Sanjichanden
Gió lạnh đầu buồi
Trong giai đoạn cuối những năm 1950 và suốt những năm 1960, giới tài phiệt Do Thái cai trị nước Mỹ tạo ra một chuỗi phong tỏa và cô lập TQ. Đường ra biển của TQ bị chặn bởi các quốc gia là đệ tử của Mỹ, biên giới phía bắc của TQ có hàng triệu lính Liên Xô diễu võ giương oai, nếu miền bắc VN bị rơi vào tay Mỹ thì khác nào một mũi dao chọc vào mông TQ, TQ đi ngủ không dám nhắm cả 2 mắt. Giá trị của VN là do nằm kế TQ, VN có thể trở thành công cụ của giới tài phiệt Do Thái để đe dọa TQ.
Năm 1965, Mỹ đổ quân vào miền nam VN và lính Trung Cộng tiến vào miền bắc VN. Giả sử sau đó lính Mỹ tiếp tục đánh ra miền bắc thì sẽ đánh nhau với Giải phóng quân Trung Quốc, miền bắc sẽ trở thành bãi chiến trường, giới cai trị Mỹ cũng nhận ra làm vậy là chơi ngu vì sẽ chịu thương vong khủng khiếp, TQ thì dám chơi vì đâu phải đánh nhau trên đất của TQ đâu.
Điểm yếu của nước Mỹ nằm ở hệ thống tiền tệ. Lượng tiền do chính phủ Mỹ chi tiêu (bao gồm chi phí vận hành cuộc chiến tranh tại VN) đều là tiền vay với lãi suất. Khi người Mỹ bị sa lầy vào một cuộc chiến ngày càng leo thang tại VN, chi phí vận hành chiến tranh càng lúc càng tăng, nợ công của nước Mỹ tăng một cách khủng khiếp góp phần tạo ra nguy cơ về một sự sụp đổ tài chính. Trong khi đó, đất nước TQ dưới thời Mao có một hệ thống tiền tệ lành mạnh hơn so với nước Mỹ, dẫn đến TQ có thể viện trợ lâu dài cho CSBV đánh nhau đến khi chiếm được miền nam. Những vũ khí như súng tiểu liên AK, xe tăng, pháo 130mm mà quân đội CSBV được viện trợ đều không hề thua kém so với QLVNCH.
Toan tính của giới tài phiệt Do Thái nhằm cô lập và làm suy yếu TQ đã không thành công, họ phải nhượng bộ TQ và bán đứng những người đồng minh VNCH.
Năm 1965, Mỹ đổ quân vào miền nam VN và lính Trung Cộng tiến vào miền bắc VN. Giả sử sau đó lính Mỹ tiếp tục đánh ra miền bắc thì sẽ đánh nhau với Giải phóng quân Trung Quốc, miền bắc sẽ trở thành bãi chiến trường, giới cai trị Mỹ cũng nhận ra làm vậy là chơi ngu vì sẽ chịu thương vong khủng khiếp, TQ thì dám chơi vì đâu phải đánh nhau trên đất của TQ đâu.
Điểm yếu của nước Mỹ nằm ở hệ thống tiền tệ. Lượng tiền do chính phủ Mỹ chi tiêu (bao gồm chi phí vận hành cuộc chiến tranh tại VN) đều là tiền vay với lãi suất. Khi người Mỹ bị sa lầy vào một cuộc chiến ngày càng leo thang tại VN, chi phí vận hành chiến tranh càng lúc càng tăng, nợ công của nước Mỹ tăng một cách khủng khiếp góp phần tạo ra nguy cơ về một sự sụp đổ tài chính. Trong khi đó, đất nước TQ dưới thời Mao có một hệ thống tiền tệ lành mạnh hơn so với nước Mỹ, dẫn đến TQ có thể viện trợ lâu dài cho CSBV đánh nhau đến khi chiếm được miền nam. Những vũ khí như súng tiểu liên AK, xe tăng, pháo 130mm mà quân đội CSBV được viện trợ đều không hề thua kém so với QLVNCH.
Toan tính của giới tài phiệt Do Thái nhằm cô lập và làm suy yếu TQ đã không thành công, họ phải nhượng bộ TQ và bán đứng những người đồng minh VNCH.