Live Trận Trân Châu Cảng Nhật Bản đánh thằng Mỹ, 2403 lính Mỹ chết 1178 người bị thương. Giờ nhắc lại cựu binh Mỹ vẫn rơi nước mắt, Nhật chết chưa tới 200

xamxx

Bò lái xe
Đây là trận đánh mọi người gọi đánh thức người khổng lồ. Sau trận đánh này mà thằng Mỹ đéo chế được bom nguyên tử thì thằng Nhật chắc nó đập mẹ cả bản đồ thế giới. Giờ nhắc tới trận Trân Châu Cảng người Mỹ vẫn không quên đươc



 
Chính phủ Mỹ cố tình cho Nhật bẩn giết lính của nó để tạo cớ cho quốc hội đồng ý cho Mỹ tham gia WW2
Cũng có lý. Chứ thế đéo nào ngày Nhật úp xọt mà ko có con TSB nào cập ở bến. Rỏ ràng lúc đó Roosevelt biết nhưng ko đánh động hòng tìm lý do để thuyết phục QH thông qua để tuyên chiến với Nhật & tham gia vào WW2. Chứ lúc đó dân Mỹ dí buồi quan tâm chiến tranh. Chỉ lo ăn chơi, nhảy múa.
 
Cũng có lý. Chứ thế đéo nào ngày Nhật úp xọt mà ko có con TSB nào cập ở bến. Rỏ ràng lúc đó Roosevelt biết nhưng ko đánh động hòng tìm lý do để thuyết phục QH thông qua để tuyên chiến với Nhật & tham gia vào WW2. Chứ lúc đó dân Mỹ dí buồi quan tâm chiến tranh. Chỉ lo ăn chơi, nhảy múa.
M sống ở năm đó hả
 
Cũng có lý. Chứ thế đéo nào ngày Nhật úp xọt mà ko có con TSB nào cập ở bến. Rỏ ràng lúc đó Roosevelt biết nhưng ko đánh động hòng tìm lý do để thuyết phục QH thông qua để tuyên chiến với Nhật & tham gia vào WW2. Chứ lúc đó dân Mỹ dí buồi quan tâm chiến tranh. Chỉ lo ăn chơi, nhảy múa.
Giải mã đc toàn bộ kế hoạch tấn công cùa Nhật nhưng ko đưa ra bất cứ cảnh báo nào. Tàu sân bay Enterprise lẽ ra đã cập bến Trân Châu Cảng nhưng đột nhiên thời tiết lại xấu nên ko về đc. Cuối cùng chỉ có 8 con thiết giáp hạm bị thiệt hại. Tính toán có chủ đích rõ ràng
 
Cũng có lý. Chứ thế đéo nào ngày Nhật úp xọt mà ko có con TSB nào cập ở bến. Rỏ ràng lúc đó Roosevelt biết nhưng ko đánh động hòng tìm lý do để thuyết phục QH thông qua để tuyên chiến với Nhật & tham gia vào WW2. Chứ lúc đó dân Mỹ dí buồi quan tâm chiến tranh. Chỉ lo ăn chơi, nhảy múa.
Thuyết âm mưu giống kiểu thằng dái tho nó cho hamas vào bắn chết 1200 thằng dân của nó và bắt cóc thêm mấy trăm con tin để lấy cớ đập gaza ... đéo có gì đáng tin cả.
 
Tầm bậy. Trước khi thả hạt nhân thì Mỹ đã đập Nhật nhiều trận rất đau rồi.
Nhật Bản. Thắng trận chiến TTC nhưng thua cả cuộc chiến.

Danh dự và Dân Nhật quyết bảo vệ Nhật Hoàng, do đó không đầu hàng và ăn hột nhãn. Truớc khi thả hột nhãn Mỹ đã cảnh báo như rải truyền đơn, yêu cầu đầu hàng. Nhật vẫn đéo đầu hàng.
 
T học hết c1 là nghỉ đi móc bọc r 🤧
Tao cũng muốn đi móc bọc :doubt:

67907603_1174638212721328_7006326467168567296_n.jpg


68666648_1174638236054659_3948812276475101184_n.jpg


67943510_1174638349387981_3157535041190363136_n.jpg


67972892_1174638386054644_8591382034633457664_n.jpg
 
Đây là trận đánh mọi người gọi đánh thức người khổng lồ. Sau trận đánh này mà thằng Mỹ đéo chế được bom nguyên tử thì thằng Nhật chắc nó đập mẹ cả bản đồ thế giới. Giờ nhắc tới trận Trân Châu Cảng người Mỹ vẫn không quên đươc




Dù sao vẫn nể Nhật lùn
Quốc gia duy nhất dám tấn công mỹ trong thế kỷ 20 :vozvn (12):
 
Sau trận đánh này mà thằng Mỹ đéo chế được bom nguyên tử thì thằng Nhật chắc nó đập mẹ cả bản đồ thế giới.
sau trận midway là bắt đầu nhật thua liển xiển từ từ ở các chuỗi đảo thái bình dương rồi
có hạt nhân thì kết thúc ww2 sớm hơn thôi
 
Sửa lần cuối:
Vấn đề tao thấy là trận chiến chết vài ngàn là dữ lắm rồi. Đôi khi dai dẳng như thành cổ quảng trị mới mấy chục ngàn.

Vậy mà ngàn năm trước. Khựa đánh nhau con cặc gì chết mấy chục vạn. Có xạo lồn không bay?
Khựa lúc đấy lính chuyên nghiệp ko quá 10 vạn cả nước
Còn lại là dân phu đi theo hỗ trợ
tỉ lệ 1 lính 3-4 dân
Nghe đéo gì văn xạo Lồn của anh hai đông á bệnh phu :vozvn (14):
 
nhận xét Nhật về quân Mĩ và ngược lại
Nhận xét của Nhật về quân Mĩ trong chiến tranh thế giới thứ 2
-Tinh thần chiến đấu của lính Mĩ tốt hơn ta tưởng.
-Chúng bắn không tiếc đạn và không bao giờ tấn công mà không có pháo binh yểm trợ. Đáng nhẽ ra phải tận dụng mọi thời cơ tấn công như ta mới đúng chứ.
-Khi hết đạn chúng rút súng ngắn ra bắn tiếp.
-Số đạn chúng có gần như vô hạn.
-Khi phòng thủ, chúng sẽ không tiến hành phản công nếu mất vị trí của mình hay truy đuổi khi quân ta rút lui.
-Khi tấn công, chúng thích dùng súng phun lửa và lựu đạn ở tầm gần.
-Chúng không giỏi đánh giáp lá cà và đánh đêm như quân đội ta.
-Xe tăng của chúng đi một mình nhưng khó bị hạ và tác chiến tốt hơn xe tăng của ta.
P/s: Đánh con nhà giàu nó khổ thế đấy. Cre: Nguyễn Hải Nam

Quân Mĩ nhận xét về lính Nhật:
Điểm mạnh:
-Lính Nhật được đào tạo vô cùng bài bản, có sức khỏe và khả năng chịu đựng tốt, có ý thức kỉ luật cao và đặc biệt là tinh thần sẵn sàng hi sinh về Tổ quốc. Họ có tài dùng pháo và lợi dụng địa vật, địa chất để ngụy trang. Thêm nữa, khá giỏi khoản chiến tranh tâm lí và dùng nỗi sợ hãi để đánh bại đối phương.
Điểm yếu:
-Lính Nhật không giỏi ứng biến. Anh ta có thể tuân lệnh đến phút giây cuối cùng nhưng lại không thể thích ứng với sự thay đổi bất chợt nào trên chiến trường. Có lẽ một phần lí do cho yếu điểm này bắt nguồn từ chính cái lối sống và tư tưởng của dân tộc họ.
-Đối với người Nhật, phương tiện chiến tranh, từ súng máy đến xe tăng, chỉ có vai trò hỗ trợ trên chiến trường. Còn đối với người Mĩ chúng ta, phương tiện chiến tranh lại có vai trò tối đa sát thương, tối thiểu thương vong. Nói đơn giản, quân Nhật dựa vào người để thắng, còn ta thì dựa vào máy móc.
-Người Nhật không nhận ra rằng, thắng thua của chiến tranh bây giờ không còn được quyết định bằng sự dũng cảm hay tinh thần chiến đấu quật cường nữa mà bằng sự áp đảo về hỏa lực và sức mạnh hủy diệt của vũ khí. Khác với người Trung Quốc, chúng ta không lao ra đánh nhau với họ bằng lưỡi lê, đao kiếm mà đứng ở xa bắn họ bằng súng trường, súng máy và pháo binh.
Theo Nguyễn Hải Nam
 
Đô đốc Yamamoto Isoroku chỉ huy chiến dịch tập kích Trân Châu Cảng éo le thay lại người từng du học bên Mỹ và có rất nhiều mối quan hệ với những người bạn Mỹ nên Yamamoto hiểu rất rõ thực lực của Hoa Kỳ. Ông biết khai chiến với Mỹ thì lành ít dữ nhiều.Quan điểm của ông "xem Mỹ là kẻ thù nghĩa là xem toàn thế giới là kẻ thù" đã không được chú ý. Tuy biết không thể thắng Mỹ nhưng với tinh thần ái quốc trung quân, cuối cùng Yamamoto cũng đành phải lãnh đạo chiến dịch Trân Châu Cảng. Người Mỹ không bao giờ quên mối thù này và năm 1943 Yamamoto đã phải trả giá bằng tính mạng của mình khi không quân Mỹ bắn rơi máy bay của ông ở quần đảo Bounganiville.
 
Đây là trận đánh mọi người gọi đánh thức người khổng lồ. Sau trận đánh này mà thằng Mỹ đéo chế được bom nguyên tử thì thằng Nhật chắc nó đập mẹ cả bản đồ thế giới. Giờ nhắc tới trận Trân Châu Cảng người Mỹ vẫn không quên đươc




ném bom hạt nhân là để Nhật đầu hàng, kết thúc chiến tranh, Mỹ đỡ phải tốn lục quân đổ bộ
Chứ lúc này Nhật nó kiệt quệ rồi, hậu cần về mo, ko còn nguyên vật liệu gì nữa, đa số máy bay tầu bay đắp chiếu - Mỹ và đồng minh đã kiểm soát và chặn hết các đường vận chuyển nhiên liệu đến Nhật.
theo lẽ thường, 1 chính quyền khôn ngoan đáng ra nên đàm phán ngừng chiến/giảm cường độ chiến tranh từ lâu mới phải. Nhưng lãnh đạo lúc này là bọn xuất thân từ tầng lớp samurai nên chiến đến kiệt cạn luôn.
 

Có thể bạn quan tâm

Top