Trên ngõ về im lặng

  • Tạo bởi Tạo bởi Ftm
  • Start date Start date

Ftm

Thích phó đà
Poland
Ta làm kẻ rong chơi từ hỗn độn
Treo gót hài trên mái tóc vào thu
Ngồi đếm mộng đi qua từng đọt lá
Rủ mi dài trên bến cỏ sương khô
Vì lêu lổng mười năm dài gối mộng
Ôm tình già quên bẵng tuổi hoàng hôn
Một sáng nọ nghe chim trời đổi giọng
Người thấy ta xô dạt bóng thiên thần
Ðất đỏ thắm nên lòng người hớn hở
Ðá chưa mòn nên lòng dạ trơ vơ

Thành phố nọ bởi mưa phùn nắng quái
Nên mười năm quên hết mộng giang hồ!

SRihCcT4.jpg

(Tuệ Sỹ)
"Trăng Thanh Cấm trên vùng sa mạc
Trời Vũ Lâm in mộng triệu sông hồ"
 
Sửa lần cuối:
Đôi mắt ướt tuổi vàng cung trời hội cũ
Áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang
Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ
Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn
Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở
Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan
Cười với nắng một ngày sao chóng thế
Nay mùa đông mai mùa hạ buồn chăng
Đếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ
Bụi đường dài gót mỏi đi quanh
Giờ ngó lại bốn vách tường ủ rủ
Suối rừng xa ngược nước xuôi ngàn.
 
Ta làm kẻ rong chơi từ hỗn độn
Treo gót hài trên mái tóc vào thu
Ngồi đếm mộng đi qua từng đọt lá
Rủ mi dài trên bến cỏ sương khô
Vì lêu lổng mười năm dài gối mộng
Ôm tình già quên bẵng tuổi hoàng hôn
Một sáng nọ nghe chim trời đổi giọng
Người thấy ta xô dạt bóng thiên thần
Ðất đỏ thắm nên lòng người hớn hở
Ðá chưa mòn nên lòng dạ trơ vơ

Thành phố nọ bởi mưa phùn nắng quái
Nên mười năm quên hết mộng giang hồ!

SRihCcT4.jpg

(Tuệ Sỹ)
"Trăng Thanh Cấm trên vùng sa mạc
Trời Vũ Lâm in mộng triệu sông hồ"
Đúng là:

Lộ phùng bợm nhậu tu trình tửu
Bất mặc thi nhân chớ hiến thi.


Bạn nhậu có cả 2 nên mình đỡ nghĩ.
 
  • Vodka
Reactions: Ftm
Đúng là:

Lộ phùng bợm nhậu tu trình tửu
Bất mặc thi nhân chớ hiến thi.


Bạn nhậu có cả 2 nên mình đỡ nghĩ.
Chắc đến lúc tôi không thể uống được nữarồi. Nhớ ra mấy câu này tặng bạn:

Thất thiên lý ngoại, nhị mao phân
Thập bát than đầu nhất diệp thân
Sơn ức Hỉ Hoan lao viễn mộng
Địa danh Hoàng Khủng khấp cô thần!

Hai thứ tóc, người đi hơn bảy nghìn dặm
Một thân côi, thác đổ xuống mười tám ghềnh
Núi nhớ Hỉ Hoan, đoạ đày viễn mộng
Đất tên Hoàng Khủng, lệ khóc cô thần
-----------

"Không có thơ rượu thì sơn thủy cũng vô nghĩa; nếu không có người đẹp thì trăng hoa cũng vô tình. Tài tử mà đẹp, giai nhân mà biết làm văn đều không thọ được. Không phải vì Tạo vật đố kỵ, mà còn vì hạng người đó không phải là bảo vật của một thời, mà là bảo vật của cổ kim vạn đại, cho nên Tạo hóa không muốn cho lưu lại lâu trên đời mà hóa nhàm.

Nên lựa lúc và nơi mà say. Say với hoa thì nên vào ban ngày để hưởng hết màu sắc, ánh sáng; say với tuyết thì nên lựa ban đêm để tâm tư được thanh tĩnh; say lúc đắc ý thì nên ca hát cho lòng hợp cảnh; say lúc ly biệt thì nên dạo khúc du dương để nâng đỡ tinh thần; say với văn nhân thì nên cẩn thận, lễ độ để khỏi bị khinh nhờn; say với võ tướng thì nên dùng cái chén bằng sừng, thêm cờ xí cho thêm lẫm liệt; say trên lầu thì nên lựa mùa hè để hưởng gió mát; say trên sông nước thì nên lựa mùa thu cho thêm phóng lãng sảng khoái…

Tâm trạng và cảnh phải thích nghi, không vậy thì mất thú. Người đau nên uống từng chút một; người sầu muộn nên uống cho đến say. Mùa xuân nên uống ở sân; mùa hè nên uống ở ngoại ô một châu thành; mùa thu nên uống ở trên thuyền; mùa đông nên uống ở trong nhà; mà ban đêm nên uống dưới bóng nguyệt.

Quan trọng là cái vui chứ không phải rượu. Như vậy thì người tửu lượng kém cũng có thể hưởng thú uống rượu. Có những người không biết chữ mà biết cái thú của thơ; có những người không biết tụng kinh mà biết cái tinh thần của tôn giáo; có những người không biết uống một giọt rượu, mà biết cái thú của rượu; có những người không biết gì về đá, mà biết cái thú của họa. Những người đó đều là tri kỷ của thi nhân, thánh hiền, ẩm giả và họa sĩ."

Điều quan trọng nhất của đối ẩm là gì? Nếu chọn lấy điều kiện duy nhất, y chỉ chọn:

Uống với ai???"
 
Sửa lần cuối:
Chắc đến lúc tôi không thể uống được nữarồi. Nhớ ra mấy câu này tặng bạn:

Thất thiên lý ngoại, nhị mao phân
Thập bát than đầu nhất diệp thân
Sơn ức Hỉ Hoan lao viễn mộng
Địa danh Hoàng Khủng khấp cô thần!

Hai thứ tóc, người đi hơn bảy nghìn dặm
Một thân côi, thác đổ xuống mười tám ghềnh
Núi nhớ Hỉ Hoan, đoạ đày viễn mộng
Đất tên Hoàng Khủng, lệ khóc cô thần
-----------

"Không có thơ rượu thì sơn thủy cũng vô nghĩa; nếu không có người đẹp thì trăng hoa cũng vô tình. Tài tử mà đẹp, giai nhân mà biết làm văn đều không thọ được. Không phải vì Tạo vật đố kỵ, mà còn vì hạng người đó không phải là bảo vật của một thời, mà là bảo vật của cổ kim vạn đại, cho nên Tạo hóa không muốn cho lưu lại lâu trên đời mà hóa nhàm.

Nên lựa lúc và nơi mà say. Say với hoa thì nên vào ban ngày để hưởng hết màu sắc, ánh sáng; say với tuyết thì nên lựa ban đêm để tâm tư được thanh tĩnh; say lúc đắc ý thì nên ca hát cho lòng hợp cảnh; say lúc ly biệt thì nên dạo khúc du dương để nâng đỡ tinh thần; say với văn nhân thì nên cẩn thận, lễ độ để khỏi bị khinh nhờn; say với võ tướng thì nên dùng cái chén bằng sừng, thêm cờ xí cho thêm lẫm liệt; say trên lầu thì nên lựa mùa hè để hưởng gió mát; say trên sông nước thì nên lựa mùa thu cho thêm phóng lãng sảng khoái…

Tâm trạng và cảnh phải thích nghi, không vậy thì mất thú. Người đau nên uống từng chút một; người sầu muộn nên uống cho đến say. Mùa xuân nên uống ở sân; mùa hè nên uống ở ngoại ô một châu thành; mùa thu nên uống ở trên thuyền; mùa đông nên uống ở trong nhà; mà ban đêm nên uống dưới bóng nguyệt.

Quan trọng là cái vui chứ không phải rượu. Như vậy thì người tửu lượng kém cũng có thể hưởng thú uống rượu. Có những người không biết chữ mà biết cái thú của thơ; có những người không biết tụng kinh mà biết cái tinh thần của tôn giáo; có những người không biết uống một giọt rượu, mà biết cái thú của rượu; có những người không biết gì về đá, mà biết cái thú của họa. Những người đó đều là tri kỷ của thi nhân, thánh hiền, ẩm giả và họa sĩ."

Điều quan trọng nhất của đối ẩm là gì? Nếu chọn lấy điều kiện duy nhất, y chỉ chọn:

Uống với ai???"
Đúng là vậy, cả 8, 9 năm nay tôi uống một mình là chủ yếu. Từ khi tôi bỏ hết lang thang một mình chỗ lạ; trong khi bản tính thụ động nhút nhát có từ nhỏ vẫn còn. Tôi không có ai uống cùng, tôi chán quá cuối tuần bày rượu uống một mình. Lúc mới có thú vui này, rượu ngọt sau vài tuần, cho đến khi nửa chai thì tôi nôn thốc nôn tháo.

Có một đêm giao thừa, tôi uống xong 3 ly Cognac rồi thấy buồn muốn khóc lên được. Bấm máy gọi Suicide Hotline. System kêu tôi là thứ 13 trong queue. Tôi cúp cười thầm: "Mẹ khỉ, giao thừa mà cũng có từng đó đứa muốn chết giống tao à?". Rồi tôi uống tiếp đến khi ngất. Tai văng vẳng tiếng pháo của bản giao hưởng 1812 Overture. Tiếng pháo bông giao thừa tôi năm ấy.

Sau lần đó, tôi cũng hay say nhưng để jam đàn, nghe smokey blues, đọc thơ; đọc văn; như cái thú vui 1 mình cuối tuần. Không bốc hotline lần nào nữa .
Tôi giờ cũng chẳng uống được như mấy ngày xưa ấy. Làm vài shot cuối tuần rồi ngủ thôi. Như bạn nói: "Quan trọng là cái vui chứ không phải rượu" . Còn tôi, rượu kích thích những cái thú vui về thơ, văn, âm nhạc làm tôi đắm mình vào những nghê thường vô thực, vô thưởng, cũng vô phạt.

Uống với ai bạn hỏi? tôi thì luôn nghĩ: "Tại sao phải uống với ai?"
 
  • :*
Reactions: Ftm
Đêm nằm mơ, ta ước mọi người cười
Châm điếu thuốc lá 🚬 nhìn maybaytrongtrang bay
Cỏ cây buồn cổ thụ già thành cặp
Nằng ướt đôi mi giai điệu buồn...

Xoa vầng trán tàn lại rơi máy đánh chữ
Chủ tịch ta lại viếng thăm người nghèo
Hồn ta vất vưởng Quốc Tử Giám
Trời xanh xanh biếc chờ Trăng lên

Nghe tiếng sáo trâu lòng ta hạnh phúc
Cùng các con đón mùa xuân về
45 năm ta râu tóc đã bạc
Mong các con hòa cùng mùa xuân
Hà Nội 2023 mùa Xuân ấy 🌼 thuốc lá 🚬
 
Đúng là vậy, cả 8, 9 năm nay tôi uống một mình là chủ yếu. Từ khi tôi bỏ hết lang thang một mình chỗ lạ; trong khi bản tính thụ động nhút nhát có từ nhỏ vẫn còn. Tôi không có ai uống cùng, tôi chán quá cuối tuần bày rượu uống một mình. Lúc mới có thú vui này, rượu ngọt sau vài tuần, cho đến khi nửa chai thì tôi nôn thốc nôn tháo.

Có một đêm giao thừa, tôi uống xong 3 ly Cognac rồi thấy buồn muốn khóc lên được. Bấm máy gọi Suicide Hotline. System kêu tôi là thứ 13 trong queue. Tôi cúp cười thầm: "Mẹ khỉ, giao thừa mà cũng có từng đó đứa muốn chết giống tao à?". Rồi tôi uống tiếp đến khi ngất. Tai văng vẳng tiếng pháo của bản giao hưởng 1812 Overture. Tiếng pháo bông giao thừa tôi năm ấy.

Sau lần đó, tôi cũng hay say nhưng để jam đàn, nghe smokey blues, đọc thơ; đọc văn; như cái thú vui 1 mình cuối tuần. Không bốc hotline lần nào nữa .
Tôi giờ cũng chẳng uống được như mấy ngày xưa ấy. Làm vài shot cuối tuần rồi ngủ thôi. Như bạn nói: "Quan trọng là cái vui chứ không phải rượu" . Còn tôi, rượu kích thích những cái thú vui về thơ, văn, âm nhạc làm tôi đắm mình vào những nghê thường vô thực, vô thưởng, cũng vô phạt.

Uống với ai bạn hỏi? tôi thì luôn nghĩ: "Tại sao phải uống với ai?"
"Vàng con mắt sầu đưa từ cổ độ
Bụi thu mờ ai phủi với hai tay?"
-------
Ln4dcXOX.jpg
 
Top