Đúng là:
Lộ phùng bợm nhậu tu trình tửu
Bất mặc thi nhân chớ hiến thi.
Bạn nhậu có cả 2 nên mình đỡ nghĩ.
Chắc đến lúc tôi không thể uống được nữarồi. Nhớ ra mấy câu này tặng bạn:
Thất thiên lý ngoại, nhị mao phân
Thập bát than đầu nhất diệp thân
Sơn ức Hỉ Hoan lao viễn mộng
Địa danh Hoàng Khủng khấp cô thần!
Hai thứ tóc, người đi hơn bảy nghìn dặm
Một thân côi, thác đổ xuống mười tám ghềnh
Núi nhớ Hỉ Hoan, đoạ đày viễn mộng
Đất tên Hoàng Khủng, lệ khóc cô thần
-----------
"Không có thơ rượu thì sơn thủy cũng vô nghĩa; nếu không có người đẹp thì trăng hoa cũng vô tình. Tài tử mà đẹp, giai nhân mà biết làm văn đều không thọ được. Không phải vì Tạo vật đố kỵ, mà còn vì hạng người đó không phải là bảo vật của một thời, mà là bảo vật của cổ kim vạn đại, cho nên Tạo hóa không muốn cho lưu lại lâu trên đời mà hóa nhàm.
Nên lựa lúc và nơi mà say. Say với hoa thì nên vào ban ngày để hưởng hết màu sắc, ánh sáng; say với tuyết thì nên lựa ban đêm để tâm tư được thanh tĩnh; say lúc đắc ý thì nên ca hát cho lòng hợp cảnh; say lúc ly biệt thì nên dạo khúc du dương để nâng đỡ tinh thần; say với văn nhân thì nên cẩn thận, lễ độ để khỏi bị khinh nhờn; say với võ tướng thì nên dùng cái chén bằng sừng, thêm cờ xí cho thêm lẫm liệt; say trên lầu thì nên lựa mùa hè để hưởng gió mát; say trên sông nước thì nên lựa mùa thu cho thêm phóng lãng sảng khoái…
Tâm trạng và cảnh phải thích nghi, không vậy thì mất thú. Người đau nên uống từng chút một; người sầu muộn nên uống cho đến say. Mùa xuân nên uống ở sân; mùa hè nên uống ở ngoại ô một châu thành; mùa thu nên uống ở trên thuyền; mùa đông nên uống ở trong nhà; mà ban đêm nên uống dưới bóng nguyệt.
Quan trọng là cái vui chứ không phải rượu. Như vậy thì người tửu lượng kém cũng có thể hưởng thú uống rượu. Có những người không biết chữ mà biết cái thú của thơ; có những người không biết tụng kinh mà biết cái tinh thần của tôn giáo; có những người không biết uống một giọt rượu, mà biết cái thú của rượu; có những người không biết gì về đá, mà biết cái thú của họa. Những người đó đều là tri kỷ của thi nhân, thánh hiền, ẩm giả và họa sĩ."
Điều quan trọng nhất của đối ẩm là gì? Nếu chọn lấy điều kiện duy nhất, y chỉ chọn:
Uống với ai???"