Dục vọng là bản năng của con người và động vật. Vì không muốn con người không khác loài súc sinh, mà văn hóa Phương Đông, các triết gia, đạo học đã đề ra những khuôn khổ, quy chuẩn để giới hạn cái bản năng dục vọng mãnh liệt của con người, kềm chế sự phóng túng ham muốn, điều mà có thể làm đánh mất nhân cách hướng con người đến súc sinh cách, đồng thời gây bất ổn xã hội với nền luân lý suy đồi.
Như mặt trời lặn, bóng tối vây, thời đại vật chất lên ngôi đồng nghĩa tâm linh xa sút. Con người trở nên trơ trẽn, vứt hết lễ nghĩa, liêm sỉ, chỉ cốt thỏa mãn dục vọng cầm thú của mình, chúng nó đem sự bại hoại, suy đồi trở thành lý tưởng sống, khoe khoang, phô trương mà 2 từ "e sợ" và "hổ thẹn" không có trong từ điển sống của chúng.
Người không tắm rửa thì càng xức nước hoa càng thấy thối. Kẻ không biết hổ thẹn thì càng không biết e sợ bất kỳ việc ác nào.