Triết học Mác-Lê bằng tiếng Anh và Chuyện với Thanh

hihihehehihihehe is verified member.

Người phá đò sông Đà
Hong-Kong
2cb43MvQ00.jpg


Triết học Mác-Lê bằng tiếng Anh và Chuyện với Thanh

Khi biết trường ĐH VinUni dạy triết học Mác-Lê bằng tiếng Anh, và người dạy là một ông Tây mắt xanh, mũi lõ, mình tý thì té xỉu.

Cái trường ĐH xây theo lối kiến trúc thuộc địa (Gothic cổ điển) này trông cứ như Harvard ở chốn Lạc Hồng với vô số biểu tượng mặt trời tượng trưng cho Khai sáng hoá ra chỉ được cái vỏ.

Bên trong vẫn là não trạng ấy, vẫn là thứ phục dịch cho ý thức hệ ấy.

Nghĩ cảnh các con phải học triết học Mác-Lê bằng tiếng Anh mà muốn phát điên.

Học tiếng Việt đã muốn nổ tung đầu với thứ triết học thần kinh này, giờ phải học bằng tiếng Anh thì biết làm sao?

Không thần kinh mới lạ.

Nhưng chưa hết. Ở đây người ta còn dạy Tư tưởng của “người mà ai cũng biết” bằng tiếng Anh.

Và người ta viện dẫn một tác phẩm nghiên cứu của một ông Mỹ nào đó và tin ông ấy có tư tưởng thật.

Thế là một ông nghe đâu là nguyên lãnh đạo của FPT cứ huyên thuyên về tư tưởng ấy bằng tiếng Anh.

Bất chấp nhiều công trình nguyên cứu nghiêm túc đã chỉ ra rằng ông ấy chẳng có tư tưởng gì hết, thậm chí chính ông ấy nói:

“Bây giờ học thuyết nhiều, chủ nghĩa nhiều, nhưng chủ nghĩa chân chính nhất, chắc chắn nhất, cách mệnh nhất là chủ nghĩa Lênin”
Nghĩa là mọi tư tưởng đều nằm trong cái chủ nghĩa ấy rồi, cứ thế mà đi theo thôi.

Ông ấy, vẫn theo các nghiên cứu nghiêm túc, chỉ là một nhà chiến thuật đại tài, người có khả năng ứng biến linh hoạt và thu hút được đám đông.

Ông có khả năng thao túng, nắm bắt tâm lý người khác rất giỏi (đọc tự sự của nhà triết học Trần Đức Th*o).

Ông khiến người khác tin tưởng như một người cha, một lãnh tụ của người nghèo.

Và ông cũng là bậc thày về nghệ thuật “hình nhân thế mạng” (Trường Ch*nh trong CCRĐ).

Ông cũng là bậc thày về tâm lý đám đông cũng như dân tuý (quàng khăn đỏ, ôm thiếu nhi, xuống ruộng cấy lúa, viết sách tự ca ngợi mình…).

Tóm lại, ông là thiên tài về chiến thuật và tâm lý đám đông.

Nhưng nói ông là nhà tư tưởng thì là sự tô vẽ lố bịch vì bản thân ông chưa bao giờ dám nhận điều này.

Ấy thế, vị lãnh đạo FPT kia (cũng như nhiều “học giả” mậu dịch khác) quàng cho ông cái danh xưng gớm ghê kia và còn vào VinUni dạy hẳn “tư tưởng” ấy bằng tiếng Anh.

Chưa hết, ông còn ra hẳn sách ca ngợi tư tưởng ấy: Chuyện với Thanh.

Nội dung cuốn sách là hành trình của lãnh tụ mà ông yêu quý, từ người bình thường và trưởng thành thành một vĩ nhân thời đại (theo điểm sách của BBC và Luật Khoa Tạp Chí).

Ông muốn kể một câu chuyện theo hình thức đối thoại triết học của Plato về Socrates.

Ở đây nhân vật thay Socrates chính là vị lãnh tụ kia.

Nó không mới, thậm chí quá xưa cũ. Nhưng do người Việt ta đọc sách quá ít nên thấy nó mới.

Nhưng ngay sau khi phát hành thì nó bị đám hồng vệ binh mang ra đấu tố trên MXH.

Tất nhiên đám hồng vệ binh này chẳng đọc hết tác phẩm, và càng không hiểu ý nghĩa của nó.

Chúng chỉ bắt bẻ câu chữ theo lối đấu tố CCRĐ, vừa khuôn mẫu, vừa tàn bạo.

Chúng làm sao hiểu được ý nghĩa triết học qua đối thoại kiểu Plato.

Một ông (tác giả) cố nâng tầm lãnh tụ qua đối thoại triết học. Một đám (hồng vệ binh) muốn ôm khư khư lãnh tụ như ôm tủ kính trong lăng.

Tuy hai nhưng là một, đều là não trạng của kẻ nô lệ cho ngẫu tượng.

Chỉ khác, một kẻ học đòi làm sang, còn kẻ kia lại cố bảo hoàng theo lối khỉ đột.
 
Top