Như ae xam đã biết.
Vụ công hàm Phạm Văn Đồng chỉ là chiến thuật nghi binh về ngoại giao chánh trị, nay bị các phần tử phản động vu cáo xuyên tạc.
Anh em đã biết, thời điểm xảy ra vụ Công hàm. Khi đó chế độ Việt Nam Cộng Hòa do Mỹ bảo trợ, nắm quyền thụ đắc đối với Hoàng Sa, Trường Sa.
Tuy nhiên, Việt Nam là chính quyền VN Dân Chủ miền Bắc khi đó đã có cách làm khôn ngoan, khi dùng kế ly gián giữa Trung Quốc với VNCH và Mỹ.
Ai cũng biết rằng Hoàng Sa Trường Sa khi đó dù VNCH tuyên bố chủ quyền, nhưng thực tế quốc tế coi là đất vô chủ, ai chiếm được bao nhiêu thì chiếm.
Đài Loan, Malaysia, Indonesia, Philippines, Brunei, cả Nhật, Pháp, Mỹ cũng mưu đồ chiếm đóng.
Như ae đã biết, nếu thống nhất 2 miền, mà ko dùng binh kế ở Hoàng Sa, Trường Sa, tất sẽ dẫn đến việc nước ngoài chiếm đóng luôn ngoài đảo, trong đó có Mỹ, làm bàn đạp tấn công vào đất liền, khi đó khó khăn trăm bề.
Việt Nam biết Trung Quốc lo sợ khi Đài Loan và Mỹ nhòm ngó Hoàng Sa, Trường Sa, cũng biết tham vọng lãnh thổ của Trung Quốc.
Khi đó năng lực của Hải quân VN ở miền Bắc ko đủ kiểm soát 2 quần đảo này, nếu ko dùng binh kế kết hợp ngoại giao, chánh trị, coi như 99% sẽ bị các nước khác thôn tính nuốt hết cả 2 quần đảo.
Coi như ta xác định "bạn không chiếm, thì địch chiếm", để chốt lại là "bạn hay địch". Tất nhiên binh bất yếm trá, một nửa sự thật thì không thể nào 1 là 1 2 là 2 được, quan trọng là kết quả.
Nếu VN không khôn ngoan hơn Trung Quốc và Mỹ, thì giờ này dân VN đã đói khổ như Triều Tiên, hoặc đi bán mạng làm lính đánh thuê cho Mỹ như Nam Hàn.
Miếng mồi đã bày sẵn, "người bạn" Trung Quốc cũng đã tạm thời đồng ý "giữ đảo" dùm ta.
Ngay thời điểm chiến dịch đất liền Tây Nguyên khởi phát, ngoài biển Đông, "nước bạn" ngây thơ tưởng "vụ công hàm" là thật, mà cũng không phát hiện ra tàu hải quân ta ngụy trang ra đảo.
Đến khi "nước bạn" hay tin trên đất liền quân miền Bắc đã giải phóng Đất nước, liền thực hiện lời hứa với Việt Nam là giữ nốt phần đảo còn lại ở Trường Sa.
Nhưng thật bất ngờ, khi tàu hải quân nước bạn chưa kịp cập bờ, thì đã bị hàng trăm quả pháo cối từ trong bờ cấp tập vào đội hình.
Chưa kịp hoàng hồn, "nước bạn" qua ống nhòm thấy cờ miền Bắc VN, tiếp sau đó, vội gọi vô tuyến, thì mới hay, "nước ta" đã tự tiếp quản, không cần nước bạn giúp đỡ nữa.
Tin này nhanh chóng truyền về đầu não của nước bạn, và một tràng vỗ tay của lãnh đạo nước bạn vừa thất vọng vì chậm chân, vừa thán phục vì trình độ quá cao tay của lãnh đạo VN tại miền Bắc khi đó. Lúc này, tuy không ăn ớt, nhưng hẳn "nước bạn" mới biết thế nào là vị cay của bàn cờ chánh trị khi sai nước và nhận thua