Trời độ



"Mi là con nhà mô đớ cháu nhờ?"
- Dạ cháu là con nhà XY ạ.
"À, bác nhớ rồi. Chứ mi ko thấy nắng hay răng mà phơi mặt ra rứa cháu?"
- Dạ, nãy cháu đi vội quá.
"Lấy nón của bác mà đội này"
- Dạ cháu cảm ơn bác nhưng cháu cũng hay phơi nắng như này cho khoẻ da, chả sao đâu bác.
"Nắng ngoài ni ko giống nắng trong nứa mô"
- Dạ.
"Ngoài ni nắng kinh rứa đớ cháu nạ, ng còn chết nói chi là cây cối"
- Biết mô thấy cháu về trời lại mưa thì răng.
"Chả mưa được mô, mưa mô tầm ni cháu?"
- Dạ.
____________________________



"Nay con ni viền trời mưa cống ợ"

"Ố mưa thặt lun bay tề"

Cái kiểu mà 2 mẹ con nhà bác hàng xóm đối diện bị ngỡ ngàng khiến mềnh cảm thấy rất vui.

Dù chiều ấy!

Trời chỉ mưa được vài giọt thôi.
 


"Răng mi đi lên nứa sút đi rứa?"
- Bữa trước cháu hái được có 10 cân măng, chia chả được mấy nhà, còn sót mấy nhà chưa có, với cả cháu cũng chưa có măng mang vô Nam mà.

"Ngái rứa mà mi giỏi đi đớ chứ nhờ"
- Cháu ở SG đi Bình Phước, tận 170km còn đi về trong ngày được mà.
"Mi ko thấy nhoạc ưng"
- Có chớ, nhưng cũng phải cố gắng thôi bác ơi.

"Đàng ngái rứa tau kinh lắm chớ, cứ sợ va quẹt xe cộ thôi mi ợ"
- Cháu ở trong Nam bị bổ sút mà, nhưng chỉ bị mất móng tay chân thôi, chứ chả bị cái chi nặng cả.
"Rứa thì cũng may đớ"
- Vầng.





"Gớm mi đèo những cấy chi viền mà nhiều rứa?"
- Từm lưm thứ lun, cháu đã nói ko lấy mà ng ta cứ mang đến cho nên cháu nể.

"Con cá ni phải 6 cân nhờ"
- 5 cân 7 bác ợ, nãy cân trên đó rồi, con to nhất ao lun á.

"Có đến 50 cân măng ko?"
- Lúc đầu thì hơn, nhưng cháu vắt nước kĩ rồi nên còn khoảng 40 cân thôi.

"Ăn đến lúc mô ví hết?"
- Cháu chỉ đem đi 15 cân thôi, còn lại cháu cũng chia cho vài nhà lần trước còn sót với cả cho mấy cậu dì nhà cháu thêm lần nữa để dành ăn dần.
"Chả có thì cũng rứa, chứ tau ngẫy bay mang vô nấy đây thì ăn đến lúc mô cho hết"
- Vầng.

"Lần mô mi lên đó viền cũng có quà chứng tỏ là họ cũng quý mi đớ cháu ợ"
- Dạ.

"Chậy ko biết con ni nhà tôi mô, bánh kẹo hoa quả mua về rồi nó toàn đi biếu Thích ca ngoài đường thôi"
- Mẹ nói cho thật.
"Mi mua 10 đòng, để ở nhà 2 đòng, đem cho thiên hạ 8 đòng, ai còn lạ chi nữa?"
- Mẹ ăn hết 2 đòng đó chưa?
"Tau thèm vô, tốn tiền tốn bạc cho thiên hạ cười cho mà tưởng hay"
- Tôi với mẹ ko chung quan điểm được mô, nên là mẹ đầng quản chuyện của tôi.

"Mi thì giỏi rồi, giỏi nhất là đốt nhà ko khói"
- Tôi tiêu tiền của tôi, mẹ cứ quản tốt mấy đứa kia là tôi đã mầng lắm rồi.
 


"Răng mi đi lên nứa sút đi rứa?"
- Bữa trước cháu hái được có 10 cân măng, chia chả được mấy nhà, còn sót mấy nhà chưa có, với cả cháu cũng chưa có măng mang vô Nam mà.

"Ngái rứa mà mi giỏi đi đớ chứ nhờ"
- Cháu ở SG đi Bình Phước, tận 170km còn đi về trong ngày được mà.
"Mi ko thấy nhoạc ưng"
- Có chớ, nhưng cũng phải cố gắng thôi bác ơi.

"Đàng ngái rứa tau kinh lắm chớ, cứ sợ va quẹt xe cộ thôi mi ợ"
- Cháu ở trong Nam bị bổ sút mà, nhưng chỉ bị mất móng tay chân thôi, chứ chả bị cái chi nặng cả.
"Rứa thì cũng may đớ"
- Vầng.





"Gớm mi đèo những cấy chi viền mà nhiều rứa?"
- Từm lưm thứ lun, cháu đã nói ko lấy mà ng ta cứ mang đến cho nên cháu nể.

"Con cá ni phải 6 cân nhờ"
- 5 cân 7 bác ợ, nãy cân trên đó rồi, con to nhất ao lun á.

"Có đến 50 cân măng ko?"
- Lúc đầu thì hơn, nhưng cháu vắt nước kĩ rồi nên còn khoảng 40 cân thôi.

"Ăn đến lúc mô ví hết?"
- Cháu chỉ đem đi 15 cân thôi, còn lại cháu cũng chia cho vài nhà lần trước còn sót với cả cho mấy cậu dì nhà cháu thêm lần nữa để dành ăn dần.
"Chả có thì cũng rứa, chứ tau ngẫy bay mang vô nấy đây thì ăn đến lúc mô cho hết"
- Vầng.

"Lần mô mi lên đó viền cũng có quà chứng tỏ là họ cũng quý mi đớ cháu ợ"
- Dạ.

"Chậy ko biết con ni nhà tôi mô, bánh kẹo hoa quả mua về rồi nó toàn đi biếu Thích ca ngoài đường thôi"
- Mẹ nói cho thật.
"Mi mua 10 đòng, để ở nhà 2 đòng, đem cho thiên hạ 8 đòng, ai còn lạ chi nữa?"
- Mẹ ăn hết 2 đòng đó chưa?
"Tau thèm vô, tốn tiền tốn bạc cho thiên hạ cười cho mà tưởng hay"
- Tôi với mẹ ko chung quan điểm được mô, nên là mẹ đầng quản chuyện của tôi.

"Mi thì giỏi rồi, giỏi nhất là đốt nhà ko khói"
- Tôi tiêu tiền của tôi, mẹ cứ quản tốt mấy đứa kia là tôi đã mầng lắm rồi.
Tuyệt!
o7QjxE.jpg
 


"Con nhà XY có bên đây ko thím D?"

"Chậy hỏi hấn mằn cấy chi?"
- Dạ cháu đây ạ.

"Mi có còn nhận ra bác ko?"
- Bác LL phải ko?
"Mi vẫn còn nhận ra bác à?"
- Vâng. Mà bác đợi cháu cái đã nha.


- Bác ăn mít đi này, xong cầm ít măng về xào với mấy cái bánh về ăn.
"Mít thì bác ko ăn, nhưng măng và bánh thì bác nhận, bác cảm ơn chớ"
- Vầng. Nay nhìn bác có vẻ còn vất vả hơn hồi trước nhờ.
"Bác nói thặt ví mi, a nhà bác bị ung thư ngày mai đi hoá trị mà chưa đủ tiền. Bác lên đây xin mi cho bác vài đòng, của ít lòng nhiều cũng được, bác ko đòi hỏi mô"
- Căng nhờ......
Cháu thì cũng ko có nhiều tiền nên chỉ giúp bác được nhiêu đây thôi.
"Bác cảm ơn nhiều, bác xin chớ'
- Vầng, ko có gì ạ.
"Thôi bác về lo cho a đây cháu chớ"
- Vầng bác về.




"Nãy tau nháy mắt mà mi ko thấy à?"
- Nháy mắt chi rứa bác?
"Thằng con nhà bà nứa nghiện nặng, giờ bị si đa lở loét khắp ng chứ ung thư mô mà ung thư. Chỗ mô có ng bà nứa cũng trà vô xin tiền, có bữa còn chặn cả xe chạy ngoài đường để xin nữa tê"
- À rứa à, cháu ko biết. Bác hay có tật nháy mắt nên cháu tưởng bác nháy theo thói quen chứ.
"Mẹ mi mà biết thì mi chết"
- Bác với a đầng có nói chi ví mẹ cháu chớ.




"Mi vừa cho bà LL tiền chứ lây?"
- Răng mẹ biết lanh rứa?
"Ca vừa về mách tau, mi ngu lắm .........
.........abcd"

- Tôi nói này, nếu ng ta khổ thật như lời kể thì xem như tôi tạo phước, còn nếu ng ta nói điêu để lừa tôi thì xem như họ đã gánh cái xui xẻo thay cho tôi rồi. Chỉ vậy thôi. Nên là mẹ đầng nói nữa.
"Mi ngu lắm đi thôi, mà đã ngu thì phải banh tai ra mà nghe cho rõ ............abcd"
- Mẹ có biết vì răng tôi rất ít khi viền nhà ko nạ????




"Hấn chả mấy khi viền nên ko biết chứ răng, mai hấn đi rồi, O bới hấn mằn chi? Ngồi xuống đây lảy ngô ví tôi này. Đệnh cho hấn 20 câý ngô mà hấn nói chỉ lấy hột ko lấy lõi nên tôi đang phải lảy ra đây này"
- Cháu nói để cháu tự lảy ra mà.
"Mềnh mi lảy đến lúc mô?"
- Thì từ từ cũng xong thôi.
"Hâm"


 


"Mi là con nhà mô đớ cháu nhờ?"
- Dạ cháu là con nhà XY ạ.
"À, bác nhớ rồi. Chứ mi ko thấy nắng hay răng mà phơi mặt ra rứa cháu?"
- Dạ, nãy cháu đi vội quá.
"Lấy nón của bác mà đội này"
- Dạ cháu cảm ơn bác nhưng cháu cũng hay phơi nắng như này cho khoẻ da, chả sao đâu bác.
"Nắng ngoài ni ko giống nắng trong nứa mô"
- Dạ.
"Ngoài ni nắng kinh rứa đớ cháu nạ, ng còn chết nói chi là cây cối"
- Biết mô thấy cháu về trời lại mưa thì răng.
"Chả mưa được mô, mưa mô tầm ni cháu?"
- Dạ.
____________________________



"Nay con ni viền trời mưa cống ợ"

"Ố mưa thặt lun bay tề"

Cái kiểu mà 2 mẹ con nhà bác hàng xóm đối diện bị ngỡ ngàng khiến mềnh cảm thấy rất vui.

Dù chiều ấy!

Trời chỉ mưa được vài giọt thôi.
Ụ á, đêm nằm đọc dc nửa post của m mà đau hết cả đầu
 


Nói ko mê hoặc ko biết xót tiền thì dối lòng quá.
Chỉ là chả phải loại tiền nào mềnh cũng mê, càng ko phải vì xót mà mềnh ko dám chi ^^


Đôi khi,
mềnh cảm thấy khá buồn cười vì những ng lừa được ai đó, cái gì đó, rồi ngồi ảo tưởng là bản thân khôn giỏi.
Do họ tự ảo tưởng thôi,
chớ mấy mẹo khôn lỏi chỉ được ở tầm đó thì ai cũng nhìn ra cả mà.
Chỉ là vì những nguyên nhân khác nhau mà ng ta ko thèm vạch trần ra thôi.


Thú thật,
từng ít nhất 1 lần trong đời mềnh cảm thấy thất vọng khi bị qua mặt bởi 1 điều rất vụn vặt.

Mềnh biết đó,
nhưng rồi mềnh cũng chỉ để đó thôi, hì.

Mềnh ngu ư? Ko.
Mềnh nhát ư? Càng ko.
Chỉ là mềnh chẳng có cách nào để biến 1 ng mềnh thật sự quý mến thành kẻ thù được cả.
Nên sau cùng, mềnh đã chọn phương án là bơ đi mà sống ^^

Nhiều năm sau nhìn lại,
mềnh cảm thâý thật sự may mắn vì ngày đó mềnh đã chọn cách bơ đi ^^


Nãy,
mẹ mềnh bảo ngủ sớm,
mai dậy sớm để làm thịt gà nấu miến để ăn sáng.
Nhưng giờ mềnh vẫn còn ngồi canh mưa.

Hôm nay trời lại mưa!

Mưa rất to ^^



 

Có thể bạn quan tâm

Top