Có Video 🌸"Trong ba điều này, theo bạn, thứ nào hủy hoại một con người nhiều nhất?"



🌸Có người hỏi tôi: “Theo cậu, điều gì khiến một người tụt lại phía sau nhanh nhất?”

Tôi không trả lời ngay.
Vì thật ra, mỗi người sẽ có một đáp án khác nhau.

Có người bảo vì nghèo.
Có người nói vì không có quan hệ.
Có người lại nghĩ là do số phận.

Còn tôi, sau nhiều năm nhìn những người xung quanh, lại thấy có một điều rất đáng suy ngẫm.

Có ba thói quen tưởng như rất bình thường, nhưng nếu giữ chúng quá lâu, cuộc đời rất dễ rẽ sang một hướng khác.

Đó là lười biếng, tham lam và trì hoãn.

Tôi từng có một người bạn.
Ngày còn trẻ, cậu ấy là người nhanh nhẹn nhất nhóm.
Học gì cũng nhanh. Làm gì cũng biết.
Ai cũng nghĩ sau này sẽ thành công.

Nhưng cậu ấy có một câu cửa miệng:
“Để mai làm.”

Mai tập thể dục. Mai học thêm.
Mai gọi cho khách. Mai bắt đầu dự án.

Nghe thì chẳng có gì nghiêm trọng.
Nhưng cái “mai” ấy kéo dài từ tuần này sang tuần khác.

Đến lúc nhìn lại, người khác đã đi rất xa.
Còn cậu ấy vẫn ở đúng nơi mình từng thấy nhiều năm trước.

Lúc đó tôi mới thấy rằng.
Trì hoãn không cướp đi tương lai của ai chỉ trong một ngày.

Nó chỉ âm thầm lấy đi từng cơ hội một.

Đủ nhiều cơ hội trôi qua, khoảng cách sẽ tự xuất hiện.

Tôi lại từng rất ghét nghe câu:

“Ai cũng có 24 tiếng như nhau.”

Lúc đó tôi thấy câu này sáo rỗng lắm.

Mỗi người sinh ra trong một hoàn cảnh khác nhau, làm sao có thể giống nhau được?

Nhưng sau vài năm nhìn những người xung quanh, tôi lại thấy câu ấy không hẳn sai.

Điều tạo nên khác biệt không phải là ai có nhiều thời gian hơn ai.
Mà là mỗi người đã dùng 24 tiếng ấy để làm gì.

Có người dành phần lớn thời gian để than phiền.
Có người dành nó để học thêm một điều mới.
Có người đợi cơ hội.
Có người tự tạo ra cơ hội.

Ban đầu nhìn chẳng khác nhau là mấy.
Nhưng vài năm sau, khoảng cách giữa họ đã lớn đến mức không cần ai giải thích nữa.

Còn lười biếng thì kín đáo hơn.
Nó không khiến cuộc sống tệ đi ngay.
Nó chỉ làm mình quen với sự dễ dãi.

Hôm nay bỏ qua một việc.
Ngày mai bỏ thêm một việc.
Rồi dần dần, việc gì cũng có lý do để không làm.

Đến một lúc nào đó, điều khó nhất không còn là công việc.
Mà là bắt đầu.

Còn tham lam…
Ngày trước mình cứ nghĩ tham chỉ là tham tiền.
Sau này mới thấy không phải.
Có người tham thắng.
Có người tham hơn thua.
Có người muốn có kết quả thật nhanh.
Muốn đi đường tắt.
Muốn gieo hôm nay nhưng ngày mai đã đòi gặt.

Chính sự nóng vội ấy khiến nhiều người đánh đổi những thứ đáng lẽ không nên đánh đổi.

Tôi từng thấy có người vì vài đồng lợi trước mắt mà mất luôn bạn bè.

Có người vì muốn kiếm tiền thật nhanh mà mất nhiều năm để gây dựng lại từ đầu.

Nghĩ cũng lạ.
Có những thứ mình tưởng sẽ giúp mình đi nhanh hơn.
Cuối cùng lại chính là thứ kéo mình chậm lại.

Tôi không nghĩ ai sinh ra cũng may mắn như nhau.
Hoàn cảnh của mỗi người cũng khác nhau.

Nhưng có một điều gần như ai cũng có thể lựa chọn.
Đó là hôm nay mình sẽ tiếp tục trì hoãn hay bắt đầu.
Tiếp tục tìm đường tắt hay chấp nhận đi từng bước.
Tiếp tục chiều theo sự lười biếng hay làm điều mình biết là đúng.

Đôi khi, cuộc đời không cần chúng ta thay đổi thật nhiều.

Chỉ cần bớt đi một thói quen xấu.
Rồi kiên nhẫn với điều đó đủ lâu.

Phần còn lại. Thời gian sẽ trả lời.
Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng!🌸
 
Người nhà căn bản vẫn có thể trợ giúp dc 3 cái này nên cũng ko thể gọi là phá hoại dc :x

Tao ko chắc là theo tao là đúng ,
Nhưng theo tao thì gian dối mới là thứ huỷ hoại kinh khủng khiếp nhất :x

Gian dối = bất tín ... Mà "tín" là yêu cầu tối thiểu trong 5 điều Bác Hồ dạy : nhân lễ nghĩa chí tín ... Nên nếu ko "tín" thì kiếp này coi như bỏ :))

----
Ngoài lề : Theo tao thì 5 điều Bác Hồ dạy là nhân lễ nghĩa chí tín , chứ ko phải là nhân lễ nghĩa trí tín ...
Vì nhân lễ nghĩa tín là có thể chủ động theo đuổi ... Còn "trí" là tư chất riêng tư rồi , dù muốn dù ko thì vẫn có :x Nên là nếu xếp "trí" chung mâm 4 cái kia thì rõ ràng là lệch pha :x
Trong khi "chí" lại có thể chủ động theo đuổi :x

Nên rất có thể là 3 sao 7 bản :x Đặc biệt tộc Lừa nói chuyện hằng ngày thì phiên âm của "chí" và "trí" là như nhau : Chí :x ... Và một vài tml ghi chép văn bản Nhà Nước lại tỏ ra nguy hiểm nên chép lại là "trí" để thể hiện sự nguy hiểm của nó , trong khi thời xưa thì ai dám chỉnh lưng cán bộ Nhà Nước ?? Trong khi bản thân quan lại cũng đâu có biết hết chữ Hán đâu => 3 sao 7 bản luôn :))


Tạm kết : Thời hiện đại mà tộc Lừa còn bẻ sử dc thì dăm ba cái văn bản Trung Quốc đéo ăn thua =))
 
Người nhà căn bản vẫn có thể trợ giúp dc 3 cái này nên cũng ko thể gọi là phá hoại dc :x

Tao ko chắc là theo tao là đúng ,
Nhưng theo tao thì gian dối mới là thứ huỷ hoại kinh khủng khiếp nhất :x

Gian dối = bất tín ... Mà "tín" là yêu cầu tối thiểu trong 5 điều Bác Hồ dạy : nhân lễ nghĩa chí tín ... Nên nếu ko "tín" thì kiếp này coi như bỏ :))

----
Ngoài lề : Theo tao thì 5 điều Bác Hồ dạy là nhân lễ nghĩa chí tín , chứ ko phải là nhân lễ nghĩa trí tín ...
Vì nhân lễ nghĩa tín là có thể chủ động theo đuổi ... Còn "trí" là tư chất riêng tư rồi , dù muốn dù ko thì vẫn có :x Nên là nếu xếp "trí" chung mâm 4 cái kia thì rõ ràng là lệch pha :x
Trong khi "chí" lại có thể chủ động theo đuổi :x

Nên rất có thể là 3 sao 7 bản :x Đặc biệt tộc Lừa nói chuyện hằng ngày thì phiên âm của "chí" và "trí" là như nhau : Chí :x ... Và một vài tml ghi chép văn bản Nhà Nước lại tỏ ra nguy hiểm nên chép lại là "trí" để thể hiện sự nguy hiểm của nó , trong khi thời xưa thì ai dám chỉnh lưng cán bộ Nhà Nước ?? Trong khi bản thân quan lại cũng đâu có biết hết chữ Hán đâu => 3 sao 7 bản luôn :))


Tạm kết : Thời hiện đại mà tộc Lừa còn bẻ sử dc thì dăm ba cái văn bản Trung Quốc đéo ăn thua =))
Tôi thì lại nghĩ góc nhìn của b và bài của tôi không hẳn đối lập nhau.

Gian dối đúng là một trong những thứ có sức huỷ hoại rất lớn, đặc biệt khi nó làm mất chữ Tín. Nhưng nếu đào sâu thêm một tầng thì tao lại thấy có rất nhiều sự gian dối cũng bắt đầu từ 3 thứ tôi nói trong bài — tham, lười và trì hoãn.

Tham thì muốn có thứ mình chưa xứng đáng có, nên dễ sinh ra gian dối để đi đường tắt.

Lười thì không muốn chịu trách nhiệm cho hậu quả của mình, nên dễ dùng lời nói dối để né tránh.

Trì hoãn thì biết một chuyện cần phải đối diện nhưng cứ né mãi, đến lúc không thể né được nữa thì bắt đầu phải dùng thêm một lớp dối trá để che cho lớp dối trá trước.

Nói 1 cách khác là gian dối thì có thể là cái ngọn nhìn thấy rõ nhất, còn ba thứ kia đôi khi lại nằm ở phần rễ.

Còn chuyện người nhà có thể trợ giúp một người vượt qua lười, tham, trì hoãn thì tôi chỉ đồng ý 1 phần. Nhưng sự trợ giúp bên ngoài chỉ có thể tạo điều kiện, chứ không thể thay người đó sống cuộc đời của họ.

Người khác có thể kéo 1 người đang trì hoãn đứng dậy, nhưng không thể ngày nào cũng sống thay họ được

Có thể cho tiền 1 lần, nhưng không thể thay họ xây năng lực.
Có thể mở 1 cánh cửa, nhưng bước qua hay không vẫn là chuyện của chính người đó.

Cho nên là tôi dùng chữ “tụt lại” chứ không dùng chữ “phá hoại”.

Tôi không nói 3 thứ ấy chắc chắn huỷ đời 1 người. Tôi nói rằng nếu biến nó thành thói quen đủ lâu, nó sẽ âm thầm làm khoảng cách giữa mình và người khác ngày càng lớn.

Còn chuyện “nhân lễ nghĩa chí tín” hay “nhân lễ nghĩa trí tín” thì đoạn này tôi lại không dám kết luận chắc như bạn 😄. Riêng chữ “trí” hay “chí” nếu muốn tranh luận đến tận gốc thì phải quay về nguồn văn bản, ngữ cảnh và hệ tư tưởng ban đầu, chứ chỉ dựa vào cách phát âm thì chưa đủ để kết luận là tam sao thất bản.

Nhưng có một ý của b tôi khá đồng tình là

1 người có thể không thông minh nhất, không giàu nhất, không có điều kiện tốt nhất.

Nhưng nếu còn giữ được chữ Tín, thì vẫn còn nền móng để người khác đặt niềm tin vào họ.
Còn khi mất Tín rồi, nhiều khi người ta không còn thua vì nghèo hay kém nữa.

Mà thua vì từ đó về sau, lời nói của mình không còn đủ giá trị để người khác tin.
 

Có thể bạn quan tâm

Top