Trình Ca
Đa Nhân Cách
🌸Có người hỏi tôi: “Theo cậu, điều gì khiến một người tụt lại phía sau nhanh nhất?”
Tôi không trả lời ngay.
Vì thật ra, mỗi người sẽ có một đáp án khác nhau.
Có người bảo vì nghèo.
Có người nói vì không có quan hệ.
Có người lại nghĩ là do số phận.
Còn tôi, sau nhiều năm nhìn những người xung quanh, lại thấy có một điều rất đáng suy ngẫm.
Có ba thói quen tưởng như rất bình thường, nhưng nếu giữ chúng quá lâu, cuộc đời rất dễ rẽ sang một hướng khác.
Đó là lười biếng, tham lam và trì hoãn.
Tôi từng có một người bạn.
Ngày còn trẻ, cậu ấy là người nhanh nhẹn nhất nhóm.
Học gì cũng nhanh. Làm gì cũng biết.
Ai cũng nghĩ sau này sẽ thành công.
Nhưng cậu ấy có một câu cửa miệng:
“Để mai làm.”
Mai tập thể dục. Mai học thêm.
Mai gọi cho khách. Mai bắt đầu dự án.
Nghe thì chẳng có gì nghiêm trọng.
Nhưng cái “mai” ấy kéo dài từ tuần này sang tuần khác.
Đến lúc nhìn lại, người khác đã đi rất xa.
Còn cậu ấy vẫn ở đúng nơi mình từng thấy nhiều năm trước.
Lúc đó tôi mới thấy rằng.
Trì hoãn không cướp đi tương lai của ai chỉ trong một ngày.
Nó chỉ âm thầm lấy đi từng cơ hội một.
Đủ nhiều cơ hội trôi qua, khoảng cách sẽ tự xuất hiện.
Tôi lại từng rất ghét nghe câu:
“Ai cũng có 24 tiếng như nhau.”
Lúc đó tôi thấy câu này sáo rỗng lắm.
Mỗi người sinh ra trong một hoàn cảnh khác nhau, làm sao có thể giống nhau được?
Nhưng sau vài năm nhìn những người xung quanh, tôi lại thấy câu ấy không hẳn sai.
Điều tạo nên khác biệt không phải là ai có nhiều thời gian hơn ai.
Mà là mỗi người đã dùng 24 tiếng ấy để làm gì.
Có người dành phần lớn thời gian để than phiền.
Có người dành nó để học thêm một điều mới.
Có người đợi cơ hội.
Có người tự tạo ra cơ hội.
Ban đầu nhìn chẳng khác nhau là mấy.
Nhưng vài năm sau, khoảng cách giữa họ đã lớn đến mức không cần ai giải thích nữa.
Còn lười biếng thì kín đáo hơn.
Nó không khiến cuộc sống tệ đi ngay.
Nó chỉ làm mình quen với sự dễ dãi.
Hôm nay bỏ qua một việc.
Ngày mai bỏ thêm một việc.
Rồi dần dần, việc gì cũng có lý do để không làm.
Đến một lúc nào đó, điều khó nhất không còn là công việc.
Mà là bắt đầu.
Còn tham lam…
Ngày trước mình cứ nghĩ tham chỉ là tham tiền.
Sau này mới thấy không phải.
Có người tham thắng.
Có người tham hơn thua.
Có người muốn có kết quả thật nhanh.
Muốn đi đường tắt.
Muốn gieo hôm nay nhưng ngày mai đã đòi gặt.
Chính sự nóng vội ấy khiến nhiều người đánh đổi những thứ đáng lẽ không nên đánh đổi.
Tôi từng thấy có người vì vài đồng lợi trước mắt mà mất luôn bạn bè.
Có người vì muốn kiếm tiền thật nhanh mà mất nhiều năm để gây dựng lại từ đầu.
Nghĩ cũng lạ.
Có những thứ mình tưởng sẽ giúp mình đi nhanh hơn.
Cuối cùng lại chính là thứ kéo mình chậm lại.
Tôi không nghĩ ai sinh ra cũng may mắn như nhau.
Hoàn cảnh của mỗi người cũng khác nhau.
Nhưng có một điều gần như ai cũng có thể lựa chọn.
Đó là hôm nay mình sẽ tiếp tục trì hoãn hay bắt đầu.
Tiếp tục tìm đường tắt hay chấp nhận đi từng bước.
Tiếp tục chiều theo sự lười biếng hay làm điều mình biết là đúng.
Đôi khi, cuộc đời không cần chúng ta thay đổi thật nhiều.
Chỉ cần bớt đi một thói quen xấu.
Rồi kiên nhẫn với điều đó đủ lâu.
Phần còn lại. Thời gian sẽ trả lời.
Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng!🌸


