Live Trong này chắc ít người biết. Sau bài phát biểu hỏi khó về BCA của ô này. 1 tháng sau nhà ô ấy nhận xác. Ch ết luôn

Bây giờ tao chỉ mong ô TL sau khi đã có quyền lực tuyệt đối rồi thì làm ơn thương dân với vì giờ ô không còn j là không có và đã đạt được ngưỡng cao nhất hết cỡ của 1 con người rồi thì hãy nhìn xuống dân mà thương xót họ
M nói cái gì đây, m có thể nghĩ được như vậy sao =)) Cả đời đã theo một lối mòn, đến cái tuổi khó bảo thì làm sao mà người ta thay đổi được hả m. Nên lòng trắc ẩn chỉ dành cho những người thật sự sống theo nó thôi, còn cả đời đã chà đạp để được riêng cho mình thì làm sao ép người ta thay đổi, m thật quá đáng =))
 
Ok, sau vụ này tôi thông cảm cho ông bố
Hiểu lý do tại sao không dám đứng lên rồi, trừ khi gốc to hơn thôi, chứ gốc bé hơn dù 0.00001 nm thì cũng phải nhịn như vậy
 
T mà đậi biệu t bảo địt mẹ ông có vụ tai nạn kia sao đeo ktra nồng độ ngay tại chỗ mà lại ngày hôm sau. Hôm sau nồng độ cồn nó tan mẹ hết rồi 24 tiếng bay sạch. Địt mẹ ông kiểm tra thế mà dám đòi công khai kết quả. Quá mất dạy
 
Ông TL ạ. Ông cũng có con cũng làm cha. Cũng có con gái. Mong ô hãy thử đặt mình vào vị trí của người cha mất con gái lớn nuôi 17 năm trời
Mong ô hãy hi sinh con tốt thí đó đòi lại công bằng cho dân.
Dân sẽ nhìn ô với ánh mắt kính trọng , ô không mất j nhưng lại được rất nhiều. Nhiều nhất là lòng dân và sự kính trọng của dân. Những cái đó không có gì có thể mua và so sánh được

Nhân câu chuyện này tôi kể ô nghe câu chuyện thời nhà Minh. Lúc đó thừa tướng hồ duy dung có con trai 1. Nhưng bị xe ngựa thường dân cán chết. Chắc cũng quen thói hống hách coi trời bằng vung nên đứng ngoài đường ta đây nên mới bị xe ngựa cán chết
Rồi thừa tướng hồ duy dung ra lệnh giết chết người lái xe ngựa đó mà không cần xét xử
Chu Nguyên Chương biết tin éo cần biết mày là thừa tướng. Cứ sao có tội tao giết mày để trả thù cho người đánh xe ngựa.
Đó mới là bậc minh quân được lòng dân
Theo Minh sử (明史), quyển 308, truyện Hồ Duy Dung (胡惟庸):
“惟庸子驰马于市,坠死车下,惟庸杀挽车者。帝怒,命偿其死。惟庸请以金帛给其家,不许。”
Dịch nghĩa: Con trai Hồ Duy Dung cưỡi ngựa phi trên phố chợ, ngã chết dưới xe (xe ngựa/xe kéo). Hồ Duy Dung giết người kéo/đánh xe. Hoàng đế giận dữ, ra lệnh bắt hắn đền mạng. Hồ Duy Dung xin lấy vàng lụa bồi thường cho gia đình người bị giết, nhưng không được chấp thuận.
Sự việc xảy ra khoảng năm Hồng Vũ thứ 12 (1379). Đây là một trong những sự kiện khiến Chu Nguyên Chương nổi giận và bắt đầu siết chặt Hồ Duy Dung. Sau đó còn có các việc khác (không báo cáo sứ Chiêm Thành tiến cống, nghi vấn về cái chết của Lưu Cơ/Lưu Bá Ôn, tố giác của Đồ Tiết…), dẫn đến vụ án Hồ Duy Dung năm 1380. Hồ bị xử tử, gia tộc bị tru di, và hơn 15.000–30.000 người liên quan bị liên lụy.

Câu chuyện này đúng là có thật nhưng chu Nguyên Chương là minh quân cái lol
 
Cái này là biết bệnh sắp chết nên muốn để chút tiếng cho thiên hạ. Tao đánh giá những thằng này dốt. Cái dốt đầu tiên là hèn, bệnh nghẻo mới dám nói. Còn khoẻ mạnh thì ngậm miệng mà húp Lồn gái. Đéo phải đến TXT thì BCA mới thối. Mà thật ra TXT bị hốt về có bàn tay của ai??? Cái dốt thứ 2 là triệt đường con cháu
 

Có thể bạn quan tâm

Top