cucgahoithui
Cái lồn nhăn nheo
Thưa mọi người,
Thoạt nhìn, cuộc tấn công vào Iran giống như một quyết định liều lĩnh, nóng nảy và đầy ngu ngốc.
Bởi vì ai cũng thấy điều đó.
Iran không phải là một mục tiêu dễ nuốt.
Đó là một quốc gia rộng lớn, địa hình hiểm trở, có núi Zagros, có sa mạc, có chiều sâu chiến lược, có không gian để phòng thủ, phân tán lực lượng, kéo dài chiến tranh và bào mòn đối phương. Một cuộc chiến trên bộ với Iran, nếu thật sự xảy ra, không phải là kiểu chiến tranh “đánh nhanh thắng nhanh”. Nó có nguy cơ trở thành một cái hố khổng lồ hút máu, hút tiền, hút uy tín của nước Mỹ. Chính vì thế, nếu nhìn theo lẽ thông thường, đánh Iran là một lựa chọn dở.
Nó dở vì có thể làm giá dầu bùng nổ.
Nó dở vì có thể làm tuyến hàng hải qua eo biển Hormuz tê liệt.
Nó dở vì có thể đẩy kinh tế toàn cầu vào hỗn loạn.
Nó dở vì có thể khiến chính nước Mỹ bị sa lầy thêm một lần nữa ở Trung Đông.
Và nếu chỉ dừng ở đây, kết luận quá đơn giản: Trump là kẻ hấp tấp, phá hoại, không tính đường lui.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ này:
Điều gì xảy ra nếu chính sự hỗn loạn đó mới là mục tiêu?
Điều gì xảy ra nếu cái mà ta tưởng là ngu ngốc, thật ra lại là một kế hoạch cực kỳ lạnh lùng?
Điều gì xảy ra nếu Trump không muốn “cứu” trật tự cũ của nước Mỹ, mà muốn phá nó đi để dựng một trật tự mới có lợi hơn cho nước Mỹ?
Đó chính là luận điểm gây sốc nhất.
Rằng Trump có thể không đang cố giữ gìn đế chế Mỹ theo kiểu cũ.
Ông ta có thể đang chủ động đẩy nhanh sự tan rã của mô hình cũ.
Mô hình cũ đó là gì?
Đó là nước Mỹ của nhiều thập kỷ qua:
một nước Mỹ lấy tài chính làm trung tâm, lấy đồng USD làm trụ cột, lấy vai trò cảnh sát toàn cầu làm gánh nặng nhưng cũng là quyền lực, lấy toàn cầu hóa làm nền tảng, lấy việc bảo kê cho cả thế giới để đổi lấy ảnh hưởng và sự phụ thuộc.
Nhưng mô hình đó đang mục ruỗng từ bên trong.
Nợ công khổng lồ.
Công nghiệp rỗng ruột.
Xã hội phân hóa.
Người dân mất niềm tin.
Tầng lớp tinh hoa tài chính ngày càng xa rời đời sống thật.
Nước Mỹ ngày càng sống bằng tín dụng, bằng tiêu dùng, bằng quyền lực tài chính nhiều hơn là bằng sản xuất thực.
Và Trump nhìn vào mô hình đó rồi nói, theo cách của ông ta:
“Thế này không thể kéo dài mãi.”
Nếu không thể cứu được nó, thì có hai lựa chọn:
Một là cố níu kéo nó cho đến khi nó tự sập.
Hai là chủ động bẻ lái, thậm chí phá nó, để tái cấu trúc nước Mỹ theo hướng khác.
Và theo lập luận trong bài này, Trump chọn cách thứ hai.
Nghĩa là gì?
Nghĩa là thay vì để nước Mỹ tiếp tục làm “ngân hàng của thế giới”, “cảnh sát của thế giới”, “người gánh nợ của thế giới”, Trump muốn đẩy nước Mỹ trở về vai trò khác:
một pháo đài tài nguyên, công nghiệp và sức mạnh cứng.
Hãy nhìn vào logic đó.
Nếu Trung Đông chìm trong chiến tranh, dầu khí Trung Đông bị gián đoạn, vận tải qua eo biển Hormuz tắc nghẽn, thì ai đau nhất?
Châu Âu đau.
Đông Á đau.
Nhật Bản đau.
Hàn Quốc đau.
Ấn Độ đau.
Các nền kinh tế phụ thuộc nhập khẩu năng lượng và nguyên liệu đau.
Khi đó, thế giới không phải là “hết dầu”, mà là phải đổi nơi phụ thuộc.
Dầu vẫn còn ở nơi khác.
Khí đốt vẫn còn ở nơi khác.
Phân bón, nguyên liệu, lương thực, các chuỗi cung ứng thiết yếu vẫn còn ở nơi khác.
Và “nơi khác” đó nổi bật nhất là đâu?
Là Bắc Mỹ.
Là Nga.
Là những khối có tài nguyên, có chiều sâu lãnh thổ, có nước ngọt, có năng lượng, có không gian để tự xoay sở khi thế giới bước vào thời kỳ hỗn loạn.
Cho nên, theo logic này, Trump có thể chấp nhận một cuộc chiến tưởng như vô lý ở Iran, bởi vì hệ quả dài hạn của nó là gì?
Là châu Âu và châu Á trở nên phụ thuộc hơn vào năng lượng, nguyên liệu và sức mạnh hậu cần từ Bắc Mỹ.
Nói cách khác:
Mỹ có thể mất uy tín đạo đức,
nhưng lại tăng quyền lực vật chất.
Mỹ có thể làm cả thế giới ghét,
nhưng lại khiến cả thế giới phải cần mình hơn.
Mỹ có thể phá trật tự cũ,
nhưng lại dựng lên một trật tự mới trong đó ai muốn sống sót cũng phải quay về mua năng lượng, lương thực, nguyên liệu và công nghệ từ khối Mỹ kiểm soát.
Đó là lý do vì sao một hành động nhìn bề ngoài rất ngu, lại có thể ẩn chứa một thứ lý trí rất tàn nhẫn.
Không phải lý trí của hòa bình.
Không phải lý trí của đạo đức.
Mà là lý trí của quyền lực.
Một kiểu tư duy game theory lạnh lùng:
nếu hệ thống toàn cầu đang mục nát và sớm muộn cũng nứt vỡ, thì kẻ chiến thắng không phải là kẻ cố cứu nó, mà là kẻ chuẩn bị tốt nhất cho thời kỳ sau khi nó sụp.
Vậy Trump đang chuẩn bị cho cái gì?
Cho một nước Mỹ ít toàn cầu hóa hơn.
Ít ảo tưởng hơn.
Ít “cứu thế giới” hơn.
Và tập trung hơn vào tài nguyên, công nghiệp, biên giới, chủ nghĩa dân tộc kinh tế, và khả năng tự cung tự cấp trong một thế giới bất ổn kéo dài.
Đó là lý do bài nói này nối chiến tranh Iran với Canada, Greenland, Mexico, Venezuela, Cuba, Panama…
Thoạt nghe thì rất lộn xộn.
Nhưng nếu đặt vào một khung lớn hơn, nó không còn là lộn xộn nữa.
Nó trở thành một bức tranh:
siết chặt “vành đai Bắc Mỹ”, gom tài nguyên, kiểm soát không gian chiến lược, giảm phụ thuộc, tăng tự chủ, dựng một pháo đài lục địa đủ mạnh để đứng vững khi phần còn lại của thế giới rơi vào khủng hoảng.
Nói đơn giản:
Trump có thể không đang chơi trò “bảo vệ đế chế Mỹ”.
Ông ta có thể đang chơi trò “đập bỏ đế chế Mỹ kiểu cũ để dựng nước Mỹ kiểu mới”.
Và đó là điểm khiến người ta phải giật mình.
Vì nếu ông ta thất bại, ông ta sẽ bị coi là một kẻ phá hoại ngu xuẩn bậc nhất lịch sử.
Nhưng nếu ông ta thành công, lịch sử có thể nhìn ông ta theo cách hoàn toàn khác:
Không phải là người giữ hệ thống.
Mà là người chủ động phá hệ thống cũ để tái định hình quyền lực Mỹ trong thời đại hỗn loạn.
Đương nhiên, có một câu hỏi lớn phải đặt ra:
Liệu đó có thật sự là thiên tài không?
Hay chỉ là một sự liều lĩnh được khoác áo chiến lược?
Bởi vì mọi đại kế hoạch kiểu này đều có một cái giá cực khủng.
Giá dầu tăng.
Lạm phát tăng.
Chuỗi cung ứng rối loạn.
Nguy cơ chiến tranh lan rộng.
Nguy cơ Mỹ bị cuốn vào vũng lầy quân sự.
Nguy cơ thế giới bước vào chu kỳ bất ổn nhiều năm.
Và lịch sử cho thấy không phải cứ tạo hỗn loạn là sẽ kiểm soát được hỗn loạn.
Rất nhiều đế chế đã châm lửa với niềm tin rằng mình sẽ điều khiển được ngọn lửa đó, để rồi cuối cùng bị chính nó thiêu rụi.
Cho nên, bài học lớn nhất ở đây là gì?
Là chúng ta không thể chỉ nhìn chính trị bằng lăng kính đạo đức đơn giản: tốt hay xấu, đúng hay sai, khôn hay ngu.
Trong địa chính trị, có những quyết định nhìn cực kỳ ngu trong ngắn hạn, nhưng lại phục vụ một mục tiêu rất sâu trong dài hạn.
Và cũng có những quyết định nhìn rất thông minh trên giấy, nhưng rốt cuộc lại dẫn tới thảm họa.
Vì thế, nhận định công bằng nhất có lẽ là:
Đánh Iran, xét theo logic quân sự trực diện, là một nước đi cực kỳ nguy hiểm, thậm chí ngu ngốc.
Nhưng nếu mục tiêu thật sự không phải là thắng nhanh ở Iran, mà là đẩy nhanh quá trình tái cấu trúc quyền lực toàn cầu để Mỹ hưởng lợi ở giai đoạn sau, thì Trump không hề hành động một cách mù quáng.
Ông ta đang đánh một ván bài rất lớn.
Một ván bài mà nếu thua, ông ta là kẻ điên.
Nhưng nếu thắng, người đời sẽ gọi đó là thiên tài.
Và có lẽ, điều đáng sợ nhất không phải là Trump ngu ngốc.
Điều đáng sợ nhất là:
ông ta có thể biết chính xác mình đang làm gì.
Thoạt nhìn, cuộc tấn công vào Iran giống như một quyết định liều lĩnh, nóng nảy và đầy ngu ngốc.
Bởi vì ai cũng thấy điều đó.
Iran không phải là một mục tiêu dễ nuốt.
Đó là một quốc gia rộng lớn, địa hình hiểm trở, có núi Zagros, có sa mạc, có chiều sâu chiến lược, có không gian để phòng thủ, phân tán lực lượng, kéo dài chiến tranh và bào mòn đối phương. Một cuộc chiến trên bộ với Iran, nếu thật sự xảy ra, không phải là kiểu chiến tranh “đánh nhanh thắng nhanh”. Nó có nguy cơ trở thành một cái hố khổng lồ hút máu, hút tiền, hút uy tín của nước Mỹ. Chính vì thế, nếu nhìn theo lẽ thông thường, đánh Iran là một lựa chọn dở.
Nó dở vì có thể làm giá dầu bùng nổ.
Nó dở vì có thể làm tuyến hàng hải qua eo biển Hormuz tê liệt.
Nó dở vì có thể đẩy kinh tế toàn cầu vào hỗn loạn.
Nó dở vì có thể khiến chính nước Mỹ bị sa lầy thêm một lần nữa ở Trung Đông.
Và nếu chỉ dừng ở đây, kết luận quá đơn giản: Trump là kẻ hấp tấp, phá hoại, không tính đường lui.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ này:
Điều gì xảy ra nếu chính sự hỗn loạn đó mới là mục tiêu?
Điều gì xảy ra nếu cái mà ta tưởng là ngu ngốc, thật ra lại là một kế hoạch cực kỳ lạnh lùng?
Điều gì xảy ra nếu Trump không muốn “cứu” trật tự cũ của nước Mỹ, mà muốn phá nó đi để dựng một trật tự mới có lợi hơn cho nước Mỹ?
Đó chính là luận điểm gây sốc nhất.
Rằng Trump có thể không đang cố giữ gìn đế chế Mỹ theo kiểu cũ.
Ông ta có thể đang chủ động đẩy nhanh sự tan rã của mô hình cũ.
Mô hình cũ đó là gì?
Đó là nước Mỹ của nhiều thập kỷ qua:
một nước Mỹ lấy tài chính làm trung tâm, lấy đồng USD làm trụ cột, lấy vai trò cảnh sát toàn cầu làm gánh nặng nhưng cũng là quyền lực, lấy toàn cầu hóa làm nền tảng, lấy việc bảo kê cho cả thế giới để đổi lấy ảnh hưởng và sự phụ thuộc.
Nhưng mô hình đó đang mục ruỗng từ bên trong.
Nợ công khổng lồ.
Công nghiệp rỗng ruột.
Xã hội phân hóa.
Người dân mất niềm tin.
Tầng lớp tinh hoa tài chính ngày càng xa rời đời sống thật.
Nước Mỹ ngày càng sống bằng tín dụng, bằng tiêu dùng, bằng quyền lực tài chính nhiều hơn là bằng sản xuất thực.
Và Trump nhìn vào mô hình đó rồi nói, theo cách của ông ta:
“Thế này không thể kéo dài mãi.”
Nếu không thể cứu được nó, thì có hai lựa chọn:
Một là cố níu kéo nó cho đến khi nó tự sập.
Hai là chủ động bẻ lái, thậm chí phá nó, để tái cấu trúc nước Mỹ theo hướng khác.
Và theo lập luận trong bài này, Trump chọn cách thứ hai.
Nghĩa là gì?
Nghĩa là thay vì để nước Mỹ tiếp tục làm “ngân hàng của thế giới”, “cảnh sát của thế giới”, “người gánh nợ của thế giới”, Trump muốn đẩy nước Mỹ trở về vai trò khác:
một pháo đài tài nguyên, công nghiệp và sức mạnh cứng.
Hãy nhìn vào logic đó.
Nếu Trung Đông chìm trong chiến tranh, dầu khí Trung Đông bị gián đoạn, vận tải qua eo biển Hormuz tắc nghẽn, thì ai đau nhất?
Châu Âu đau.
Đông Á đau.
Nhật Bản đau.
Hàn Quốc đau.
Ấn Độ đau.
Các nền kinh tế phụ thuộc nhập khẩu năng lượng và nguyên liệu đau.
Khi đó, thế giới không phải là “hết dầu”, mà là phải đổi nơi phụ thuộc.
Dầu vẫn còn ở nơi khác.
Khí đốt vẫn còn ở nơi khác.
Phân bón, nguyên liệu, lương thực, các chuỗi cung ứng thiết yếu vẫn còn ở nơi khác.
Và “nơi khác” đó nổi bật nhất là đâu?
Là Bắc Mỹ.
Là Nga.
Là những khối có tài nguyên, có chiều sâu lãnh thổ, có nước ngọt, có năng lượng, có không gian để tự xoay sở khi thế giới bước vào thời kỳ hỗn loạn.
Cho nên, theo logic này, Trump có thể chấp nhận một cuộc chiến tưởng như vô lý ở Iran, bởi vì hệ quả dài hạn của nó là gì?
Là châu Âu và châu Á trở nên phụ thuộc hơn vào năng lượng, nguyên liệu và sức mạnh hậu cần từ Bắc Mỹ.
Nói cách khác:
Mỹ có thể mất uy tín đạo đức,
nhưng lại tăng quyền lực vật chất.
Mỹ có thể làm cả thế giới ghét,
nhưng lại khiến cả thế giới phải cần mình hơn.
Mỹ có thể phá trật tự cũ,
nhưng lại dựng lên một trật tự mới trong đó ai muốn sống sót cũng phải quay về mua năng lượng, lương thực, nguyên liệu và công nghệ từ khối Mỹ kiểm soát.
Đó là lý do vì sao một hành động nhìn bề ngoài rất ngu, lại có thể ẩn chứa một thứ lý trí rất tàn nhẫn.
Không phải lý trí của hòa bình.
Không phải lý trí của đạo đức.
Mà là lý trí của quyền lực.
Một kiểu tư duy game theory lạnh lùng:
nếu hệ thống toàn cầu đang mục nát và sớm muộn cũng nứt vỡ, thì kẻ chiến thắng không phải là kẻ cố cứu nó, mà là kẻ chuẩn bị tốt nhất cho thời kỳ sau khi nó sụp.
Vậy Trump đang chuẩn bị cho cái gì?
Cho một nước Mỹ ít toàn cầu hóa hơn.
Ít ảo tưởng hơn.
Ít “cứu thế giới” hơn.
Và tập trung hơn vào tài nguyên, công nghiệp, biên giới, chủ nghĩa dân tộc kinh tế, và khả năng tự cung tự cấp trong một thế giới bất ổn kéo dài.
Đó là lý do bài nói này nối chiến tranh Iran với Canada, Greenland, Mexico, Venezuela, Cuba, Panama…
Thoạt nghe thì rất lộn xộn.
Nhưng nếu đặt vào một khung lớn hơn, nó không còn là lộn xộn nữa.
Nó trở thành một bức tranh:
siết chặt “vành đai Bắc Mỹ”, gom tài nguyên, kiểm soát không gian chiến lược, giảm phụ thuộc, tăng tự chủ, dựng một pháo đài lục địa đủ mạnh để đứng vững khi phần còn lại của thế giới rơi vào khủng hoảng.
Nói đơn giản:
Trump có thể không đang chơi trò “bảo vệ đế chế Mỹ”.
Ông ta có thể đang chơi trò “đập bỏ đế chế Mỹ kiểu cũ để dựng nước Mỹ kiểu mới”.
Và đó là điểm khiến người ta phải giật mình.
Vì nếu ông ta thất bại, ông ta sẽ bị coi là một kẻ phá hoại ngu xuẩn bậc nhất lịch sử.
Nhưng nếu ông ta thành công, lịch sử có thể nhìn ông ta theo cách hoàn toàn khác:
Không phải là người giữ hệ thống.
Mà là người chủ động phá hệ thống cũ để tái định hình quyền lực Mỹ trong thời đại hỗn loạn.
Đương nhiên, có một câu hỏi lớn phải đặt ra:
Liệu đó có thật sự là thiên tài không?
Hay chỉ là một sự liều lĩnh được khoác áo chiến lược?
Bởi vì mọi đại kế hoạch kiểu này đều có một cái giá cực khủng.
Giá dầu tăng.
Lạm phát tăng.
Chuỗi cung ứng rối loạn.
Nguy cơ chiến tranh lan rộng.
Nguy cơ Mỹ bị cuốn vào vũng lầy quân sự.
Nguy cơ thế giới bước vào chu kỳ bất ổn nhiều năm.
Và lịch sử cho thấy không phải cứ tạo hỗn loạn là sẽ kiểm soát được hỗn loạn.
Rất nhiều đế chế đã châm lửa với niềm tin rằng mình sẽ điều khiển được ngọn lửa đó, để rồi cuối cùng bị chính nó thiêu rụi.
Cho nên, bài học lớn nhất ở đây là gì?
Là chúng ta không thể chỉ nhìn chính trị bằng lăng kính đạo đức đơn giản: tốt hay xấu, đúng hay sai, khôn hay ngu.
Trong địa chính trị, có những quyết định nhìn cực kỳ ngu trong ngắn hạn, nhưng lại phục vụ một mục tiêu rất sâu trong dài hạn.
Và cũng có những quyết định nhìn rất thông minh trên giấy, nhưng rốt cuộc lại dẫn tới thảm họa.
Vì thế, nhận định công bằng nhất có lẽ là:
Đánh Iran, xét theo logic quân sự trực diện, là một nước đi cực kỳ nguy hiểm, thậm chí ngu ngốc.
Nhưng nếu mục tiêu thật sự không phải là thắng nhanh ở Iran, mà là đẩy nhanh quá trình tái cấu trúc quyền lực toàn cầu để Mỹ hưởng lợi ở giai đoạn sau, thì Trump không hề hành động một cách mù quáng.
Ông ta đang đánh một ván bài rất lớn.
Một ván bài mà nếu thua, ông ta là kẻ điên.
Nhưng nếu thắng, người đời sẽ gọi đó là thiên tài.
Và có lẽ, điều đáng sợ nhất không phải là Trump ngu ngốc.
Điều đáng sợ nhất là:
ông ta có thể biết chính xác mình đang làm gì.