Tao rút ra là:
1. Người VN đéo biết phân biệt giữa chế độ - tổ quốc (đất nước) - người dân (dân tộc)
Nếu nói như Đất nước (Nguyễn Khoa Điềm) thì người dân (dân tộc) làm nên đất nước (tổ quốc) nhưng đất nước này lại gắn liền với thể chế (chế độ) => người dân (dân tộc) chọn thể chế (chế độ).
Tao chỉ viết ngắn vậy thôi. Mày tự suy ra nữa thì suy.
2. Ông Ngạn viết rất hay và miêu tả rất chính xác về các đặc tính của người VN, đặc biệt là người Bắc Kỳ (ông Ngạn cũng là Bắc Kỳ, nhưng là Bắc Kỳ di cư 54): Bẩn bựa, lươn lẹo, xảo trá, vv... Bằng những mô tả rất chân thực của mình, nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn dù chỉ miêu tả con người qua cách cư xử, lời nói nhưng lại cho ta thấy một bầu không khí cuộc sống hiện thực là như thế nào, dưới bầu trời ấy, con người sinh sống như thế nào? và họ đã bị như thế nào để mà dẫn tới những lối hành động cư xử như thế => liên quan đến chế độ.
3. Với những câu chữ chân thực ấy, một số bộ phận người nghe, người đọc cảm thấy như bị xúc phạm (sự thật ra thì có lẽ là ông Ngạn miêu tả quá chính xác cái lớp người ấy, một lớp người bần cùng nhưng lươn lẹo đầy cơ hội, xảo trá vô cùng khốn nạn trong cuộc sống đời thường) dẫn đến cho rằng ông Ngạn đang xúc phạm dân tộc, nhân dân và đất nước.
Nhưng nhiệm vụ của nhà văn là phải dẫn dắt cho người đọc tới đúng những gì nhà văn mong muốn, và ông Ngạn còn làm gì tốt hơn là cho người đọc, người nghe thấy con người VN thật sự là như thế nào?
Vòng xoáy ở đây đó chính là: Người đọc người nghe đã bị cuốn quá sâu vào nội dung của nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn, đến nỗi tưởng rằng ông Ngạn đang chửi đến chính người đọc, người nghe. Phải nói tài năng của ổng là ở chỗ đó.