Truyện cười bựa

minhphan101

Thanh niên hoi
Một quý ông Do Thái lớn tuổi cưới một cô vợ trẻ, và họ yêu nhau thắm thiết. Tuy nhiên, dù đức ông chồng nỗ lực cách mấy trên giường, chị vợ cũng không bao giờ đạt cực khoái. Vì một người vợ Do Thái có quyền hưởng khoái cảm tình dục, họ quyết định đến hỏi giáo sĩ. Nghe đôi vợ chồng trình bày xong, ông giáo sĩ vuốt râu và đưa ra lời gợi ý sau đây:
“Hãy thuê một thanh niên to khỏe. Khi hai người làm tình, thì nhờ anh ta vẫy vẫy chiếc khăn tay ở phía trên. Việc đó sẽ giúp cho người vợ trở nên mơ màng và hẳn sẽ đem lại cực khoái.”
Đôi vợ chồng đi về nhà và làm theo lời khuyên của giáo sĩ, họ thuê một anh chàng đẹp mã vung vẩy chiếc khăn khi họ làm tình. Vô ích, chị vợ vẫn không thỏa mãn.
Bối rối, họ lại tìm tới ông giáo sĩ. “Thôi được,” giáo sĩ nói với đức ông chồng, “hãy thử làm ngược lại. Để người thanh niên làm tình với vợ ông, còn ông thì vẫy khăn phía trên họ.” Một lần nữa, hai vợ chồng lại làm theo lời khuyên của giáo sĩ.
Anh chàng đẹp trai lên giường với chị vợ, còn ông chồng đứng vẫy khăn. Chàng trai vào việc hết sức khí thế, chẳng mấy chốc chị vợ đã cực khoái, la hét rung chuyển cả căn buồng.
Người chồng mỉm cười nhìn chàng trai, đắc thắng nói, “Thằng đần ạ, phải biết vẫy khăn như thế chứ!”

Trích từ cuốn “Plato và con thú mỏ vịt bước vào quán bar”. Tml nào có truyện cười bựa thì góp thêm cho xôm.
 
buồn cười quá hahahah thằng nào giúp tao dừng cười đi hahaa, th haha thằng naojjsfnsfsfjs hhaa
 
buồn cười quá hahahah thằng nào giúp tao dừng cười đi hahaa, th haha thằng naojjsfnsfsfjs hhaa
Thằng nào cù hộ tao cái :vozvn (23): :vozvn (23): :vozvn (23): :vozvn (23):
Giám thị mắt lé
Có 3 thằng tù nhận án chuyển đến nhà giam
3 thằng dàn hàng ngang đứng ngiêm
Giám thị hỏi thằng đầu tiên:
M tên j?
Cháu tên A. Thằng đứng cạch nhanh nhẩu
Dcmm, bố m hỏi m đéo đâu? Bố tẩn chết mẹ m bi giờ
Thằng thứ ba ngơ ngác: zạ, cháu có nói j đâu ạ
 
Giám thị mắt lé
Có 3 thằng tù nhận án chuyển đến nhà giam
3 thằng dàn hàng ngang đứng ngiêm
Giám thị hỏi thằng đầu tiên:
M tên j?
Cháu tên A. Thằng đứng cạch nhanh nhẩu
Dcmm, bố m hỏi m đéo đâu? Bố tẩn chết mẹ m bi giờ
Thằng thứ ba ngơ ngác: zạ, cháu có nói j đâu ạ
truyện cười của chúng mày như cặc, muốn vừa đọc vừa cười sặc sụa thì tìm truyện của Đinh Vũ Hoàng Nguyên mà đọc
 
Lũ câm
Hồi 1994, mình học năm thứ hai Mỹ thuật công nghiệp. Mình có lão bạn già nhờ trang trí đám cưới. Nhà lão này ở ngõ Xã Đàn, cạnh trường dạy học sinh câm điếc. Mình liền kéo mấy thằng cùng lớp đi làm cùng.

Lão bạn già của mình là dân văn nghệ, tính đại gàn đại dở, ba mươi sáu tuổi lấy vợ. Lão không thích dùng đồ trang trí đám cưới bán đại trà ở Hàng Mã, mà thích phải là đồ tự làm, sao cho nhắng cho độc.
Bọn mình mua giấy mầu, vải vụn về xé, dán lên tường rất vui mắt. Rồi treo mấy cái khẩu hiệu: “Phong – Hương vạn tuế” (tên cô dâu chú rể), “Một đám cưới – Trọn kiếp người”. Ở phần phông nền chính, mình nói với chú rể: “Hôn nhân vốn là cuộc chiến, hạnh phúc trong hôn nhân chính là những lúc đình chiến, anh nên làm biểu tượng hai khẩu thần công chụm đầu dưới chữ Song Hỉ”. Mình nói thế là đùa, ai dè lão bảo: “Có lý! Cứ làm thế cho tao”. Mình đâm áy náy, gàn lại, lão nhất quyết không chịu.
Cắt xong hình hai khẩu pháo thì gắn thêm bông hoa hồng ở nòng, vẫn đang đà nhảm nhí, mấy thằng mình dán chi chít lên phông những viên đạn hình chai, đề “Rượu tình yêu 1000 độ”.
Dân tình đi ngang lắm người thấy lạ, ngó vào xem. Chú rể sướng, mặt mũi cực kì vênh vác.
Địa điểm đám cưới ở cạnh trường Câm điếc Xã Đàn. Có mấy đứa học sinh trường này cũng ra xem, chúng nó khoái, mồm ú ớ, tay chân vung vẩy.
Thời gian học một lớp của người câm kéo dài từ năm rưỡi đến hai năm, mấy đứa này tuy học cấp hai, nhưng tuổi cũng lớn, chừng mười sáu mười bảy. Chúng nó chỉ ảnh cô dâu chú rể, bóp bàn tay này vào cổ tay kia, thụt thụt cổ tay, nói: “pịt”. Thấy Châu Điên úp bàn tay vào đít rồi vỗ mồm Sỹ Phò, mấy đứa ấy nhìn Sỹ Phò cười, nói: “ăn k… í…t”. Bọn bạn mình cũng hươ hươ tay nói chuyện với chúng nó, cả lũ vỗ mồm vỗ dái, thỉnh thoảng lấy tay này bóp vào cổ tay kia thụt thụt, kêu “pịt ẹ”, cười nhăn nhở. Xem chừng hiểu nhau.
Trang trí xong lúc xâm xẩm tối, mình và mấy thằng bạn chuẩn bị về trường, mới nhờ lão chú rể đi gọi hai chiếc xích lô. Hai gã xích lô vào, nhìn bọn mình với mấy thằng cu câm hươ tay hươ chân, ú ớ vẫy nhau, mới hỏi chú rể:
– Bọn này bị sao hả anh?
Lão chú rể chỉ cái biển Trường câm điếc Xã Đàn, nói:
– Biển đề rõ thế này mà còn phải hỏi à?
– Thế giờ đưa chúng nó về đâu hả anh?
– Cứ chở chúng nó về đê La Thành, lúc nào dừng thì chúng nó ra hiệu.
Hai gã xích lô ấy đinh ninh lũ này câm.
Thấy trò bị nhầm thế này hay hay, mình và mấy thằng bạn lúc ngồi xích lô tuyệt nhiên không cất lời, chỉ hươ tay hươ chân, ú ớ…
Hai gã xích lô vừa đi vừa nói chuyện, một gã rụt rè:
– Cái bọn câm này là cả điếc hả ông?
– Thì có điếc thì mới câm chứ!
– Chắc không?
– Tôi đùa ông chắc?
– Thế mình chửi nó nghe không?
– Ông chửi đi, tôi cá với ông, nó điếc.
– Đ… mẹ mày!
– Ông đéo phải chửi nhỏ thế, cứ chửi to vào, đây này, đ… mẹ… chúng… mày, đ… mẹ… mấy… thằng… kia, nghe tao chửi không? Đấy, nó nghe được khối!
– Ừ nhỉ!
Hai gã xích lô cười phành phạch.
– Ông nhà ở đâu?
– Tôi ở Phú Thọ. Thế ông?
– Tôi ở đây, vừa tù về, kiếm cái xích lô chạy.
– Mà bọn này trông khôn.
– Thì nó chỉ mỗi điếc với câm, chứ mọi cái nó khác gì mình!
– …
– Đấy, tay chúng nó kìa…, đang nói chuyện phịch đấy, tay thụt lên thụt xuống…, là phịch đấy, thấy chưa!
– Hay chúng nó chửi nhau?
– Chửi nhau mà mặt thằng nào cũng cười hơn hớn thế à?
– Hóa từ nẫy đến giờ chúng nó toàn nói chuyện phịch ông ạ!
– Ừ, đ… mẹ bọn này, ăn gì mà dâm thế!
– Mà chúng nó tán gái kiểu gì ông nhỉ?
– Ờ, ờ… thì nó cưa mấy con cũng câm, mà nó đéo nói được thì nó dùng tay nó bóp…
– Tán kiểu bọn này đâm hay, chứ biết nói như mình, lại chả sướng nhanh bằng chúng nó!
– Ừ, đ… mẹ chúng mày, sao chúng mày sướng thế!
Đến trước cổng trường Mỹ thuật công nghiệp, bọn mình ra hiệu dừng, lúc xuống xe, mình giơ ngón tay, ú ớ…
Gã người Phú Thọ hỏi gã đi tù về:
– Lấy chúng nó bao nhiêu?
– Mỗi xe mười nghìn.
– Có đắt không?
– Kệ!
Gã xích lô vừa tù về giơ mười ngón tay.
Mình giơ năm ngón tay.
Gã giơ lại mười ngón tay.
Mình vẫn giơ năm ngón tay.
Gã chửi:
– Đ… mẹ thằng câm này, mười nghìn, đéo mặc cả!
Lúc ấy mình nói, rất rành rọt:
– Chúng mày đéo biết thương người tàn tật à?
Bọn mình có bốn thằng. Nặng nhất là Sỹ Phò bẩy tư kilogam. Ngoài Châu Điên có phần nhẹ cân thì mình và thằng còn lại cũng nặng trên sáu chục.
Đến lượt gã xích lô này ú ớ, chắc gã nhớ đến việc vừa chửi xa xả mấy thằng bọn mình, gã thọt thẹt:
– Dạ vâng, bọn anh tàn tật thì đưa em bao nhiêu cũng được!
 
Lũ câm
Hồi 1994, mình học năm thứ hai Mỹ thuật công nghiệp. Mình có lão bạn già nhờ trang trí đám cưới. Nhà lão này ở ngõ Xã Đàn, cạnh trường dạy học sinh câm điếc. Mình liền kéo mấy thằng cùng lớp đi làm cùng.

Lão bạn già của mình là dân văn nghệ, tính đại gàn đại dở, ba mươi sáu tuổi lấy vợ. Lão không thích dùng đồ trang trí đám cưới bán đại trà ở Hàng Mã, mà thích phải là đồ tự làm, sao cho nhắng cho độc.
Bọn mình mua giấy mầu, vải vụn về xé, dán lên tường rất vui mắt. Rồi treo mấy cái khẩu hiệu: “Phong – Hương vạn tuế” (tên cô dâu chú rể), “Một đám cưới – Trọn kiếp người”. Ở phần phông nền chính, mình nói với chú rể: “Hôn nhân vốn là cuộc chiến, hạnh phúc trong hôn nhân chính là những lúc đình chiến, anh nên làm biểu tượng hai khẩu thần công chụm đầu dưới chữ Song Hỉ”. Mình nói thế là đùa, ai dè lão bảo: “Có lý! Cứ làm thế cho tao”. Mình đâm áy náy, gàn lại, lão nhất quyết không chịu.
Cắt xong hình hai khẩu pháo thì gắn thêm bông hoa hồng ở nòng, vẫn đang đà nhảm nhí, mấy thằng mình dán chi chít lên phông những viên đạn hình chai, đề “Rượu tình yêu 1000 độ”.
Dân tình đi ngang lắm người thấy lạ, ngó vào xem. Chú rể sướng, mặt mũi cực kì vênh vác.
Địa điểm đám cưới ở cạnh trường Câm điếc Xã Đàn. Có mấy đứa học sinh trường này cũng ra xem, chúng nó khoái, mồm ú ớ, tay chân vung vẩy.
Thời gian học một lớp của người câm kéo dài từ năm rưỡi đến hai năm, mấy đứa này tuy học cấp hai, nhưng tuổi cũng lớn, chừng mười sáu mười bảy. Chúng nó chỉ ảnh cô dâu chú rể, bóp bàn tay này vào cổ tay kia, thụt thụt cổ tay, nói: “pịt”. Thấy Châu Điên úp bàn tay vào đít rồi vỗ mồm Sỹ Phò, mấy đứa ấy nhìn Sỹ Phò cười, nói: “ăn k… í…t”. Bọn bạn mình cũng hươ hươ tay nói chuyện với chúng nó, cả lũ vỗ mồm vỗ dái, thỉnh thoảng lấy tay này bóp vào cổ tay kia thụt thụt, kêu “pịt ẹ”, cười nhăn nhở. Xem chừng hiểu nhau.
Trang trí xong lúc xâm xẩm tối, mình và mấy thằng bạn chuẩn bị về trường, mới nhờ lão chú rể đi gọi hai chiếc xích lô. Hai gã xích lô vào, nhìn bọn mình với mấy thằng cu câm hươ tay hươ chân, ú ớ vẫy nhau, mới hỏi chú rể:
– Bọn này bị sao hả anh?
Lão chú rể chỉ cái biển Trường câm điếc Xã Đàn, nói:
– Biển đề rõ thế này mà còn phải hỏi à?
– Thế giờ đưa chúng nó về đâu hả anh?
– Cứ chở chúng nó về đê La Thành, lúc nào dừng thì chúng nó ra hiệu.
Hai gã xích lô ấy đinh ninh lũ này câm.
Thấy trò bị nhầm thế này hay hay, mình và mấy thằng bạn lúc ngồi xích lô tuyệt nhiên không cất lời, chỉ hươ tay hươ chân, ú ớ…
Hai gã xích lô vừa đi vừa nói chuyện, một gã rụt rè:
– Cái bọn câm này là cả điếc hả ông?
– Thì có điếc thì mới câm chứ!
– Chắc không?
– Tôi đùa ông chắc?
– Thế mình chửi nó nghe không?
– Ông chửi đi, tôi cá với ông, nó điếc.
– Đ… mẹ mày!
– Ông đéo phải chửi nhỏ thế, cứ chửi to vào, đây này, đ… mẹ… chúng… mày, đ… mẹ… mấy… thằng… kia, nghe tao chửi không? Đấy, nó nghe được khối!
– Ừ nhỉ!
Hai gã xích lô cười phành phạch.
– Ông nhà ở đâu?
– Tôi ở Phú Thọ. Thế ông?
– Tôi ở đây, vừa tù về, kiếm cái xích lô chạy.
– Mà bọn này trông khôn.
– Thì nó chỉ mỗi điếc với câm, chứ mọi cái nó khác gì mình!
– …
– Đấy, tay chúng nó kìa…, đang nói chuyện phịch đấy, tay thụt lên thụt xuống…, là phịch đấy, thấy chưa!
– Hay chúng nó chửi nhau?
– Chửi nhau mà mặt thằng nào cũng cười hơn hớn thế à?
– Hóa từ nẫy đến giờ chúng nó toàn nói chuyện phịch ông ạ!
– Ừ, đ… mẹ bọn này, ăn gì mà dâm thế!
– Mà chúng nó tán gái kiểu gì ông nhỉ?
– Ờ, ờ… thì nó cưa mấy con cũng câm, mà nó đéo nói được thì nó dùng tay nó bóp…
– Tán kiểu bọn này đâm hay, chứ biết nói như mình, lại chả sướng nhanh bằng chúng nó!
– Ừ, đ… mẹ chúng mày, sao chúng mày sướng thế!
Đến trước cổng trường Mỹ thuật công nghiệp, bọn mình ra hiệu dừng, lúc xuống xe, mình giơ ngón tay, ú ớ…
Gã người Phú Thọ hỏi gã đi tù về:
– Lấy chúng nó bao nhiêu?
– Mỗi xe mười nghìn.
– Có đắt không?
– Kệ!
Gã xích lô vừa tù về giơ mười ngón tay.
Mình giơ năm ngón tay.
Gã giơ lại mười ngón tay.
Mình vẫn giơ năm ngón tay.
Gã chửi:
– Đ… mẹ thằng câm này, mười nghìn, đéo mặc cả!
Lúc ấy mình nói, rất rành rọt:
– Chúng mày đéo biết thương người tàn tật à?
Bọn mình có bốn thằng. Nặng nhất là Sỹ Phò bẩy tư kilogam. Ngoài Châu Điên có phần nhẹ cân thì mình và thằng còn lại cũng nặng trên sáu chục.
Đến lượt gã xích lô này ú ớ, chắc gã nhớ đến việc vừa chửi xa xả mấy thằng bọn mình, gã thọt thẹt:
– Dạ vâng, bọn anh tàn tật thì đưa em bao nhiêu cũng được!
Đm truyện cười mà dài như tiểu thuyết
 
Giám thị mắt lé
Có 3 thằng tù nhận án chuyển đến nhà giam
3 thằng dàn hàng ngang đứng ngiêm
Giám thị hỏi thằng đầu tiên:
M tên j?
Cháu tên A. Thằng đứng cạch nhanh nhẩu
Dcmm, bố m hỏi m đéo đâu? Bố tẩn chết mẹ m bi giờ
Thằng thứ ba ngơ ngác: zạ, cháu có nói j đâu ạ
Cuộc thi ai oai hơn tại một quán nhậu, một hôm có 3 người Mĩ bước vào.
1 người dõng dạc hô "cho 3 chai bia, ko cần cái mở nút" .3 chai bia được mang lên. Người Mĩ rút súng pằng pằng pằng, bay 3 cái nút chai, cả quán xanh mặt!
Bỗng 3 người Nhật bước vào, "3 chai bia, ko cần cáimở nút chai". 1 người rút kiếm : xẹt xẹt xẹt, 3 cái nút chai bay mất tiêu! Người Nhật vênh mặt, người Mĩ gườm gườm.
Bấy giờ 3 người Việt Nam ngồi trong góc quán mới kêu lên: "cho 3 chai bia, lấy dùm cái mở nút luôn".
Thằng Mĩ và Nhật đều cười lớn. Việt Nam nói tiếp "ko cần đá (ice)". 1 người rót Bia ra 3 cốc rồi lấy 3 trái lựu đạn rút chốt thả vào ! Mĩ tái mặt ,Nhật chui xuống gầm bàn.
 
Sáng ngày thiên hạ bốn chấm không
Ta chỉ phăm phăm quán cháo lòng
Đêm qua vửa chấm tròn hai nháy
Thấy mình cũng ra dáng đàn ông

Thiên hạ rồ lên bốn chấm không
Thích hóa hùm beo lẫn hóa rồng
Ta vốn phận hèn và danh mỏng
Ta chỉ loanh quanh chuyện thẳng, cong

Con vện nhìn ta cười tít mắt
Lương tháng đương nhiên bố nộp đều
Thuế má đương nhiên bố mọi nhẽ
Thậm chí bố còn vượt chỉ tiêu
Thị bảo thực ra đời đơn giản
Đêm qua bố cũng hóa ông rồng
Ông rồng dữ dội và sấm sét
Nhất thiết gì đâu bốn chấm không?!

Sáng ngày thiên hạ chuyện đại đồng
Ta ngồi góc nhỏ ngắm hư không
Ta bỗng bâng khuâng và ta nhớ
Ta nhớ và ta gọi đĩa lòng
Ta hóng người ta, bốn chấm không...
246640
 
Trên 1 chuyến máy bay có 2 người Việt Nam, 2 người Nhật, 2 người Pháp và 2 người Đức. Chuyến bay vào vùng gió xoáy của Bão lớn.
Cơ trưởng thông báo và phi hành đoàn yêu cầu phải hy sinh bớt số người trên máy bay để giảm tải trọng, hy sinh cứu những người còn lại.
Nghe thế, lập tức 2 người Pháp đứng dậy hét lớn: "tinh thần napoleon bất diệt!!!" rồi nhảy xuống.
Bay được thêm 1 lúc, tình thế yêu cầu muốn đảm bảo an toàn phải hy sinh bớt số người trên máy bay để giảm tiếp tải trọng.
Không chần chừ 2 người Nhật đứng dậy hét lớn: "tinh thần samurai bất diệt!!!!" rồi nhảy xuống.
Bay được 1 lúc, Phi hành đoàn nói nếu hy sinh 2 người nữa để giảm tải trọng thì sẽ an toàn, nếu không khả năng sẽ rơi!!!
Lập tức, 2 người Việt đứng dậy hô to "Việt Nam vô đối, HCM muôn năm !!!!"rồi đạp 2 thằng Đức xuống.
 
Một người Mỹ vào tiệm hớt tóc, khi hớt xong chủ tiệm không tính tiền vì hôm nay là ngày của tuần lễ free.
Sáng hôm sau khi mở cửa chủ tiệm hớt tóc nhận được 20 bông hồng mang ý nghĩa cảm ơn.
Một lát sau một người Ý vào hớt tóc cũng free, thế là sáng hôm sau chủ tiệm nhận được 20 chiếc bánh pizza.
Một lúc sau một thanh niên người Việt vào hớt tóc và cũng được free.
Sáng hôm sau khi mở cửa người chủ tiệm hớt tóc giật mình vì có 20 ông VN đang đứng chờ !!!
 
Một người Mỹ vào tiệm hớt tóc, khi hớt xong chủ tiệm không tính tiền vì hôm nay là ngày của tuần lễ free.
Sáng hôm sau khi mở cửa chủ tiệm hớt tóc nhận được 20 bông hồng mang ý nghĩa cảm ơn.
Một lát sau một người Ý vào hớt tóc cũng free, thế là sáng hôm sau chủ tiệm nhận được 20 chiếc bánh pizza.
Một lúc sau một thanh niên người Việt vào hớt tóc và cũng được free.
Sáng hôm sau khi mở cửa người chủ tiệm hớt tóc giật mình vì có 20 ông VN đang đứng chờ !!!
M chỉ đớp
 
Ba phi hành gia USA, Nga, Việt leo lên tàu vũ trụ bay ra không gian. lúc về bỗng dưng...... è è è..... tắt máy.
Ba ku cậu nhìn nhau mặt xanh như lá chuối.
Ku Nga nhào vô khoang máy, hì hục 3giờ, máy lại chạy. được 5 phút. lại è è è.... shutdown.
Ku USA mếu máo bò vô sửa , 3 giờ sau máy lại chạy. đi được 15 phút lại è è è.... bụp.
Anh Việt nhà ta vừa ngồi hút thuốc lào vừa gửi 1 cái mail xuống xin ý kiến lãnh đạo.
Lãnh đạo reply liền. Việt nhà ta đọc xong bèn vứt thuốc lững thững vô phòng máy. Đúng 5 phút sau máy chạy. Bay về trái đất ngon lành.
USA, Nga shock nặng. thằng Việt vậy mà đứng đầu thế giới về kỹ thuật công nghệ, bây giờ muốn ăn cắp công nghệ của nó thì phải tìm cho ra nội dung cái mail lãnh đạo Việt gửi xuống. CIA, KGB chạy tuột quần.
Cuối cùng cũng tìm ra. Mail viết vỏn vẹn 1 câu: MÀY CÓ LẤY CÁI GÌ CHƠI KHÔNG THÌ TRẢ LẠI CHO NGƯỜI TA ĐI THẰNG NGU !
 
Ba phi hành gia USA, Nga, Việt leo lên tàu vũ trụ bay ra không gian. lúc về bỗng dưng...... è è è..... tắt máy.
Ba ku cậu nhìn nhau mặt xanh như lá chuối.
Ku Nga nhào vô khoang máy, hì hục 3giờ, máy lại chạy. được 5 phút. lại è è è.... shutdown.
Ku USA mếu máo bò vô sửa , 3 giờ sau máy lại chạy. đi được 15 phút lại è è è.... bụp.
Anh Việt nhà ta vừa ngồi hút thuốc lào vừa gửi 1 cái mail xuống xin ý kiến lãnh đạo.
Lãnh đạo reply liền. Việt nhà ta đọc xong bèn vứt thuốc lững thững vô phòng máy. Đúng 5 phút sau máy chạy. Bay về trái đất ngon lành.
USA, Nga shock nặng. thằng Việt vậy mà đứng đầu thế giới về kỹ thuật công nghệ, bây giờ muốn ăn cắp công nghệ của nó thì phải tìm cho ra nội dung cái mail lãnh đạo Việt gửi xuống. CIA, KGB chạy tuột quần.
Cuối cùng cũng tìm ra. Mail viết vỏn vẹn 1 câu: MÀY CÓ LẤY CÁI GÌ CHƠI KHÔNG THÌ TRẢ LẠI CHO NGƯỜI TA ĐI THẰNG NGU !
Chuyện này tụi kỹ thuật trường BK hay kể tao nghe. Không phải tàu vũ trụ mà tàu giữa biển.
 
Ơ khốn nhỉ? đôi khi đời khốn nhỉ?
Vừa hôm nao còn mỏi mệt với nhau

Hôm nay bỗng âm thầm ly biệt
Buồn hoe hoe như xác pháo chân cầu

Ơ khốn nhỉ? Đôi khi đời khốn nhỉ?
Nào mắt nào môi nào vú nào Lồn

Vừa hôm nao còn lả lơi ấm áp
Giờ đìu hiu như lạnh một chiều hôm…

Thì thôi, người ở lại
Bên kia nhạt nắng rồi
Buồn giăng như mạng nhện
Hát cho đời, à ơi…
246676
 
Ba, cưới con Đào xóm dưới cho con nhé
- Xụyt, đâu được, nó là em mầy đó
- Vậy con Hoa đầu ngỏ nhà mình
- Cũng không luôn, nó cũng là em một cha khác mẹ với mầy luôn
- Vậy con Lan ở xóm ngoài - Cũng không, nó cũng là em mầy ........
- Mẹ, Ba lăng nhăng lắm, xử ba đi mẹ, mấy con bồ của con, ba không đồng ý bạn nào hết vì chúng nó đều là em cùng cha khác mẹ với con. Mẹ : Xời ơi là xời, mầy cưới đại đi, mầy cũng đâu phải con của ổng đâu mà sợ !
 
Đây tao cóp từ JAV Crush cho tụi mày xem có vui ko???

<BỘ PHIM ĐẦU ĐỜI CỦA NAM DIỄN VIÊN PHIM NGƯỜI LỚN YUTO KURODA: TẤN BI - HÀI KỊCH KHÔNG THỂ ĐIÊN RỒ HƠN CỦA THẾ GIỚI AV>
Bạn nhớ ông chú tay to cục xúc dưới hình minh họa này chứ? Yep, nếu bạn mờ mờ nhận ra ổng thì tôi xin giới thiệu lại. Ông chú này tên là Yuto Kuroda, năm nay 45 tuổi và làm diễn viên nam trong ngành AV đã 21 năm.
Những câu chuyện xung quanh cuộc đời của ông chú này vừa buồn nhưng cũng vừa hài hước, không khác gì 1 cuốn tiểu thuyết trào phúng của cụ Vũ Trọng Phụng viết ra cả. Do có nhiều chuyện kỳ dị quá, nên hôm nay người viết sẽ chỉ tường thuật lại cho bạn đọc câu chuyện thú vị nhất thôi - bộ phim đầu tiên của chú Yuto.
Đại để thì, sau khi tốt nghiệp, ông chú tay to này đã gửi CV của mình tới 37 studio khác nhau, và có 8 studio trả lời lại. Đây rõ ràng là 1 con số không tồi chút nào. Đi phỏng vấn chán chê, chú tôi đã có được bộ phim trình làng đầu tiên vào ngày 2/6/1999 - 1 ngày kỳ lạ, 1 kỷ niệm điên rồ mà Yuto không bao giờ có thể quên được.
Theo đó, bộ phim đầu tiên của Yuto có 3 cảnh AV (sex). Dù vậy, trong đó có 1 cảnh là giả, bởi nữ diễn viên không muốn (hoặc không đủ thể lực) để đóng 3 cảnh 1 ngày. Diễn viên nam đầu tiên được phân cho đóng cảnh thật, sau đó đến lượt Yuto đóng cảnh thứ 2 là cảnh giả.
Vậy thì còn cảnh thứ 3? Vẫn không có slot cho Yuto, bởi đã đến lượt gã đạo diễn vào đóng, bởi ổng đó rất muốn chén cô diễn viên này. Đến đây, chắc các bạn độc giả đã hiểu được phần nào, Yuto là người mới thì phải ngồi ngoài chứ không được chấm mút miếng nào ngày hôm đó.
Tuy nhiên, điều thú vị vẫn chưa phải là hết. Theo Yuto, tay đạo diễn của bộ phim đó rất thích chén nhau, và bản thân Yuto cũng không biết là cảnh thứ 3 đó sẽ được quay ở đâu. Rất bất ngờ, cả đoàn làm phim được... dẫn về nhà đạo diễn tại Inagi, 1 thành phố nhỏ ở ngoại ô Tokyo. Thôi thì cũng ok, nhưng đến khi về nhà, Yuto mới phát hiện ra là bà vợ với các con của tay đạo diễn vẫn đang ở đó. Thế giờ làm gì?
Công việc thì công việc chứ, nhưng Yuto vẫn rất lo ngại về việc gây ảnh hưởng đến người nhà của họ. Chú tôi mới tranh thủ soi xem bà vợ đang làm gì, thì phát hiện ra, bà vợ đang biên tập và dựng phim do... chính chồng mình đóng. Bất ngờ hơn nữa, cặp vợ chồng nhà này đã ly dị nhưng chưa ly thân, và gã đạo diễn này trả tiền thuê chính vợ mình dựng phim cho với giá 5 nghìn yen (~1,1 triệu VND).
Ờ thì, coi như xong bà vợ. Thế mấy đứa con thì sao? Gã đạo diễn bảo là chúng ồn ào quá, do đó Yuto mới được lôi về nhà để... chơi với chúng. Vậy là, trong lúc Yuto chơi với mấy đứa con ở trên gác thì ông bố đang chén 1 con bé gyaru nào đấy, bà mẹ thì dựng phim của chính chồng mình.
Sau khi diễn xong, tay đạo diễn tống cổ Yuto ra đến bến tàu và bảo chú, tự đi mà kiếm đường về. Hồi đó, Yuto còn chẳng biết Inagi là cái xó xỉnh nào, và thậm chí còn không được cho tiền phí đi lại nữa. Dù vậy, anh vẫn không cảm thấy thất vọng lắm mà còn có cảm giác vô cùng háo hức để theo đuổi cái nghề nghiệp kỳ lạ này cho đến tận bây giờ.
 

Có thể bạn quan tâm

Top