linhthuy88
Xàm 0 Lít
Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn cũ kỹ như tiếng đếm ngược của thời gian, khiến không gian căn phòng trọ càng thêm tĩnh mịch. Hạnh mệt mỏi đặt túi xách xuống nền gạch lạnh lẽo, tấm thân rã rời sau ca làm muộn. Cô khẽ khàng đi lướt qua góc giường, nơi Duy – cậu con trai 15 tuổi đang cuộn mình trong chăn, hơi thở đều đều.
Sau khi tắm xong, Hạnh thay bộ đồ ngủ bằng lụa mỏng rồi leo lên gác xép, nằm xuống cạnh con. Nhưng khi vừa chạm vào cánh tay Duy, một luồng nhiệt nóng rực truyền sang khiến cô giật mình. Hạnh vội vã vùng dậy, tìm khăn ướt chườm lên trán con, lay nhẹ vai cậu bé.
"Duy... dậy uống chút thuốc con, người con nóng quá."
Duy lơ mơ mở mắt, khuôn mặt đỏ ửng vì sốt. Cậu run cầm cập, cơn lạnh xâm chiếm khiến cậu theo bản năng tìm đến hơi ấm gần nhất, ôm chặt lấy mẹ. Hạnh thở dài, ôm lấy cái cơ thể đang run lên bần bật ấy, cố gắng truyền sự ấm áp và trấn an con trai.
Thời gian trôi đi, căn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng mưa vẫn dai dẳng bên ngoài. Đêm dần về khuya, Hạnh vẫn chưa thể chợp mắt. Bất chợt, cô khựng lại. Trong không gian chật hẹp, khi làn da của cả hai đang áp sát vào nhau, cô cảm nhận rõ một sự thay đổi khác lạ từ phía Duy. Bên dưới lớp quần áo mỏng, "cậu nhỏ" của Duy đang cương cứng và vô thức cọ sát vào người cô theo từng nhịp thở dồn dập.
Hạnh sững sờ, hơi thở cô nghẹn lại trong lồng ngực. Cô định đẩy nhẹ Duy ra để giữ khoảng cách, nhưng hành động đó lại khiến sự tiếp xúc giữa cả hai trở nên rõ rệt hơn.
Hạnh nín thở, tim đập loạn nhịp trong lồng ngực. Cô cố gắng giữ lấy chút lý trí cuối cùng để nhìn vào khuôn mặt đang đỏ gay của con trai. Đôi mắt Duy nhắm nghiền, lông mày nhíu chặt, những tiếng rên rỉ nho nhỏ thoát ra từ kẽ răng đầy vẻ khổ sở vì cơn sốt hành hạ. Rõ ràng, cậu đang chìm sâu trong cơn mê sảng, hoàn toàn không hề hay biết về những phản ứng bản năng của cơ thể.
Khi bàn tay Duy bấu chặt lấy bầu ngực cô, Hạnh rùng mình, một luồng cảm xúc hỗn loạn giữa lo lắng, ngượng ngùng và cả sự xót xa dâng trào. Cô nhận ra cái ôm này không phải là hành động cố ý, mà là sự bấu víu tuyệt vọng của một đứa trẻ đang lạc lối trong cơn mê.
Hạnh dần thả lỏng cơ thể. Cô không đẩy Duy ra nữa mà thở dài một tiếng thật khẽ, rồi nhẹ nhàng luồn tay qua eo, ôm trọn lấy tấm lưng gầy của con vào lòng. Cô tự nhủ với bản thân rằng đây chỉ là sự cố do cơn sốt gây ra, là phản ứng sinh lý vô thức của một thiếu niên đang tuổi lớn.
"Được rồi, mẹ đây, đừng sợ..." – Hạnh thì thầm vào tai Duy, giọng cô run run nhưng cố gắng giữ sự bình tĩnh nhất có thể.
Cô kéo tấm chăn đắp lên cả hai, cố gắng giữ khoảng cách một chút nhưng vẫn đủ gần để Duy cảm thấy được sự che chở. Tuy nhiên, hơi thở nóng hổi của cậu vẫn phả thẳng vào cổ cô, kèm theo đó là sự ma sát đầy ám ảnh ở bên dưới vẫn không hề dịu đi. Sự im lặng của căn phòng trọ lúc này trở nên đặc quánh, Hạnh nằm trân trối nhìn lên trần nhà, cảm nhận từng cử động nhỏ của Duy và sự giằng xé đang âm thầm cuộn chảy trong lòng mình.
Sự cọ sát liên tục khiến Hạnh cảm thấy lồng ngực như bị đè nén, hơi thở của cô trở nên dồn dập và khó kiểm soát. Cảm giác vừa lo âu cho sức khỏe của con, vừa bối rối trước những phản ứng cơ thể không thể kiểm soát của một thiếu niên đang tuổi dậy thì khiến cô thấy nghẹt thở.
Đúng lúc Hạnh đang định lách người ra khỏi vòng tay Duy để lấy lại khoảng cách, thì cơn sốt của cậu bỗng chốc bùng phát dữ dội hơn. Duy vặn vẹo, thở dốc đầy khó nhọc, rồi đột ngột buông thõng hai tay xuống. Cậu hất văng tấm chăn mỏng sang một bên như thể nó là gánh nặng đang vây hãm mình.
Dưới ánh đèn ngủ lờ mờ, Hạnh bàng hoàng nhìn Duy lảo đảo cử động. Trong cơn mê sảng, cậu bắt đầu lần cởi bỏ chiếc áo thun ướt đẫm mồ hôi, rồi tiếp tục kéo tụt chiếc quần đùi ra khỏi chân. Hành động của cậu diễn ra nhanh chóng, dứt khoát như thể bản năng đang dẫn lối để giải tỏa cái nóng đang thiêu đốt cơ thể.
Chỉ trong tích tắc, Duy nằm phơi mình trần trụi giữa gác xép nhỏ hẹp. Làn da cậu ửng đỏ, những giọt mồ hôi li ti lấp lánh dưới ánh đèn. Hạnh chết lặng, không kịp phản ứng. Cô nhìn thấy sự thay đổi hoàn toàn trên cơ thể con trai mình – một sự trưởng thành mà bấy lâu nay cô luôn vô tình bỏ qua vì bận rộn với cơm áo gạo tiền.
Ánh sáng lờ mờ từ bóng đèn ngủ hắt lên thân hình đang co giật vì nóng của Duy. Trong khoảnh khắc ấy, Hạnh không thể kiềm chế được ánh nhìn của mình. Vẻ dũng mãnh, đầy sức sống của tuổi dậy thì hiện ra ngay trước mắt khiến cô thoáng chút bàng hoàng, một cảm giác lạ lẫm, choáng ngợp len lỏi vào tâm trí. Sự nam tính non trẻ ấy tác động mạnh mẽ đến tâm lý người phụ nữ vốn đã thiếu vắng hơi ấm đàn ông từ lâu.
Cô vội vàng quay mặt đi, nhắm nghiền mắt, cố gắng hít thở sâu để trấn an bản thân. “Nó là con mình, mình đang nghĩ cái gì thế này?” – Hạnh tự trách, tim cô đập loạn nhịp trong lồng ngực. Cô nằm xoay lưng lại, siết chặt hai bàn tay vào nhau, cố gắng dồn sự tập trung vào tiếng mưa rơi ngoài hiên để xua đi hình ảnh vừa rồi.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng được vài phút, hơi thở của Duy cũng có vẻ đều đặn hơn đôi chút. Thế nhưng, sự yên bình đó chẳng kéo dài được bao lâu. Hạnh cảm nhận được một luồng hơi nóng từ phía sau áp sát lại gần. Duy, vẫn trong cơn mê sảng, lại tiếp tục tìm kiếm hơi mát từ cơ thể mẹ.
Cậu vòng tay qua eo cô, áp sát tấm lưng trần nóng bỏng vào người Hạnh. Lần này, sự tiếp xúc trở nên trực diện hơn khi không còn lớp vải ngăn cách. Cảm giác da thịt chạm da thịt khiến Hạnh run bắn lên. Duy rên khẽ trong cổ họng, đôi chân cậu bắt đầu quấn lấy chân cô, đòi hỏi sự che chở và làm dịu đi cơn sốt đang thiêu đốt.
Hạnh cắn chặt môi, cảm giác tội lỗi pha lẫn sự xao xuyến dâng lên nghẹn đắng. Cô biết mình cần phải đứng dậy, cần phải rời khỏi cái gác xép chật hẹp này để thoát khỏi sự gần gũi đầy nguy hiểm, nhưng đôi chân cô như bị đóng băng. Mỗi khi Duy cử động, sự cọ sát giữa cơ thể trưởng thành của cậu và tấm lưng trần của cô lại truyền đi một luồng điện chạy dọc sống lưng, khiến đầu óc Hạnh trở nên quay cuồng.
Duy bắt đầu áp mặt vào vai cô, hơi thở cậu không còn là tiếng thở dốc vì sốt nữa mà trở nên dồn dập, đứt quãng. Cậu lầm bầm trong miệng những từ ngữ không rõ nghĩa, đôi tay bắt đầu lần mò xuống vùng eo, rồi trượt dần xuống bụng của mẹ.
"Mẹ... nóng quá..." – tiếng Duy nghèn nghẹn, giọng cậu khàn đặc, đôi bàn tay nóng rực của cậu giờ đây như muốn tìm kiếm một nơi giải tỏa sự bức bối đang bủa vây cơ thể.
Hạnh run rẩy, sự chống cự trong lòng cô đang dần tan chảy dưới sức nóng từ cơ thể của con trai. Cô lật người lại, đối mặt với Duy trong bóng tối. Cả hai giờ đây sát gần nhau đến mức Hạnh có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đang đập loạn nhịp trong lồng ngực. Cô định đưa tay vén lọn tóc bết mồ hôi trên trán Duy, nhưng ngay khi bàn tay cô vừa chạm vào làn da nóng bỏng ấy, Duy đã nắm chặt lấy tay cô, kéo mạnh xuống đặt lên phần bụng dưới của mình.
Cảm giác nóng bỏng, cương cứng ấy lần nữa áp sát vào lòng bàn tay Hạnh khiến cô giật nảy mình. Mọi rào cản đạo đức trong phút chốc bị lu mờ trước bản năng của người đàn bà đã quá lâu không được chạm vào cảm xúc yêu thương.
"Duy... con tỉnh lại đi... đừng thế này..." – Hạnh thều thào, giọng cô lạc đi, vừa như đang cầu xin con, vừa như đang cầu xin chính bản thân mình giữ lấy chút tỉnh táo cuối cùng.
Nhưng Duy không nghe thấy, hoặc có lẽ, cơn mê sảng đã đưa cậu vào một thế giới mà ở đó, chỉ còn bản năng dẫn lối. Cậu ôm siết lấy cô, gương mặt dụi vào hõm cổ Hạnh, hơi thở nóng hổi khiến cô gần như gục ngã.
Cơn mê sảng của Duy dường như đã đẩy cậu vượt ra khỏi mọi sự kiểm soát, sự khao khát hơi mát của người mẹ đã biến thành những hành động bản năng mãnh liệt. Hạnh thấy mình như đang chao đảo giữa cơn bão, sự dịu dàng của người mẹ và sự trỗi dậy của một người phụ nữ cô đơn bấy lâu nay đang đánh nhau dữ dội trong tâm trí cô.
Cô nhìn thẳng vào khuôn mặt đang nhắm nghiền của Duy, những giọt mồ hôi chảy dài xuống đôi gò má ửng đỏ. Sự bất lực của cậu, sự yếu đuối của cậu trước cơn sốt khiến lòng trắc ẩn trong cô trào dâng. Cô tự nhủ: "Chỉ là giúp con thôi, chỉ là giúp con hạ nhiệt..."
Hạnh nhắm mắt lại, một tiếng thở dài đứt quãng thoát ra khỏi khuôn miệng khô khốc. Cô quyết định không buông tay ra nữa. Bàn tay cô, thay vì rụt lại, bắt đầu nhẹ nhàng vuốt ve dọc theo cơ thể nóng rực của con trai. Cô muốn làm dịu đi sự bứt rứt đang hành hạ cậu. Sự tiếp xúc giữa lòng bàn tay cô với cơ thể đang căng cứng của Duy khiến cả hai cùng run lên.
Duy như cảm nhận được sự dịu dàng đó, cậu rên rỉ một tiếng dài, cái đầu nhỏ dụi mạnh vào hõm cổ Hạnh, hơi thở nóng hổi của cậu làm cô rùng mình. Đôi tay Duy không còn bấu víu mà bắt đầu vuốt ve dọc sống lưng cô, một sự đụng chạm vụng về nhưng đầy bản năng của tuổi mới lớn.
Không gian trong căn phòng trọ như đặc quánh lại, tiếng mưa ngoài kia lúc này nghe xa xăm như tiếng sóng vỗ rì rào. Hạnh cảm nhận được sự kìm nén của mình đang dần rạn nứt. Cô khẽ cử động, nghiêng người để Duy áp sát hơn, bàn tay cô di chuyển xuống dưới, vừa để kiểm tra nhiệt độ, vừa để xoa dịu những cơn co thắt đang đè nặng lên cả hai mẹ con trong đêm mưa bão.
Mọi giới hạn dường như đang bị mờ đi. Hạnh tự hỏi, liệu khi bình minh lên, khi cơn sốt đi qua, giữa họ sẽ còn lại gì?
Duy vẫn mê man, nhưng bàn tay cậu đã bắt đầu siết chặt lấy eo mẹ, kéo cô vào sâu hơn trong vòng tay mình, như thể không muốn để cô rời xa dù chỉ một khắc. Hạnh nhìn con, rồi lại nhìn bóng tối bao trùm căn phòng, cô quyết định buông xuôi, để mặc cho cảm xúc dẫn lối trong đêm nay.
Hạnh nhắm mắt lại, mặc kệ những ranh giới đạo đức mà cô vẫn luôn tự đặt ra cho chính mình. Sự im lặng của đêm mưa đã che giấu đi tất cả, biến căn phòng trọ nhỏ hẹp trở thành một thế giới biệt lập, nơi chỉ còn lại sự va chạm của da thịt và nhịp thở dồn dập.
Cô chủ động cử động, luồn bàn tay mình xuống dưới, bao bọc lấy sự cương cứng đang nóng ran của Duy. Một luồng điện xẹt qua, khiến cả người Hạnh chấn động. Duy dường như cảm nhận được sự đáp lại, cậu rên lên một tiếng trầm đục trong cổ họng, đôi tay không còn là sự bấu víu vô thức nữa mà bắt đầu siết chặt lấy thắt lưng mẹ, đôi chân dài vắt ngang qua người Hạnh, ghì chặt lấy cô như muốn hòa làm một.
Hạnh cảm nhận được sự khao khát nguyên sơ từ con trai mình. Cô cắn chặt môi dưới, không để bản thân phát ra tiếng động, trong lòng vừa thấy hổ thẹn khôn cùng, lại vừa có một sự kích thích tội lỗi đang bùng lên dữ dội. Cô bắt đầu di chuyển bàn tay theo nhịp độ của hơi thở, từng cử động nhỏ đều được tính toán để xoa dịu cơn nóng cho Duy.
Duy vặn vẹo, tấm lưng trần đẫm mồ hôi của cậu áp sát vào bộ đồ ngủ mỏng manh của Hạnh. Cậu bắt đầu di chuyển hông, phối hợp một cách bản năng theo nhịp bàn tay của mẹ. Trong cơn mê man, Duy không biết mình đang làm gì, nhưng sự sung sướng từ những tiếp xúc này khiến cậu càng thêm mê muội, hơi thở nóng hổi phả liên tục vào da thịt cô.
Hạnh cảm nhận được hơi nóng của Duy đang bắt đầu dịu đi đôi chút, nhưng thay vào đó, sự hưng phấn trong cô lại tăng lên đến mức không thể kiểm soát. Cô cúi xuống, áp trán mình vào trán Duy, cảm nhận sự nóng bỏng từ làn da cậu.
"Duy... con có biết là ai không?" - Cô thầm thì, giọng lạc đi vì xúc động và dục vọng.
Duy chỉ ú ớ đáp lại bằng những tiếng rên rỉ nghèn nghẹn, đôi môi khô khốc của cậu tìm kiếm môi mẹ. Hạnh không né tránh nữa, cô đón nhận nụ hôn của con trai – một nụ hôn của sự mê sảng, của sự khao khát tuổi trẻ, và của cả sự cô đơn bủa vây hai mẹ con suốt bao nhiêu năm qua.
Căn phòng trọ vẫn im ắng, chỉ có tiếng mưa vẫn rơi đều đặn, nhưng không khí bên trong đã trở nên nóng bỏng và đậm đặc mùi xác thịt. Giới hạn cuối cùng đã thực sự bị vượt qua, và Hạnh biết, sau đêm nay, mọi thứ giữa cô và Duy sẽ không bao giờ có thể quay trở lại như cũ.
Sau khi tắm xong, Hạnh thay bộ đồ ngủ bằng lụa mỏng rồi leo lên gác xép, nằm xuống cạnh con. Nhưng khi vừa chạm vào cánh tay Duy, một luồng nhiệt nóng rực truyền sang khiến cô giật mình. Hạnh vội vã vùng dậy, tìm khăn ướt chườm lên trán con, lay nhẹ vai cậu bé.
"Duy... dậy uống chút thuốc con, người con nóng quá."
Duy lơ mơ mở mắt, khuôn mặt đỏ ửng vì sốt. Cậu run cầm cập, cơn lạnh xâm chiếm khiến cậu theo bản năng tìm đến hơi ấm gần nhất, ôm chặt lấy mẹ. Hạnh thở dài, ôm lấy cái cơ thể đang run lên bần bật ấy, cố gắng truyền sự ấm áp và trấn an con trai.
Thời gian trôi đi, căn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng mưa vẫn dai dẳng bên ngoài. Đêm dần về khuya, Hạnh vẫn chưa thể chợp mắt. Bất chợt, cô khựng lại. Trong không gian chật hẹp, khi làn da của cả hai đang áp sát vào nhau, cô cảm nhận rõ một sự thay đổi khác lạ từ phía Duy. Bên dưới lớp quần áo mỏng, "cậu nhỏ" của Duy đang cương cứng và vô thức cọ sát vào người cô theo từng nhịp thở dồn dập.
Hạnh sững sờ, hơi thở cô nghẹn lại trong lồng ngực. Cô định đẩy nhẹ Duy ra để giữ khoảng cách, nhưng hành động đó lại khiến sự tiếp xúc giữa cả hai trở nên rõ rệt hơn.
Hạnh nín thở, tim đập loạn nhịp trong lồng ngực. Cô cố gắng giữ lấy chút lý trí cuối cùng để nhìn vào khuôn mặt đang đỏ gay của con trai. Đôi mắt Duy nhắm nghiền, lông mày nhíu chặt, những tiếng rên rỉ nho nhỏ thoát ra từ kẽ răng đầy vẻ khổ sở vì cơn sốt hành hạ. Rõ ràng, cậu đang chìm sâu trong cơn mê sảng, hoàn toàn không hề hay biết về những phản ứng bản năng của cơ thể.
Khi bàn tay Duy bấu chặt lấy bầu ngực cô, Hạnh rùng mình, một luồng cảm xúc hỗn loạn giữa lo lắng, ngượng ngùng và cả sự xót xa dâng trào. Cô nhận ra cái ôm này không phải là hành động cố ý, mà là sự bấu víu tuyệt vọng của một đứa trẻ đang lạc lối trong cơn mê.
Hạnh dần thả lỏng cơ thể. Cô không đẩy Duy ra nữa mà thở dài một tiếng thật khẽ, rồi nhẹ nhàng luồn tay qua eo, ôm trọn lấy tấm lưng gầy của con vào lòng. Cô tự nhủ với bản thân rằng đây chỉ là sự cố do cơn sốt gây ra, là phản ứng sinh lý vô thức của một thiếu niên đang tuổi lớn.
"Được rồi, mẹ đây, đừng sợ..." – Hạnh thì thầm vào tai Duy, giọng cô run run nhưng cố gắng giữ sự bình tĩnh nhất có thể.
Cô kéo tấm chăn đắp lên cả hai, cố gắng giữ khoảng cách một chút nhưng vẫn đủ gần để Duy cảm thấy được sự che chở. Tuy nhiên, hơi thở nóng hổi của cậu vẫn phả thẳng vào cổ cô, kèm theo đó là sự ma sát đầy ám ảnh ở bên dưới vẫn không hề dịu đi. Sự im lặng của căn phòng trọ lúc này trở nên đặc quánh, Hạnh nằm trân trối nhìn lên trần nhà, cảm nhận từng cử động nhỏ của Duy và sự giằng xé đang âm thầm cuộn chảy trong lòng mình.
Sự cọ sát liên tục khiến Hạnh cảm thấy lồng ngực như bị đè nén, hơi thở của cô trở nên dồn dập và khó kiểm soát. Cảm giác vừa lo âu cho sức khỏe của con, vừa bối rối trước những phản ứng cơ thể không thể kiểm soát của một thiếu niên đang tuổi dậy thì khiến cô thấy nghẹt thở.
Đúng lúc Hạnh đang định lách người ra khỏi vòng tay Duy để lấy lại khoảng cách, thì cơn sốt của cậu bỗng chốc bùng phát dữ dội hơn. Duy vặn vẹo, thở dốc đầy khó nhọc, rồi đột ngột buông thõng hai tay xuống. Cậu hất văng tấm chăn mỏng sang một bên như thể nó là gánh nặng đang vây hãm mình.
Dưới ánh đèn ngủ lờ mờ, Hạnh bàng hoàng nhìn Duy lảo đảo cử động. Trong cơn mê sảng, cậu bắt đầu lần cởi bỏ chiếc áo thun ướt đẫm mồ hôi, rồi tiếp tục kéo tụt chiếc quần đùi ra khỏi chân. Hành động của cậu diễn ra nhanh chóng, dứt khoát như thể bản năng đang dẫn lối để giải tỏa cái nóng đang thiêu đốt cơ thể.
Chỉ trong tích tắc, Duy nằm phơi mình trần trụi giữa gác xép nhỏ hẹp. Làn da cậu ửng đỏ, những giọt mồ hôi li ti lấp lánh dưới ánh đèn. Hạnh chết lặng, không kịp phản ứng. Cô nhìn thấy sự thay đổi hoàn toàn trên cơ thể con trai mình – một sự trưởng thành mà bấy lâu nay cô luôn vô tình bỏ qua vì bận rộn với cơm áo gạo tiền.
Ánh sáng lờ mờ từ bóng đèn ngủ hắt lên thân hình đang co giật vì nóng của Duy. Trong khoảnh khắc ấy, Hạnh không thể kiềm chế được ánh nhìn của mình. Vẻ dũng mãnh, đầy sức sống của tuổi dậy thì hiện ra ngay trước mắt khiến cô thoáng chút bàng hoàng, một cảm giác lạ lẫm, choáng ngợp len lỏi vào tâm trí. Sự nam tính non trẻ ấy tác động mạnh mẽ đến tâm lý người phụ nữ vốn đã thiếu vắng hơi ấm đàn ông từ lâu.
Cô vội vàng quay mặt đi, nhắm nghiền mắt, cố gắng hít thở sâu để trấn an bản thân. “Nó là con mình, mình đang nghĩ cái gì thế này?” – Hạnh tự trách, tim cô đập loạn nhịp trong lồng ngực. Cô nằm xoay lưng lại, siết chặt hai bàn tay vào nhau, cố gắng dồn sự tập trung vào tiếng mưa rơi ngoài hiên để xua đi hình ảnh vừa rồi.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng được vài phút, hơi thở của Duy cũng có vẻ đều đặn hơn đôi chút. Thế nhưng, sự yên bình đó chẳng kéo dài được bao lâu. Hạnh cảm nhận được một luồng hơi nóng từ phía sau áp sát lại gần. Duy, vẫn trong cơn mê sảng, lại tiếp tục tìm kiếm hơi mát từ cơ thể mẹ.
Cậu vòng tay qua eo cô, áp sát tấm lưng trần nóng bỏng vào người Hạnh. Lần này, sự tiếp xúc trở nên trực diện hơn khi không còn lớp vải ngăn cách. Cảm giác da thịt chạm da thịt khiến Hạnh run bắn lên. Duy rên khẽ trong cổ họng, đôi chân cậu bắt đầu quấn lấy chân cô, đòi hỏi sự che chở và làm dịu đi cơn sốt đang thiêu đốt.
Hạnh cắn chặt môi, cảm giác tội lỗi pha lẫn sự xao xuyến dâng lên nghẹn đắng. Cô biết mình cần phải đứng dậy, cần phải rời khỏi cái gác xép chật hẹp này để thoát khỏi sự gần gũi đầy nguy hiểm, nhưng đôi chân cô như bị đóng băng. Mỗi khi Duy cử động, sự cọ sát giữa cơ thể trưởng thành của cậu và tấm lưng trần của cô lại truyền đi một luồng điện chạy dọc sống lưng, khiến đầu óc Hạnh trở nên quay cuồng.
Duy bắt đầu áp mặt vào vai cô, hơi thở cậu không còn là tiếng thở dốc vì sốt nữa mà trở nên dồn dập, đứt quãng. Cậu lầm bầm trong miệng những từ ngữ không rõ nghĩa, đôi tay bắt đầu lần mò xuống vùng eo, rồi trượt dần xuống bụng của mẹ.
"Mẹ... nóng quá..." – tiếng Duy nghèn nghẹn, giọng cậu khàn đặc, đôi bàn tay nóng rực của cậu giờ đây như muốn tìm kiếm một nơi giải tỏa sự bức bối đang bủa vây cơ thể.
Hạnh run rẩy, sự chống cự trong lòng cô đang dần tan chảy dưới sức nóng từ cơ thể của con trai. Cô lật người lại, đối mặt với Duy trong bóng tối. Cả hai giờ đây sát gần nhau đến mức Hạnh có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đang đập loạn nhịp trong lồng ngực. Cô định đưa tay vén lọn tóc bết mồ hôi trên trán Duy, nhưng ngay khi bàn tay cô vừa chạm vào làn da nóng bỏng ấy, Duy đã nắm chặt lấy tay cô, kéo mạnh xuống đặt lên phần bụng dưới của mình.
Cảm giác nóng bỏng, cương cứng ấy lần nữa áp sát vào lòng bàn tay Hạnh khiến cô giật nảy mình. Mọi rào cản đạo đức trong phút chốc bị lu mờ trước bản năng của người đàn bà đã quá lâu không được chạm vào cảm xúc yêu thương.
"Duy... con tỉnh lại đi... đừng thế này..." – Hạnh thều thào, giọng cô lạc đi, vừa như đang cầu xin con, vừa như đang cầu xin chính bản thân mình giữ lấy chút tỉnh táo cuối cùng.
Nhưng Duy không nghe thấy, hoặc có lẽ, cơn mê sảng đã đưa cậu vào một thế giới mà ở đó, chỉ còn bản năng dẫn lối. Cậu ôm siết lấy cô, gương mặt dụi vào hõm cổ Hạnh, hơi thở nóng hổi khiến cô gần như gục ngã.
Cơn mê sảng của Duy dường như đã đẩy cậu vượt ra khỏi mọi sự kiểm soát, sự khao khát hơi mát của người mẹ đã biến thành những hành động bản năng mãnh liệt. Hạnh thấy mình như đang chao đảo giữa cơn bão, sự dịu dàng của người mẹ và sự trỗi dậy của một người phụ nữ cô đơn bấy lâu nay đang đánh nhau dữ dội trong tâm trí cô.
Cô nhìn thẳng vào khuôn mặt đang nhắm nghiền của Duy, những giọt mồ hôi chảy dài xuống đôi gò má ửng đỏ. Sự bất lực của cậu, sự yếu đuối của cậu trước cơn sốt khiến lòng trắc ẩn trong cô trào dâng. Cô tự nhủ: "Chỉ là giúp con thôi, chỉ là giúp con hạ nhiệt..."
Hạnh nhắm mắt lại, một tiếng thở dài đứt quãng thoát ra khỏi khuôn miệng khô khốc. Cô quyết định không buông tay ra nữa. Bàn tay cô, thay vì rụt lại, bắt đầu nhẹ nhàng vuốt ve dọc theo cơ thể nóng rực của con trai. Cô muốn làm dịu đi sự bứt rứt đang hành hạ cậu. Sự tiếp xúc giữa lòng bàn tay cô với cơ thể đang căng cứng của Duy khiến cả hai cùng run lên.
Duy như cảm nhận được sự dịu dàng đó, cậu rên rỉ một tiếng dài, cái đầu nhỏ dụi mạnh vào hõm cổ Hạnh, hơi thở nóng hổi của cậu làm cô rùng mình. Đôi tay Duy không còn bấu víu mà bắt đầu vuốt ve dọc sống lưng cô, một sự đụng chạm vụng về nhưng đầy bản năng của tuổi mới lớn.
Không gian trong căn phòng trọ như đặc quánh lại, tiếng mưa ngoài kia lúc này nghe xa xăm như tiếng sóng vỗ rì rào. Hạnh cảm nhận được sự kìm nén của mình đang dần rạn nứt. Cô khẽ cử động, nghiêng người để Duy áp sát hơn, bàn tay cô di chuyển xuống dưới, vừa để kiểm tra nhiệt độ, vừa để xoa dịu những cơn co thắt đang đè nặng lên cả hai mẹ con trong đêm mưa bão.
Mọi giới hạn dường như đang bị mờ đi. Hạnh tự hỏi, liệu khi bình minh lên, khi cơn sốt đi qua, giữa họ sẽ còn lại gì?
Duy vẫn mê man, nhưng bàn tay cậu đã bắt đầu siết chặt lấy eo mẹ, kéo cô vào sâu hơn trong vòng tay mình, như thể không muốn để cô rời xa dù chỉ một khắc. Hạnh nhìn con, rồi lại nhìn bóng tối bao trùm căn phòng, cô quyết định buông xuôi, để mặc cho cảm xúc dẫn lối trong đêm nay.
Hạnh nhắm mắt lại, mặc kệ những ranh giới đạo đức mà cô vẫn luôn tự đặt ra cho chính mình. Sự im lặng của đêm mưa đã che giấu đi tất cả, biến căn phòng trọ nhỏ hẹp trở thành một thế giới biệt lập, nơi chỉ còn lại sự va chạm của da thịt và nhịp thở dồn dập.
Cô chủ động cử động, luồn bàn tay mình xuống dưới, bao bọc lấy sự cương cứng đang nóng ran của Duy. Một luồng điện xẹt qua, khiến cả người Hạnh chấn động. Duy dường như cảm nhận được sự đáp lại, cậu rên lên một tiếng trầm đục trong cổ họng, đôi tay không còn là sự bấu víu vô thức nữa mà bắt đầu siết chặt lấy thắt lưng mẹ, đôi chân dài vắt ngang qua người Hạnh, ghì chặt lấy cô như muốn hòa làm một.
Hạnh cảm nhận được sự khao khát nguyên sơ từ con trai mình. Cô cắn chặt môi dưới, không để bản thân phát ra tiếng động, trong lòng vừa thấy hổ thẹn khôn cùng, lại vừa có một sự kích thích tội lỗi đang bùng lên dữ dội. Cô bắt đầu di chuyển bàn tay theo nhịp độ của hơi thở, từng cử động nhỏ đều được tính toán để xoa dịu cơn nóng cho Duy.
Duy vặn vẹo, tấm lưng trần đẫm mồ hôi của cậu áp sát vào bộ đồ ngủ mỏng manh của Hạnh. Cậu bắt đầu di chuyển hông, phối hợp một cách bản năng theo nhịp bàn tay của mẹ. Trong cơn mê man, Duy không biết mình đang làm gì, nhưng sự sung sướng từ những tiếp xúc này khiến cậu càng thêm mê muội, hơi thở nóng hổi phả liên tục vào da thịt cô.
Hạnh cảm nhận được hơi nóng của Duy đang bắt đầu dịu đi đôi chút, nhưng thay vào đó, sự hưng phấn trong cô lại tăng lên đến mức không thể kiểm soát. Cô cúi xuống, áp trán mình vào trán Duy, cảm nhận sự nóng bỏng từ làn da cậu.
"Duy... con có biết là ai không?" - Cô thầm thì, giọng lạc đi vì xúc động và dục vọng.
Duy chỉ ú ớ đáp lại bằng những tiếng rên rỉ nghèn nghẹn, đôi môi khô khốc của cậu tìm kiếm môi mẹ. Hạnh không né tránh nữa, cô đón nhận nụ hôn của con trai – một nụ hôn của sự mê sảng, của sự khao khát tuổi trẻ, và của cả sự cô đơn bủa vây hai mẹ con suốt bao nhiêu năm qua.
Căn phòng trọ vẫn im ắng, chỉ có tiếng mưa vẫn rơi đều đặn, nhưng không khí bên trong đã trở nên nóng bỏng và đậm đặc mùi xác thịt. Giới hạn cuối cùng đã thực sự bị vượt qua, và Hạnh biết, sau đêm nay, mọi thứ giữa cô và Duy sẽ không bao giờ có thể quay trở lại như cũ.