Truyện tranh thời 1990 là một đống đạo lý, tại sao người ta lại chê bai truyện tranh.?

1679643923218.png


Truyện tranh vào những năm này, có thể có nhiều bạn còn chưa sinh ra, nhưng đây là những năm mà truyện tranh phát triển mạnh, bất chấp sự hạn chế về công nghệ, công cụ, kỹ thuật, cũng như trình độ vẽ, các bộ truyện cũng được in ấn, chuyển phát xuyên lục địa để rồi tới tay các chủ....sạp truyện, đa phần thiếu niên tới sạp này thuê về đọc, hoặc ngồi tại chỗ, ít có ai đủ tiền mua truyện về đọc. Và ai từng đọc truyện vào những năm này chắc hẳn cũng biết. Đa số phụ huynh hay cấm, cản, nói đúng ra thời đó làm cái gì cũng cấm, nhưng cấm nhiều nhất có lẽ là Chơi ĐIện Tử, và Đọc Truyện, còn những môn khác ít cấm hơn.


Nói về truyện tranh thì xét nội dung, truyện 7 Ngọc Rồng, nội dung nó rất ư là nhân văn, đầy đạo lý, tại sao nó lại bị biến tấu và khi lên tivi, các biên tập viên ra rả chê bai là bạo lực, hình ảnh nguy hiểm, ko lành mạnh? Trong khi rõ ràng, Sôn gô ku là 1 người tốt, nhân vật chính diện theo kiểu chính nghĩa, toàn diện, cơ bắp, 6 múi, tính cách lương thiện và ko vấy bẩn 1 chút hạt sạn xấu xa nào, khi đọc truyện, các em độc giả rất yên tâm, quý, mến nhân vật chính và không có 1 sự ảnh hưởng xấu nào từ nhân vật này, và hơn hết, các em được dạy cho lòng khoan dung, thương người, tha thứ cho mọi tội lỗi nếu có ý định quay đầu, hối cải, Sôn gô ku thường có hướng tha cho kẻ ác và do đó, những kẻ này hồi tâm, chuyển ý, và trở thành phe thiện. Vậy, lý do gì mà thời đó người lớn vẫn cứ chê bai và công kích truyện tranh, nói truyện tranh là đầu độc..v.v.v..v

Bên cạnh đó cũng có truyện Doraemon, tuy có hơi ảo, nhưng truyện doraemon khi đọc xong các thiếu niên rèn được khả năng....giao tiếp, tuy các nhân vật trong Đô rê mon đa phần nhỏ tuổi, học cấp 1, nhưng cách ăn nói phải gọi là cực kỳ chuẩn, không ngớ ngẩn, không ngây ngô chút nào, và ở những tập truyện dài, cho thấy tình đoàn kết, bạn bè, và tinh thần chiến đấu dũng cảm của một nhóm bạn còn rất trẻ....vậy thì đầu độc ở chỗ nào.?

Và liên tiếp đến những truyện khác, đa phần nói về chuyến phiêu lưu cùng với 1 nhóm bạn dũng sĩ, như Dai hay Roto emblem, ai cũng đều có 1 đức hi sinh vì bạn bè, cho dù chỉ mới gặp chưa lâu, nhưng miễn là một người bạn "phe thiện" và thế là họ xả thân bảo vệ lẫn nhau, đây ko phải là điều tốt sao? Trong khi xã hội hiện nay thì sao? Chà đạp nhau sống, tìm cách hạ bệ nhau, thậm chí là luôn hậm hực muốn đánh nhau cho thoả mãn sự sân si.
 
Nếu k đơn thuần mang tính giải trí mà giáo dục thì t khuyên đứa nào có con cháu cho nó đọc bộ: Người Bà Tài Giỏi Vùng Saga. Rất giáo dục nhân văn và chân thực.
 
Tao hồi còn nhỏ (thập niên 90s) là fan cứng của truyện tranh nè. Hồi đó tuy các NXB họ dịch thêm mắm thêm muối nhiều, nhưng rất nhân văn. Tao cũng thần tượng Japan luôn, vì nghĩ họ dịch sát bản gốc.

Nhưng giờ đọc lại các bộ tái bản, do vấn đề bản quyền, họ phải dịch "sát nghĩa", tao đọc mà thấy buồn nôn bm ra.

Làm tao bây giờ tuy đã là thằng già trâu U30, mà vẫn phải lọ mọ đi sưu tầm truyện cũ để đọc nè.
 
Sửa lần cuối:
Xã hội bây giờ chạy đua theo thời gian, ai nấy đi làm về mệt chỉ muốn giải trí đầu óc, rảnh đâu mà dành thời gian tìm hiểu đạo lý đau đầu.
 
Doraemon như chiếc lamborghini, nobita xấu trai nhưng có xe xịn, còn dekhi đẹp trai nghèo nên vuột mất xuka
 

Có thể bạn quan tâm

Top