Truyện về Tăng Minh Phụng

cosmow

Súng hết đạn
PHẦN 3 (phân đoạn2):

Trước mắt Tăng Minh Phụng không phải là đất, mà là một chiến trường bị lãng quên. Khu vực Dĩ An giờ đây chỉ còn là những bãi đất hoang vu, cỏ tranh mọc cao lút đầu người, lởm chởm những hố bom và dây thép gai rỉ sét sót lại sau năm 1975. Cái nắng tháng Bảy ở Sông Bé đổ xuống như đổ lửa, nung đỏ cả đất trời. Bụi đỏ cuộn lên sau bánh xe, phủ mờ vạn vật trong một màn sương màu máu.

Bác Ba Sông Bé ra hiệu dừng xe trên một ngọn đồi cao. Ông bước xuống, chiếc quạt mo phe phẩy, chỉ tay vào vùng đất hoang tàn trước mặt:

- Chú Bảy, chú thấy gì?

Tăng Minh Phụng nheo mắt, cố nhìn xuyên qua lớp bụi đỏ:

- Dạ thưa bác, con thấy... cỏ và bụi.

Bác Ba cười khà khà, tiếng cười vang vọng vào vách núi:

- Sai rồi! Người thường mới thấy cỏ. Còn đại gia như chú phải thấy vàng chứ!

Rồi bác Ba hạ giọng, vẽ ra một bức tranh huyền ảo bằng lời nói:

- Chú nhìn kỹ đi. Dưới lớp cỏ kia là vị trí đắc địa nhất miền Nam. Sát vách Sài Gòn, gần cảng, gần đường tàu. Mai mốt, chỗ này sẽ là nhà máy, là xí nghiệp, là ống khói nhả ra đô-la. Ở trên đã quyết rồi, giao hết cho thằng rể qua làm chủ đầu tư. Nhưng...

Ông ngừng lại, nét mặt chùng xuống, nặn ra vẻ khổ sở của một vị quan thanh liêm nhưng nghèo khó:

- Ngặt nỗi, tỉnh mình nghèo quá chú ơi. Dân ở đây bám đất giữ làng, muốn giải tỏa đền bù phải có “tiền tươi”. Mà ngân sách tỉnh thì... chú biết rồi đó, đếm từng đồng bạc lẻ. Muốn làm đường, kéo điện, san lấp cái đống hố bom này, cần cả núi tiền. Thằng rể qua nó có quyền, có dấu, nhưng nó thiếu lực.

Lúc này, ông rể Hoàng Gia mới bước tới. Gã không nói chuyện viển vông. Gã nói chuyện bằng ngôn ngữ của những con số lạnh lùng, thứ ngôn ngữ mà Tăng Minh Phụng và Liên Khui Thìn hiểu rõ nhất.

- Anh Bảy à. – Ông rể Hoàng Gia mở cốp xe, lôi ra một tấm bản đồ quy hoạch khổ lớn, trải thẳng lên nắp capo nóng hổi của chiếc xe UAZ.

- Em nói thẳng. Đất này là đất của Nhà nước. Em làm đại diện. Em có quyền xin quy hoạch, có quyền chuyển đổi mục đích sử dụng từ đất hoang sang đất khu công nghiệp. Cái đó anh không làm được, chỉ em làm được.

Gã chỉ ngón tay đeo nhẫn vàng vào giữa bản đồ:

- Nhưng để cái bản đồ này biến thành sổ đỏ, em cần vốn mồi. Em cần tiền để trả cho dân ngay ngày mai, để xe ủi vào việc ngay tuần sau. Anh là người có tiền. Anh hãy ký hợp đồng thuê đất trước, hoặc liên doanh với em. Tiền cọc của anh, em sẽ dùng để đền bù và làm hạ tầng cho chính anh.

Tăng Minh Phụng nhìn Liên Khui Thìn. Thìn đẩy gọng kính, tính toán nhanh trong đầu. Đây là kèo “Mỡ nó rán nó”. Phụng bỏ tiền ra (thực chất là tiền vay ngân hàng), Dũng dùng tiền đó làm sạch đất, rồi giao đất lại cho Phụng thuê. Về lý thuyết, Phụng thiệt thòi (trả tiền trước). Nhưng về chiến lược, Phụng sẽ được độc quyền sở hữu (thuê dài hạn) khu đất KCN lớn nhất và đầu tiên này.

- Còn pháp lý thì sao? – Phụng hỏi, bản năng thận trọng trỗi dậy yếu ớt.

- Đất này đang là đất nông nghiệp, đất quốc phòng cũ, chuyển đổi có khó không?

Bác Ba vỗ ngực cái “bộp”:

- Chú lo cái gì! Ở cái đất Sông Bé này, Tỉnh ủy đã trải thảm đỏ thì không ai được phép rải đinh. Qua đã “bật đèn xanh” về chủ trương, chú cứ mạnh dạn mà chạy. Cơ chế là do con người tạo ra, mình vì dân thì mình dám xé rào. Chú cứ bơm tiền đi, giấy tờ thằng rể qua nó lo. Qua hứa danh dự với chú, chỉ cần hạ tầng lên, là sổ đỏ trao tay. Lúc đó, chú muốn phân lô, muốn xây xưởng, muốn làm gì thì làm.

Gió thổi mạnh, cuốn bay những tờ giấy tờ quy hoạch bay phần phật. Tăng Minh Phụng đứng giữa trời đất bao la, nhìn thấy viễn cảnh huy hoàng: Hàng ngàn công nhân mặc áo xanh Minh Phụng tan ca, những container hàng nối đuôi nhau ra cảng. Ông tin vào cơ chế và cái vỗ ngực của bác Ba – một người cùng phe với Cụ Sáu. Và quan trọng hơn, ông tin rằng mình đang nắm đằng chuôi. Vì tiền là của ông. Không có tiền của ông, cha con bác Ba chỉ có đất để... trồng mì.

- Được! Con chơi! – Tăng Minh Phụng đập tay xuống nắp capo.

- Con sẽ lo toàn bộ vốn. Con sẽ điều đội xe ủi của con lên. Tiền cọc con sẽ chuyển ngay vào tài khoản…

Ông rể Hoàng Gia mỉm cười. Lần này là một nụ cười thật sự. Ngay trên nắp capo chiếc xe UAZ cũ kỹ ấy, giữa bãi đất hoang đầy nắng và gió, một bản “Hợp đồng Vốn Mồi” không chính thức đã được thiết lập. Tăng Minh Phụng ký vào biên bản ghi nhớ, nét bút dứt khoát như rồng bay phượng múa.

- Đất đã có, Tiền đã có. – Phụng quay sang hỏi.

- Nhưng đứa con này tên là gì? Chúng ta không thể gọi nó là “Khu công nghiệp Dĩ An” được. Nghe quê mùa quá. Nó cần một cái tên chấn động, một cái tên mà cả Đông Dương này nghe thấy phải giật mình.

- Anh Bảy à, anh có biết dưới chân mình là cái gì không? – Ông rể hỏi, giọng trầm và lạnh.

- Là đất đỏ bazan. – Phụng đáp.

- Không. Là xương máu và thuốc súng. – Ông rể Hoàng Gia nhìn xa xăm, ánh mắt gã như xuyên thấu về quá khứ.

- Trước năm 75, chỗ này là sào huyệt của Sư đoàn Thủy quân Lục chiến thời Mỹ ngụy. Căn cứ của tụi nó nằm ngay đây. Người ta gọi nơi này là căn cứ Sóng Thần.

Liên Khui Thìn giật mình nói:

- Sóng Thần? Tsunami? Tên này nghe dữ dằn quá anh Bảy. Sóng thần đi đến đâu là tang thương đến đó. Hay mình đặt tên là “Thái Bình” hay “Hưng Thịnh” cho nó lành?

- Dân ở đây quen gọi là Sóng Thần rồi. Nhiều người nói tên này xui, là hủy diệt. Nhưng với em, Sóng Thần là sức mạnh. Nó cuốn trôi tất cả những cái cũ kỹ, mục nát, những tàn dư của chế độ cũ, những nghèo đói của nông nghiệp lạc hậu... để trả lại một mặt bằng sạch trơn cho cái mới mọc lên. Nhưng mà... – Ông rể nhếch mép cười nhạt.

- Cái tên này “nặng vía” lắm. Chỉ sợ người yếu bóng vía không dám dùng. Anh Bảy là người làm ăn lớn, chắc anh cũng kiêng kỵ?
muQxk7f6NKS.jpg
 
Phần 3 (phân đoạn3):

Câu nói khích tướng ấy đã châm ngòi nổ trong đầu Tăng Minh Phụng. Máu của kẻ chinh phục bốc lên ngùn ngụt. Phụng ghét những cái tên ẻo lả như “Thái Bình”, “Hạnh Phúc”. Ông muốn một cái tên phải gầm ra lửa, phải khiến người ta sợ hãi và kính nể.

Phụng cười lớn, tiếng cười át cả tiếng gió rừng cao su:

- Kiêng kỵ cái gì! Ngộ là Lửa. Ngộ sợ gì Sóng?

Ông dang rộng hai tay, như muốn ôm trọn vùng đất hoang tàn này vào lòng.

- Chào mừng chú đến với Sóng Thần! – Bác Ba Sông Bé hô lớn.

Tiếng ông vọng vào vách núi, nghe như tiếng gầm của một con thú vừa được cho ăn no.

Sau cái gật đầu định mệnh trên nắp capo xe UAZ, dòng tiền từ Sài Gòn bắt đầu chảy ngược về Sông Bé như thác lũ. Tăng Minh Phụng giữ đúng lời hứa của một kẻ trượng phu. Ông rút ruột các hạn mức tín dụng từ Epco, từ Incombank, bơm thẳng vào tài khoản của sân sau Chúa Đất. Những đoàn xe ủi của Minh Phụng gầm rú ngày đêm, san phẳng những hố bom, dọn sạch những bãi mìn sót lại. Đất đỏ Sông Bé cựa mình, rùng rùng chuyển động. Những con đường nhựa đen nhánh chạy dài tít tắp, những cột điện cao thế vươn lên chọc trời. Ông rể Hoàng Gia ngồi trong văn phòng máy lạnh, nhìn qua cửa sổ, thấy gia sản của mình đang lớn lên từng giờ bằng tiền của người khác. Gã mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện.

Rồi một buổi sáng cuối năm 1995, tin mật từ vùng ngoài bay về như một cơn gió lốc: Tỉnh Sông Bé sẽ được chia tách. Phần phía Bắc nghèo khó, rừng núi sẽ thành Bình Phước. Phần phía Nam trù phú, công nghiệp sẽ thành Bình Dương. Và Dĩ An chính là trái tim của Bình Dương mới. Tin tức này khiến giá đất ở Dĩ An nhảy múa điên cuồng. Tăng Minh Phụng sướng rơn. Ông tính nhẩm trong đầu: Những lô đất ông thuê giá rẻ bèo ngày xưa, giờ đây giá trị đã tăng gấp năm, gấp mười. Ông tưởng mình đã thắng lớn.

Nhưng niềm vui ấy ngắn chẳng tày gang.

Một buổi chiều mưa tầm tã, Tăng Minh Phụng ngồi đối diện với Liên Khui Thìn trong văn phòng tổng hành dinh ở Quận 3. Trên bàn không phải là rượu mừng, mà là những bản báo cáo tài chính đỏ lòm những con số nợ.

Liên Khui Thìn, với bộ óc lạnh lùng của một máy tính sống, đẩy gọng kính:

- Bảy nè, tin tách tỉnh là tin tốt. Giá đất Dĩ An đang lên đỉnh. Hay là mình chốt lời đi? Mình sang nhượng lại một phần hợp đồng thuê đất, lấy tiền mặt trả bớt nợ ngân hàng. Cái nợ nhập khẩu hàng hóa đang đè chết chúng ta rồi.

Tăng Minh Phụng đứng dậy, đi lại quanh phòng như một con hổ bị nhốt. Ông nhìn ra màn mưa trắng xóa:

- Chốt lời? Nị nghĩ ngộ làm trâu ngựa cho cha con ông Ba suốt cả năm nay chỉ để kiếm vài đồng bạc lẻ này sao?

- Vài đồng lẻ? – Thìn ngạc nhiên.

- Đó là hàng triệu đô-la đấy!

Phụng quay lại, ánh mắt rực lửa nhưng đầy cay đắng:

- Anh Thìn, anh nhìn kỹ lại đi. Sóng Thần là cái gì? Bản chất nó là đất công nghiệp. Là đất thuê 50 năm. Luật quy định rõ: Chỉ được xây nhà xưởng, không được phân lô bán nền, không được xây nhà ở. Giá một mét vuông đất khu công nghiệp kịch trần cũng chỉ vài chục đô. Nó ổn định, nhưng nó thấp. Nó có trần. Ngân hàng nhìn vào cái “trần” đó, họ lắc đầu. Họ bảo: “Hết room rồi, ông Phụng ơi. Tài sản của ông chỉ đáng giá bấy nhiêu đó, tôi không thể bơm thêm tiền cho ông đảo nợ được nữa”. Nị thấy sao? Toi!

Phụng đập tay xuống bàn:

- Ngộ đang nợ ngập đầu. Ngộ cần một cú nổ lớn. Ngộ cần một tài sản có thể định giá lên trời, chứ không phải mấy cái nhà xưởng tẻ nhạt này!

Rồi Phụng hạ giọng, nói ra cái điều gan ruột đang giày vò lòng tự tôn của ông:

- Hơn nữa, nị nhìn xem. Ai là người ký giấy tờ? Là bên ổng. Ai là người nắm con dấu? Là thằng rể nhà đó. Ngộ bỏ tiền, bỏ công, nhưng đất đai vĩnh viễn mang tên họ. Ngộ chỉ là “nhà tài trợ”, là “người làm thuê vĩ đại”. Ngộ là khách trên đất chủ. Thằng Lò đó nó khôn lắm. Nó ngồi im hưởng lợi. Còn ngộ chạy vạy lo tiền, cháy hết mình rồi tàn tro cũng thuộc về nó. Ngộ không cam tâm làm kẻ lót đường cho nó đi mãi!

Liên Khui Thìn im lặng. Thìn hiểu cái thế “cưỡi lưng cọp” của Phụng. Nợ cũ chưa trả xong, nợ mới đã tới hạn. Muốn sống, phải vay tiếp. Muốn vay tiếp, phải có tài sản thế chấp mới với giá trị khủng khiếp hơn.

- Vậy anh định làm gì? – Thìn hỏi.

Tăng Minh Phụng bước tới tấm bản đồ Sài Gòn treo trên tường. Ông lấy bút đỏ, khoanh tròn hai điểm: Thủ Đức và Vũng Tàu.

- Chúng ta sẽ chơi trò giả kim thuật. – Phụng tuyên bố, giọng đầy ma mị.

- Ở Dĩ An, một đồng vốn chỉ sinh ra một đồng lời. Đó là Toán học. Nhưng ở đây... – Ông chỉ vào vùng đầm lầy Thủ Đức.

- Đây là đất đô thị. Đất thương mại. Tụi mình mua một bãi sình lầy giá một đồng. Tụi mình đổ hai đồng tiền san lấp. Nhưng... tụi mình sẽ vẽ lên đó một bản quy hoạch trong mơ: “Khu đô thị lấn biển”, “Trung tâm thương mại Eppella”, “Thành phố tương lai”. Khi bản vẽ này hoàn thành, với sự “tiếp tay” của anh Hồng (Phạm Nhật Hồng – Incombank), ngân hàng sẽ không định giá nó là bãi bùn nữa. Họ sẽ định giá nó là đất vàng tương lai. Giá trị của nó sẽ là 100 đồng! Hahaha

Mắt Phụng sáng rực lên, một thứ ánh sáng của sự cuồng tín:

- Nị hiểu chưa? Tụi mình cần biên độ định giá ảo. Chỉ có bánh vẽ khổng lồ mới cứu được đống nợ khổng lồ. Dĩ An quá thật thà, quá minh bạch, nó không “đủ phê” để nuôi cơn nghiện vốn này. Ngộ cần một giấc mơ có giá trị vô cực!

Liên Khui Thìn rùng mình. Thìn nhìn thấy con đường phía trước: Rời bỏ mặt đất vững chãi để lao vào hư không (bánh vẽ). Nhưng Thìn cũng không còn đường lui. Cỗ máy Epco–Minh Phụng đã quay quá nhanh, nếu dừng lại bây giờ, cả hai sẽ bị nghiền nát bởi lãi suất.

- Được. – Thìn gật đầu, tháo kính xuống lau mồ hôi dù phòng rất lạnh.

- Chúng ta sẽ đi về phía Đông. Chúng ta sẽ vẽ tranh trên nước.

Và thế là, Tăng Minh Phụng quyết định lao vào cuộc chinh phạt Vũng Tàu và Thủ Đức với tâm thế của một con bạc khát nước đang chơi ván tất tay. Và… ở màn hình bên kia, bố vợ và chàng rể Sông Bé cũng đang cụng ly ăn mừng.

Họ đang ở đâu đây? Nơi đây không có ánh sáng mặt trời, chỉ có ánh đèn vàng vọt hắt lên những bộ ghế gỗ trắc chạm trổ hình rồng phượng. Ông rể Hoàng Gia đi theo sau, tay xách một chai rượu Cognac thượng hạng – thứ rượu ngoại đắt tiền mà họ không bao giờ mang ra mời khách lạ, chỉ để dành cho “người trong nhà”.

Tiếng nút bần bật ra “pốp!” nghe khô khốc. Bác Ba ngả người ra ghế, gác chân lên cái đôn sứ, thở hắt ra một hơi dài khoan khoái:

- Qua cũng không ngờ, thằng Phụng chi tiền như điên. Nhanh không tưởng, không một quy trình nào chạy kịp. Cái ngữ thằng đó hăng máu như con trâu á.

Chàng rể rót rượu ra hai chiếc ly pha lê, lắc nhẹ cho chất lỏng màu hổ phách sóng sánh:

- Nhưng trâu điên mới cày khỏe, ba à. Trâu khôn quá thì nó đâu chịu kéo cày cho mình.

Hai cha con cụng ly. Tiếng ly thủy tinh va vào nhau “keng!” nghe như tiếng hai thanh kiếm chạm vào nhau sau một vụ chia chác thành công.

- Con thấy không? Nó tưởng nó là ông vua. Nó tưởng nó bỏ tiền ra thì nó được làm chủ cái xứ này. Ngu! Ngu hết phần thiên hạ!

- Ở đời, thằng nào cầm tiền là thằng dại. Thằng nào cầm đất mới là thằng khôn. Tiền của nó là tiền vay, lãi mẹ đẻ lãi con, mỗi ngày mở mắt ra là nó bị ngân hàng dí như dí tà. Còn đất của mình là đất thật. Nó nằm im đó, không ăn không uống, nhưng càng để lâu càng đẻ ra vàng. – Chàng rể phụ họa.

- Con cứ để nó làm. Nó có lòng dọn sẵn mâm cỗ linh đình... Nó dọn xong xuôi, sạch sẽ, thì địa phương mình hưởng quả thôi. Của cải không mất đi đâu cả, nó chỉ chuyển từ túi người này sang túi người khác!

Ông rể Hoàng Gia nhếch mép, một nụ cười lạnh lùng không có hơi ấm:

- Ba nói phải. Người ta nói “trâu chậm uống nước đục”. Nhưng trong vụ này, con trâu nhanh mới là con trâu chết. Nó húc đầu vào đất đá, sừng nó gãy, móng nó mòn. Đến khi ruộng cày xong, lúa trổ bông, thì con trâu kiệt sức ngã xuống. Quy luật của tạo hóa là vậy, khi đã khai hoang xong, thì kẻ đi đầu cũng hết vai. Để cho đời ghi công con trâu, nhưng lúa gạo thì phải về kho chủ điền.

- Đúng! – Bác Ba đập bàn.

- Con nhớ kỹ lời ba. Thằng Phụng là con bò sữa. Vắt cho cạn sữa. Vắt xong thì... cái xác cũng đừng bỏ phí, âu cũng là nghiệp nó dĩ mang. Đừng để sót một giọt nào.

Hai cha con họ lại nâng ly, cười sảng khoái như chưa từng được cười.

Vào thời điểm đó, Sài Gòn lên cơn sốt. Nhưng Tăng Minh Phụng đang sốt rét. Những cơn sốt đất ảo ở Vũng Tàu (khu Chí Linh, Bàu Trũng) và Thủ Đức (khu Tam Bình, Hiệp Bình Phước) đang ngốn tiền của ông như một con quái vật không đáy. Đây là những vùng đất mà giới địa chất gọi là “túi bùn”. Dưới lớp cỏ xanh mướt là hàng chục mét bùn loãng. Muốn xây nhà, phải đổ xuống đó hàng triệu mét khối cát, chôn xuống đó hàng núi đá. Tăng Minh Phụng đã đổ tiền xuống. Nhưng tiền vào đến đâu, bùn nuốt đến đó. Các chuyên gia thẩm định nước ngoài đến, nhìn vào máy đo địa chất, rồi lắc đầu bỏ đi. Họ sợ cái gọi là rủi ro lún và rủi ro thanh khoản.

Trong cơn khát vốn ngoại để cứu vãn tình thế, Tăng Minh Phụng tìm đến ông trùm bất động sản đến từ Hồng Kông, chồng của cô A Muội gặp gỡ bên tửu lầu Ái Huê năm nào. Phụng hy vọng cái bắt tay với đại gia sẽ mang về dòng vốn triệu đô từ Hương Cảng, biến đầm lầy thành siêu đô thị như cách Hồng Kông đã làm. Vị đại gia nheo mắt nhìn ông nói với giọng lơ lớ:

Còn tiếp.
 
PHỤNG gốc Hoa Kiều nên chắc sẽ bị đập thôi !
Tụi mầy nhìn gương Vạn Thịnh Phát là hiểu !
Xưa giờ đều vậy !
Tạ Vinh thời VNCH cũng bị ông Kỳ xử tử !
thời nào cũng vậy thôi !
Còn Sun + Vin Group thì lại là người gốc Việt !
 

Có thể bạn quan tâm

Top