PHẦN 3 (phân đoạn2):
Trước mắt Tăng Minh Phụng không phải là đất, mà là một chiến trường bị lãng quên. Khu vực Dĩ An giờ đây chỉ còn là những bãi đất hoang vu, cỏ tranh mọc cao lút đầu người, lởm chởm những hố bom và dây thép gai rỉ sét sót lại sau năm 1975. Cái nắng tháng Bảy ở Sông Bé đổ xuống như đổ lửa, nung đỏ cả đất trời. Bụi đỏ cuộn lên sau bánh xe, phủ mờ vạn vật trong một màn sương màu máu.
Bác Ba Sông Bé ra hiệu dừng xe trên một ngọn đồi cao. Ông bước xuống, chiếc quạt mo phe phẩy, chỉ tay vào vùng đất hoang tàn trước mặt:
- Chú Bảy, chú thấy gì?
Tăng Minh Phụng nheo mắt, cố nhìn xuyên qua lớp bụi đỏ:
- Dạ thưa bác, con thấy... cỏ và bụi.
Bác Ba cười khà khà, tiếng cười vang vọng vào vách núi:
- Sai rồi! Người thường mới thấy cỏ. Còn đại gia như chú phải thấy vàng chứ!
Rồi bác Ba hạ giọng, vẽ ra một bức tranh huyền ảo bằng lời nói:
- Chú nhìn kỹ đi. Dưới lớp cỏ kia là vị trí đắc địa nhất miền Nam. Sát vách Sài Gòn, gần cảng, gần đường tàu. Mai mốt, chỗ này sẽ là nhà máy, là xí nghiệp, là ống khói nhả ra đô-la. Ở trên đã quyết rồi, giao hết cho thằng rể qua làm chủ đầu tư. Nhưng...
Ông ngừng lại, nét mặt chùng xuống, nặn ra vẻ khổ sở của một vị quan thanh liêm nhưng nghèo khó:
- Ngặt nỗi, tỉnh mình nghèo quá chú ơi. Dân ở đây bám đất giữ làng, muốn giải tỏa đền bù phải có “tiền tươi”. Mà ngân sách tỉnh thì... chú biết rồi đó, đếm từng đồng bạc lẻ. Muốn làm đường, kéo điện, san lấp cái đống hố bom này, cần cả núi tiền. Thằng rể qua nó có quyền, có dấu, nhưng nó thiếu lực.
Lúc này, ông rể Hoàng Gia mới bước tới. Gã không nói chuyện viển vông. Gã nói chuyện bằng ngôn ngữ của những con số lạnh lùng, thứ ngôn ngữ mà Tăng Minh Phụng và Liên Khui Thìn hiểu rõ nhất.
- Anh Bảy à. – Ông rể Hoàng Gia mở cốp xe, lôi ra một tấm bản đồ quy hoạch khổ lớn, trải thẳng lên nắp capo nóng hổi của chiếc xe UAZ.
- Em nói thẳng. Đất này là đất của Nhà nước. Em làm đại diện. Em có quyền xin quy hoạch, có quyền chuyển đổi mục đích sử dụng từ đất hoang sang đất khu công nghiệp. Cái đó anh không làm được, chỉ em làm được.
Gã chỉ ngón tay đeo nhẫn vàng vào giữa bản đồ:
- Nhưng để cái bản đồ này biến thành sổ đỏ, em cần vốn mồi. Em cần tiền để trả cho dân ngay ngày mai, để xe ủi vào việc ngay tuần sau. Anh là người có tiền. Anh hãy ký hợp đồng thuê đất trước, hoặc liên doanh với em. Tiền cọc của anh, em sẽ dùng để đền bù và làm hạ tầng cho chính anh.
Tăng Minh Phụng nhìn Liên Khui Thìn. Thìn đẩy gọng kính, tính toán nhanh trong đầu. Đây là kèo “Mỡ nó rán nó”. Phụng bỏ tiền ra (thực chất là tiền vay ngân hàng), Dũng dùng tiền đó làm sạch đất, rồi giao đất lại cho Phụng thuê. Về lý thuyết, Phụng thiệt thòi (trả tiền trước). Nhưng về chiến lược, Phụng sẽ được độc quyền sở hữu (thuê dài hạn) khu đất KCN lớn nhất và đầu tiên này.
- Còn pháp lý thì sao? – Phụng hỏi, bản năng thận trọng trỗi dậy yếu ớt.
- Đất này đang là đất nông nghiệp, đất quốc phòng cũ, chuyển đổi có khó không?
Bác Ba vỗ ngực cái “bộp”:
- Chú lo cái gì! Ở cái đất Sông Bé này, Tỉnh ủy đã trải thảm đỏ thì không ai được phép rải đinh. Qua đã “bật đèn xanh” về chủ trương, chú cứ mạnh dạn mà chạy. Cơ chế là do con người tạo ra, mình vì dân thì mình dám xé rào. Chú cứ bơm tiền đi, giấy tờ thằng rể qua nó lo. Qua hứa danh dự với chú, chỉ cần hạ tầng lên, là sổ đỏ trao tay. Lúc đó, chú muốn phân lô, muốn xây xưởng, muốn làm gì thì làm.
Gió thổi mạnh, cuốn bay những tờ giấy tờ quy hoạch bay phần phật. Tăng Minh Phụng đứng giữa trời đất bao la, nhìn thấy viễn cảnh huy hoàng: Hàng ngàn công nhân mặc áo xanh Minh Phụng tan ca, những container hàng nối đuôi nhau ra cảng. Ông tin vào cơ chế và cái vỗ ngực của bác Ba – một người cùng phe với Cụ Sáu. Và quan trọng hơn, ông tin rằng mình đang nắm đằng chuôi. Vì tiền là của ông. Không có tiền của ông, cha con bác Ba chỉ có đất để... trồng mì.
- Được! Con chơi! – Tăng Minh Phụng đập tay xuống nắp capo.
- Con sẽ lo toàn bộ vốn. Con sẽ điều đội xe ủi của con lên. Tiền cọc con sẽ chuyển ngay vào tài khoản…
Ông rể Hoàng Gia mỉm cười. Lần này là một nụ cười thật sự. Ngay trên nắp capo chiếc xe UAZ cũ kỹ ấy, giữa bãi đất hoang đầy nắng và gió, một bản “Hợp đồng Vốn Mồi” không chính thức đã được thiết lập. Tăng Minh Phụng ký vào biên bản ghi nhớ, nét bút dứt khoát như rồng bay phượng múa.
- Đất đã có, Tiền đã có. – Phụng quay sang hỏi.
- Nhưng đứa con này tên là gì? Chúng ta không thể gọi nó là “Khu công nghiệp Dĩ An” được. Nghe quê mùa quá. Nó cần một cái tên chấn động, một cái tên mà cả Đông Dương này nghe thấy phải giật mình.
- Anh Bảy à, anh có biết dưới chân mình là cái gì không? – Ông rể hỏi, giọng trầm và lạnh.
- Là đất đỏ bazan. – Phụng đáp.
- Không. Là xương máu và thuốc súng. – Ông rể Hoàng Gia nhìn xa xăm, ánh mắt gã như xuyên thấu về quá khứ.
- Trước năm 75, chỗ này là sào huyệt của Sư đoàn Thủy quân Lục chiến thời Mỹ ngụy. Căn cứ của tụi nó nằm ngay đây. Người ta gọi nơi này là căn cứ Sóng Thần.
Liên Khui Thìn giật mình nói:
- Sóng Thần? Tsunami? Tên này nghe dữ dằn quá anh Bảy. Sóng thần đi đến đâu là tang thương đến đó. Hay mình đặt tên là “Thái Bình” hay “Hưng Thịnh” cho nó lành?
- Dân ở đây quen gọi là Sóng Thần rồi. Nhiều người nói tên này xui, là hủy diệt. Nhưng với em, Sóng Thần là sức mạnh. Nó cuốn trôi tất cả những cái cũ kỹ, mục nát, những tàn dư của chế độ cũ, những nghèo đói của nông nghiệp lạc hậu... để trả lại một mặt bằng sạch trơn cho cái mới mọc lên. Nhưng mà... – Ông rể nhếch mép cười nhạt.
- Cái tên này “nặng vía” lắm. Chỉ sợ người yếu bóng vía không dám dùng. Anh Bảy là người làm ăn lớn, chắc anh cũng kiêng kỵ?
Trước mắt Tăng Minh Phụng không phải là đất, mà là một chiến trường bị lãng quên. Khu vực Dĩ An giờ đây chỉ còn là những bãi đất hoang vu, cỏ tranh mọc cao lút đầu người, lởm chởm những hố bom và dây thép gai rỉ sét sót lại sau năm 1975. Cái nắng tháng Bảy ở Sông Bé đổ xuống như đổ lửa, nung đỏ cả đất trời. Bụi đỏ cuộn lên sau bánh xe, phủ mờ vạn vật trong một màn sương màu máu.
Bác Ba Sông Bé ra hiệu dừng xe trên một ngọn đồi cao. Ông bước xuống, chiếc quạt mo phe phẩy, chỉ tay vào vùng đất hoang tàn trước mặt:
- Chú Bảy, chú thấy gì?
Tăng Minh Phụng nheo mắt, cố nhìn xuyên qua lớp bụi đỏ:
- Dạ thưa bác, con thấy... cỏ và bụi.
Bác Ba cười khà khà, tiếng cười vang vọng vào vách núi:
- Sai rồi! Người thường mới thấy cỏ. Còn đại gia như chú phải thấy vàng chứ!
Rồi bác Ba hạ giọng, vẽ ra một bức tranh huyền ảo bằng lời nói:
- Chú nhìn kỹ đi. Dưới lớp cỏ kia là vị trí đắc địa nhất miền Nam. Sát vách Sài Gòn, gần cảng, gần đường tàu. Mai mốt, chỗ này sẽ là nhà máy, là xí nghiệp, là ống khói nhả ra đô-la. Ở trên đã quyết rồi, giao hết cho thằng rể qua làm chủ đầu tư. Nhưng...
Ông ngừng lại, nét mặt chùng xuống, nặn ra vẻ khổ sở của một vị quan thanh liêm nhưng nghèo khó:
- Ngặt nỗi, tỉnh mình nghèo quá chú ơi. Dân ở đây bám đất giữ làng, muốn giải tỏa đền bù phải có “tiền tươi”. Mà ngân sách tỉnh thì... chú biết rồi đó, đếm từng đồng bạc lẻ. Muốn làm đường, kéo điện, san lấp cái đống hố bom này, cần cả núi tiền. Thằng rể qua nó có quyền, có dấu, nhưng nó thiếu lực.
Lúc này, ông rể Hoàng Gia mới bước tới. Gã không nói chuyện viển vông. Gã nói chuyện bằng ngôn ngữ của những con số lạnh lùng, thứ ngôn ngữ mà Tăng Minh Phụng và Liên Khui Thìn hiểu rõ nhất.
- Anh Bảy à. – Ông rể Hoàng Gia mở cốp xe, lôi ra một tấm bản đồ quy hoạch khổ lớn, trải thẳng lên nắp capo nóng hổi của chiếc xe UAZ.
- Em nói thẳng. Đất này là đất của Nhà nước. Em làm đại diện. Em có quyền xin quy hoạch, có quyền chuyển đổi mục đích sử dụng từ đất hoang sang đất khu công nghiệp. Cái đó anh không làm được, chỉ em làm được.
Gã chỉ ngón tay đeo nhẫn vàng vào giữa bản đồ:
- Nhưng để cái bản đồ này biến thành sổ đỏ, em cần vốn mồi. Em cần tiền để trả cho dân ngay ngày mai, để xe ủi vào việc ngay tuần sau. Anh là người có tiền. Anh hãy ký hợp đồng thuê đất trước, hoặc liên doanh với em. Tiền cọc của anh, em sẽ dùng để đền bù và làm hạ tầng cho chính anh.
Tăng Minh Phụng nhìn Liên Khui Thìn. Thìn đẩy gọng kính, tính toán nhanh trong đầu. Đây là kèo “Mỡ nó rán nó”. Phụng bỏ tiền ra (thực chất là tiền vay ngân hàng), Dũng dùng tiền đó làm sạch đất, rồi giao đất lại cho Phụng thuê. Về lý thuyết, Phụng thiệt thòi (trả tiền trước). Nhưng về chiến lược, Phụng sẽ được độc quyền sở hữu (thuê dài hạn) khu đất KCN lớn nhất và đầu tiên này.
- Còn pháp lý thì sao? – Phụng hỏi, bản năng thận trọng trỗi dậy yếu ớt.
- Đất này đang là đất nông nghiệp, đất quốc phòng cũ, chuyển đổi có khó không?
Bác Ba vỗ ngực cái “bộp”:
- Chú lo cái gì! Ở cái đất Sông Bé này, Tỉnh ủy đã trải thảm đỏ thì không ai được phép rải đinh. Qua đã “bật đèn xanh” về chủ trương, chú cứ mạnh dạn mà chạy. Cơ chế là do con người tạo ra, mình vì dân thì mình dám xé rào. Chú cứ bơm tiền đi, giấy tờ thằng rể qua nó lo. Qua hứa danh dự với chú, chỉ cần hạ tầng lên, là sổ đỏ trao tay. Lúc đó, chú muốn phân lô, muốn xây xưởng, muốn làm gì thì làm.
Gió thổi mạnh, cuốn bay những tờ giấy tờ quy hoạch bay phần phật. Tăng Minh Phụng đứng giữa trời đất bao la, nhìn thấy viễn cảnh huy hoàng: Hàng ngàn công nhân mặc áo xanh Minh Phụng tan ca, những container hàng nối đuôi nhau ra cảng. Ông tin vào cơ chế và cái vỗ ngực của bác Ba – một người cùng phe với Cụ Sáu. Và quan trọng hơn, ông tin rằng mình đang nắm đằng chuôi. Vì tiền là của ông. Không có tiền của ông, cha con bác Ba chỉ có đất để... trồng mì.
- Được! Con chơi! – Tăng Minh Phụng đập tay xuống nắp capo.
- Con sẽ lo toàn bộ vốn. Con sẽ điều đội xe ủi của con lên. Tiền cọc con sẽ chuyển ngay vào tài khoản…
Ông rể Hoàng Gia mỉm cười. Lần này là một nụ cười thật sự. Ngay trên nắp capo chiếc xe UAZ cũ kỹ ấy, giữa bãi đất hoang đầy nắng và gió, một bản “Hợp đồng Vốn Mồi” không chính thức đã được thiết lập. Tăng Minh Phụng ký vào biên bản ghi nhớ, nét bút dứt khoát như rồng bay phượng múa.
- Đất đã có, Tiền đã có. – Phụng quay sang hỏi.
- Nhưng đứa con này tên là gì? Chúng ta không thể gọi nó là “Khu công nghiệp Dĩ An” được. Nghe quê mùa quá. Nó cần một cái tên chấn động, một cái tên mà cả Đông Dương này nghe thấy phải giật mình.
- Anh Bảy à, anh có biết dưới chân mình là cái gì không? – Ông rể hỏi, giọng trầm và lạnh.
- Là đất đỏ bazan. – Phụng đáp.
- Không. Là xương máu và thuốc súng. – Ông rể Hoàng Gia nhìn xa xăm, ánh mắt gã như xuyên thấu về quá khứ.
- Trước năm 75, chỗ này là sào huyệt của Sư đoàn Thủy quân Lục chiến thời Mỹ ngụy. Căn cứ của tụi nó nằm ngay đây. Người ta gọi nơi này là căn cứ Sóng Thần.
Liên Khui Thìn giật mình nói:
- Sóng Thần? Tsunami? Tên này nghe dữ dằn quá anh Bảy. Sóng thần đi đến đâu là tang thương đến đó. Hay mình đặt tên là “Thái Bình” hay “Hưng Thịnh” cho nó lành?
- Dân ở đây quen gọi là Sóng Thần rồi. Nhiều người nói tên này xui, là hủy diệt. Nhưng với em, Sóng Thần là sức mạnh. Nó cuốn trôi tất cả những cái cũ kỹ, mục nát, những tàn dư của chế độ cũ, những nghèo đói của nông nghiệp lạc hậu... để trả lại một mặt bằng sạch trơn cho cái mới mọc lên. Nhưng mà... – Ông rể nhếch mép cười nhạt.
- Cái tên này “nặng vía” lắm. Chỉ sợ người yếu bóng vía không dám dùng. Anh Bảy là người làm ăn lớn, chắc anh cũng kiêng kỵ?
