Chương 118: Cú trả thù ngọt ngào
Tao đẩy cổng sắt nhà Bùi Xương Trạch. Hai bắp đùi căng cứng, mỏi nhừ như vừa bị xe lu cán qua. Thằng Khánh chắc đang trực ngoài cửa hàng, nhà vắng tanh. Tiếng lốc máy tủ lạnh chạy rù rì dưới tầng một vọng lên nghe rỗng tuếch.
Quăng cái balo sực mùi khói củi và sương núi xuống góc phòng, tao ngã vật ra đệm. Khớp xương sống kêu răng rắc. Cả một đêm trắng thức canh chừng góc lều, cộng thêm hai ngày tháo vác đồ đạc vắt kiệt chút sinh lực cuối cùng của tao.
Điện thoại trong túi quần rung bíp một tiếng.
Tao thò tay móc ra. Màn hình sáng lên.
Tin nhắn Facebook từ Thảo Vy: "An về đến nhà chưa? Chiều rảnh không, nay cuối tuần Vy nấu nồi bánh canh sườn heo. Rủ An sang ăn chung cho vui nè."
Dạ dày tao phản xạ co bóp ngay lập tức. Cái bát mì tôm nhạt toẹt bữa sáng trên Ba Vì đã tiêu hóa sạch bách từ đời nào. Tao rep lại nhanh gọn: "Chiều An không bận gì. Tầm 5h rưỡi sang nha. Có cần mua thêm gì mang sang không?"
Ba giây sau, tin nhắn trả lời nảy lên: "Không cần mua gì đâu, Vy chuẩn bị đủ hết rồi. Cứ vác cái bụng rỗng sang thôi."
Tao khóa màn hình, đặt báo thức trên điện thoại, rồi vứt sang bên cạnh. Mắt nhắm tịt lại. Phải sạc lại pin cái đã.
Bốn rưỡi chiều. Chuông báo thức kêu ầm ĩ.
Tao lết xác vào nhà tắm, vặn vòi xối nước lạnh từ đầu xuống chân. Nước buốt tạt vào mặt trôi sạch cái mùi khét lẹt của than củi và cái hơi đất ẩm của vùng núi. Tao vuốt ngược tóc ra sau, xịt một hơi X-Men nhẹ vào cổ áo phông trơn.
Ra khỏi phòng, tao lục trong cái balo góc nhà, xách ra cái túi nilon đựng mấy hộp bánh sữa Ba Vì loại đặc biệt. Quà cáp mua dọc đường, xách một hộp sang làm mồi ra mắt.
Đi bộ một lúc qua cái ngõ ngoằn ngoèo là tới khu trọ của Vy. Tao gọi Vy xuống đón.
Lên đến phòng Vy. Cánh cửa mở ra. Mùi nước hầm xương thơm nức mũi xộc thẳng vào khứu giác.
Vy hôm nay mặc bộ đồ lụa lửng ở nhà màu xanh nhạt, kín cổng cao tường nhưng bo sát vừa vặn. Trước ngực quàng cái tạp dề kẻ ca-ro. Tóc búi lỏng bằng kẹp càng cua, vài lọn tóc con rủ xuống gáy. Giao diện chuẩn của một người phụ nữ chờ chồng đi làm về.
Tao bước vào trong.
Căn phòng bé tí nhưng gọn gàng đến mức tao phải bước rón rén. Bàn gấp sinh viên xếp sát góc, giá sách vuông vức. Ga giường màu pastel phẳng phiu không một nếp nhăn.
Trái ngược hoàn toàn với cái "động yêu tinh" ngập ngụa son phấn và đồ lót vứt la liệt của Mai Anh, phòng Vy thoang thoảng mùi nước xả vải Comfort, quyện với hơi nóng của nồi đồ ăn đang sôi lục bục trên bếp điện. Một cái không gian làm người ta muốn cởi giày, ngồi xuống và thở phào nhẹ nhõm.
Hai đứa trải cái chiếu nhỏ ra giữa sàn. Vy bưng ra hai tô bánh canh sườn heo khói bốc nghi ngút. Nước dùng sền sệt, sườn ninh nhừ tơi, rắc thêm tí hành lá và hạt tiêu đen nhánh.
Tao húp một thìa. Nước dùng ngọt lịm trôi tuột xuống cổ họng.
- Ngon vãi. Cậu mở quán bán được rồi đấy. - Tao gật gù, cắn một miếng sườn ngập răng.
Vy cười tít mắt, đẩy đĩa ớt xắt sang cho tao.
Xong món bánh canh đến tiết mục tráng miệng. Tao bóc hộp bánh sữa Ba Vì đẩy ra giữa mâm. Vừa ăn, hai đứa vừa buôn chuyện trên trời dưới biển. Nó kể chuyện trên trường Kinh tế, chuyện mấy bà cùng nhà trọ hay cãi nhau vì phơi chung quần áo. Tao kể chuyện cái ki-ốt Alo Phụ Kiện dạo này đông khách, chuẩn bị nhập thêm lô sạc dự phòng dung lượng lớn.
Tao không cần phải gồng mình dùng thuật ngữ chuyên môn hay tính toán chi li lãi lỗ. Không có áp lực doanh số, không có những ánh mắt dò xét, khịa đểu. Lồng ngực tao no căng. Không chỉ vì bát bánh canh sườn heo, mà vì cái sự bình yên đặc quánh, trong vắt trong căn phòng này.
Ăn xong, Vy định thu mâm thì tao đưa tay gạt ra.
- Nấu ăn vất vả rồi, để An rửa cho. Ăn chực mà ngồi không lương tâm nó cắn rứt lắm.
Tao gom đống bát đũa, bê ra cái bồn rửa inox nhỏ xíu ở góc bếp.
Xắn hai ống tay áo phông lên, tao vặn vòi nước. Tiếng nước chảy rào rào. Bọt xà phòng trắng xóa. Phía sau lưng, tao nghe tiếng dép lê của Vy đi lại loanh quanh dọn dẹp mặt chiếu. Không gian hẹp, vách tường ốp gạch men phản chiếu lại tiếng va lách cách của bát đĩa. Một khung cảnh trần trụi, đời thường, hệt như cuộc sống của một cặp vợ chồng son khép kín.
Tao đang tráng nước cái bát cuối cùng, úp lên chạn bát nhôm.
- An à...
Tiếng Vy gọi khẽ ngay sát sau lưng tao.
Tao với tay khóa vòi nước. Quay người lại. Tay phải vẫn đang cầm cái giẻ lau ướt sũng.
Vy đã đứng sát rạt tao từ lúc nào. Không có khoảng cách. Nó không cúi gằm mặt bẽn lẽn, e thẹn như mọi khi tao trêu chọc. Đôi mắt to tròn của nó nhìn thẳng vào mắt tao, sáng rực dưới ánh đèn tuýp.
Bất thình lình, nó vươn hai tay lên.
Những ngón tay mềm mại, hơi man mát mùi nước rửa tay áp chặt vào hai bên má tao. Lực kéo từ đôi bàn tay nhỏ bé ấy kiên quyết vít khuôn mặt tao cúi thấp xuống. Nó rướn người lên, nhắm nghiền mắt lại.
Môi nó chạm thẳng vào môi tao.
Không phải cái kiểu lướt qua ba giây lén lút, rón rén như tao vừa làm với Hạ trong bóng tối đêm qua. Đây là một sự chiếm đóng chủ động, rõ ràng và công khai. Đôi môi mềm mại, nóng hổi ép chặt. Mùi bồ kết ngai ngái trên tóc nó trộn lẫn với vị ngọt đậm của bánh sữa Ba Vì tạo thành một thứ chất nổ xộc thẳng vào não tao.
Toàn bộ hệ thống dây thần kinh của tao chập mạch. Bộ não thường ngày nảy số kiếm tiền nhanh như chớp giờ tê liệt hoàn toàn.
Bạch.
Bàn tay phải của tao buông thõng. Cái giẻ lau rơi tuột xuống bồn rửa inox.
Mọi sự lỳ lợm, lưu manh ngoài đường phố bị tước sạch vũ khí trước sự táo bạo kinh hồn của cô gái ngoan nhất mà tao từng biết. Tao đứng đơ ra như một khúc gỗ mục, hai mắt mở to, cứng họng đéo phản ứng kịp để vòng tay ôm lại.
Vy giữ nụ hôn đủ lâu để đóng một cái dấu chủ quyền chắc nịch, rồi mới từ từ dứt ra.
Nó lùi lại một bước. Hai má nó lúc này đã đỏ bừng lên như quả cà chua chín, lồng ngực phập phồng liên hồi vì ngượng và vì thiếu oxy.
Nhưng nó không quay lưng bỏ chạy trốn vào nhà vệ sinh. Nó chắp hai tay ra sau lưng, hơi nghiêng đầu. Nó nhìn thẳng vào cái bản mặt đang nghệt ra của tao. Khóe môi nó cong lên một nụ cười ranh mãnh, đắc thắng.
- Thế là Vy trả thù được An cái vụ làm Vy tẽn tò dưới mái hiên chùa hôm Tết rồi nhé. Hihi.
Tiếng cười lanh lảnh, trong trẻo của nó vang lên, dội vào mấy bức tường hẹp của căn phòng trọ.
Tao vẫn đứng chôn chân tại chỗ. Ngón tay trỏ vô thức đưa lên chạm vào vành môi mình. Vị ngọt vẫn còn dính dấp ở đó.
Tao nhếch mép. Thở hắt ra một hơi.
Mẹ kiếp. Đời công bằng vãi lìn. Vừa đi ăn trộm trong bóng tối đêm hôm trước, chiều hôm sau đã bị người ta cướp trắng trợn ngay giữa ban ngày ban mặt.
Tao đẩy cổng sắt nhà Bùi Xương Trạch. Hai bắp đùi căng cứng, mỏi nhừ như vừa bị xe lu cán qua. Thằng Khánh chắc đang trực ngoài cửa hàng, nhà vắng tanh. Tiếng lốc máy tủ lạnh chạy rù rì dưới tầng một vọng lên nghe rỗng tuếch.
Quăng cái balo sực mùi khói củi và sương núi xuống góc phòng, tao ngã vật ra đệm. Khớp xương sống kêu răng rắc. Cả một đêm trắng thức canh chừng góc lều, cộng thêm hai ngày tháo vác đồ đạc vắt kiệt chút sinh lực cuối cùng của tao.
Điện thoại trong túi quần rung bíp một tiếng.
Tao thò tay móc ra. Màn hình sáng lên.
Tin nhắn Facebook từ Thảo Vy: "An về đến nhà chưa? Chiều rảnh không, nay cuối tuần Vy nấu nồi bánh canh sườn heo. Rủ An sang ăn chung cho vui nè."
Dạ dày tao phản xạ co bóp ngay lập tức. Cái bát mì tôm nhạt toẹt bữa sáng trên Ba Vì đã tiêu hóa sạch bách từ đời nào. Tao rep lại nhanh gọn: "Chiều An không bận gì. Tầm 5h rưỡi sang nha. Có cần mua thêm gì mang sang không?"
Ba giây sau, tin nhắn trả lời nảy lên: "Không cần mua gì đâu, Vy chuẩn bị đủ hết rồi. Cứ vác cái bụng rỗng sang thôi."
Tao khóa màn hình, đặt báo thức trên điện thoại, rồi vứt sang bên cạnh. Mắt nhắm tịt lại. Phải sạc lại pin cái đã.
Bốn rưỡi chiều. Chuông báo thức kêu ầm ĩ.
Tao lết xác vào nhà tắm, vặn vòi xối nước lạnh từ đầu xuống chân. Nước buốt tạt vào mặt trôi sạch cái mùi khét lẹt của than củi và cái hơi đất ẩm của vùng núi. Tao vuốt ngược tóc ra sau, xịt một hơi X-Men nhẹ vào cổ áo phông trơn.
Ra khỏi phòng, tao lục trong cái balo góc nhà, xách ra cái túi nilon đựng mấy hộp bánh sữa Ba Vì loại đặc biệt. Quà cáp mua dọc đường, xách một hộp sang làm mồi ra mắt.
Đi bộ một lúc qua cái ngõ ngoằn ngoèo là tới khu trọ của Vy. Tao gọi Vy xuống đón.
Lên đến phòng Vy. Cánh cửa mở ra. Mùi nước hầm xương thơm nức mũi xộc thẳng vào khứu giác.
Vy hôm nay mặc bộ đồ lụa lửng ở nhà màu xanh nhạt, kín cổng cao tường nhưng bo sát vừa vặn. Trước ngực quàng cái tạp dề kẻ ca-ro. Tóc búi lỏng bằng kẹp càng cua, vài lọn tóc con rủ xuống gáy. Giao diện chuẩn của một người phụ nữ chờ chồng đi làm về.
Tao bước vào trong.
Căn phòng bé tí nhưng gọn gàng đến mức tao phải bước rón rén. Bàn gấp sinh viên xếp sát góc, giá sách vuông vức. Ga giường màu pastel phẳng phiu không một nếp nhăn.
Trái ngược hoàn toàn với cái "động yêu tinh" ngập ngụa son phấn và đồ lót vứt la liệt của Mai Anh, phòng Vy thoang thoảng mùi nước xả vải Comfort, quyện với hơi nóng của nồi đồ ăn đang sôi lục bục trên bếp điện. Một cái không gian làm người ta muốn cởi giày, ngồi xuống và thở phào nhẹ nhõm.
Hai đứa trải cái chiếu nhỏ ra giữa sàn. Vy bưng ra hai tô bánh canh sườn heo khói bốc nghi ngút. Nước dùng sền sệt, sườn ninh nhừ tơi, rắc thêm tí hành lá và hạt tiêu đen nhánh.
Tao húp một thìa. Nước dùng ngọt lịm trôi tuột xuống cổ họng.
- Ngon vãi. Cậu mở quán bán được rồi đấy. - Tao gật gù, cắn một miếng sườn ngập răng.
Vy cười tít mắt, đẩy đĩa ớt xắt sang cho tao.
Xong món bánh canh đến tiết mục tráng miệng. Tao bóc hộp bánh sữa Ba Vì đẩy ra giữa mâm. Vừa ăn, hai đứa vừa buôn chuyện trên trời dưới biển. Nó kể chuyện trên trường Kinh tế, chuyện mấy bà cùng nhà trọ hay cãi nhau vì phơi chung quần áo. Tao kể chuyện cái ki-ốt Alo Phụ Kiện dạo này đông khách, chuẩn bị nhập thêm lô sạc dự phòng dung lượng lớn.
Tao không cần phải gồng mình dùng thuật ngữ chuyên môn hay tính toán chi li lãi lỗ. Không có áp lực doanh số, không có những ánh mắt dò xét, khịa đểu. Lồng ngực tao no căng. Không chỉ vì bát bánh canh sườn heo, mà vì cái sự bình yên đặc quánh, trong vắt trong căn phòng này.
Ăn xong, Vy định thu mâm thì tao đưa tay gạt ra.
- Nấu ăn vất vả rồi, để An rửa cho. Ăn chực mà ngồi không lương tâm nó cắn rứt lắm.
Tao gom đống bát đũa, bê ra cái bồn rửa inox nhỏ xíu ở góc bếp.
Xắn hai ống tay áo phông lên, tao vặn vòi nước. Tiếng nước chảy rào rào. Bọt xà phòng trắng xóa. Phía sau lưng, tao nghe tiếng dép lê của Vy đi lại loanh quanh dọn dẹp mặt chiếu. Không gian hẹp, vách tường ốp gạch men phản chiếu lại tiếng va lách cách của bát đĩa. Một khung cảnh trần trụi, đời thường, hệt như cuộc sống của một cặp vợ chồng son khép kín.
Tao đang tráng nước cái bát cuối cùng, úp lên chạn bát nhôm.
- An à...
Tiếng Vy gọi khẽ ngay sát sau lưng tao.
Tao với tay khóa vòi nước. Quay người lại. Tay phải vẫn đang cầm cái giẻ lau ướt sũng.
Vy đã đứng sát rạt tao từ lúc nào. Không có khoảng cách. Nó không cúi gằm mặt bẽn lẽn, e thẹn như mọi khi tao trêu chọc. Đôi mắt to tròn của nó nhìn thẳng vào mắt tao, sáng rực dưới ánh đèn tuýp.
Bất thình lình, nó vươn hai tay lên.
Những ngón tay mềm mại, hơi man mát mùi nước rửa tay áp chặt vào hai bên má tao. Lực kéo từ đôi bàn tay nhỏ bé ấy kiên quyết vít khuôn mặt tao cúi thấp xuống. Nó rướn người lên, nhắm nghiền mắt lại.
Môi nó chạm thẳng vào môi tao.
Không phải cái kiểu lướt qua ba giây lén lút, rón rén như tao vừa làm với Hạ trong bóng tối đêm qua. Đây là một sự chiếm đóng chủ động, rõ ràng và công khai. Đôi môi mềm mại, nóng hổi ép chặt. Mùi bồ kết ngai ngái trên tóc nó trộn lẫn với vị ngọt đậm của bánh sữa Ba Vì tạo thành một thứ chất nổ xộc thẳng vào não tao.
Toàn bộ hệ thống dây thần kinh của tao chập mạch. Bộ não thường ngày nảy số kiếm tiền nhanh như chớp giờ tê liệt hoàn toàn.
Bạch.
Bàn tay phải của tao buông thõng. Cái giẻ lau rơi tuột xuống bồn rửa inox.
Mọi sự lỳ lợm, lưu manh ngoài đường phố bị tước sạch vũ khí trước sự táo bạo kinh hồn của cô gái ngoan nhất mà tao từng biết. Tao đứng đơ ra như một khúc gỗ mục, hai mắt mở to, cứng họng đéo phản ứng kịp để vòng tay ôm lại.
Vy giữ nụ hôn đủ lâu để đóng một cái dấu chủ quyền chắc nịch, rồi mới từ từ dứt ra.
Nó lùi lại một bước. Hai má nó lúc này đã đỏ bừng lên như quả cà chua chín, lồng ngực phập phồng liên hồi vì ngượng và vì thiếu oxy.
Nhưng nó không quay lưng bỏ chạy trốn vào nhà vệ sinh. Nó chắp hai tay ra sau lưng, hơi nghiêng đầu. Nó nhìn thẳng vào cái bản mặt đang nghệt ra của tao. Khóe môi nó cong lên một nụ cười ranh mãnh, đắc thắng.
- Thế là Vy trả thù được An cái vụ làm Vy tẽn tò dưới mái hiên chùa hôm Tết rồi nhé. Hihi.
Tiếng cười lanh lảnh, trong trẻo của nó vang lên, dội vào mấy bức tường hẹp của căn phòng trọ.
Tao vẫn đứng chôn chân tại chỗ. Ngón tay trỏ vô thức đưa lên chạm vào vành môi mình. Vị ngọt vẫn còn dính dấp ở đó.
Tao nhếch mép. Thở hắt ra một hơi.
Mẹ kiếp. Đời công bằng vãi lìn. Vừa đi ăn trộm trong bóng tối đêm hôm trước, chiều hôm sau đã bị người ta cướp trắng trợn ngay giữa ban ngày ban mặt.