Chương 120: Mùa World Cup
Tháng Sáu. Cái nóng Hà Nội hầm hập phả từ mặt đường nhựa lên tận tầng ba.
Sinh viên thi xong rục rịch xách balo về quê. Đường phố vắng hoe, bụi đường bay lờ lờ dưới ánh đèn cao áp. Cửa hàng Alo Phụ Kiện tối nay ế sưng mỏ. Thanh niên trai tráng chui hết vào mấy quán cà phê bóng đá hoặc ôm máy tính xem World Cup.
Thằng Long nhìn sổ sách, gõ ngón tay xuống mặt bàn kính.
- Đóng cửa sớm. Ngồi thiền cũng đéo đẻ ra khách giờ này đâu.
Ba thằng hùn tiền. Một thùng Hà Nội lùn, chục con mực khô to bằng bàn tay. Kéo nhau về đại bản doanh Bùi Xương Trạch. Cắm con laptop của Khánh vào cái màn hình PC vừa vác xuống.
Tao bật nắp lon bia. Bọt trắng trào ra ướt đẫm ngón tay. Ngồi tựa lưng vào cái ghế sofa cũ. Lần đầu tiên sau gần một năm bò lê bò lết ở cái đất này, tao được ngồi vắt chân, xé râu mực, xem bóng đá trong chính cái cơ ngơi của mình. Không phải chầu chực quán nước chè ven đường. Không phải ngó nghiêng màn hình nhà hàng xóm. Một sự thỏa mãn đặc quánh lấp đầy lồng ngực.
Trận khai mạc Brasil đá với Croatia tận ba giờ sáng mới lăn bóng.
Thằng Khánh lôi cái laptop ra, ngón tay lướt nhoay nhoáy trên mấy trang web toàn số má xanh đỏ. Cái máu game thủ cộng với tư duy dân IT làm nó phân tích chiến thuật, soi tỷ lệ kèo châu Á, kèo tài xỉu sành sỏi như chuyên gia tài chính phố Wall.
Nó quay sang tao với thằng Long, hất hàm.
- Làm cái kèo rung một loét cho không khí nó xôm không hai chủ tịch? Xem chay buồn ngủ bỏ mẹ.
Long đang bấm điện thoại, đéo thèm ngẩng lên.
- Tao không rảnh ném tiền qua cửa sổ cho mấy trò xác suất vớ vẩn.
Tao cầm cái mỏ hàn, chấm một ít nhựa thông để hàn lại cái chân sạc điện thoại. Khói bốc lên khen khét.
- Một trăm nghìn mua được chục cái phôi kính cường lực, dán xong đẻ ra gần nửa triệu. Cờ bạc là bác thằng bần, mày bớt ảo tưởng đi.
Long ngáp một cái. Cái tư duy tối ưu hóa thời gian của nó bắt đầu vận hành. Nó trải cái chiếu trúc ra giữa nhà.
- Đến giờ gọi tao. Ngồi ngáp vặt ba tiếng đồng hồ tao tụt huyết áp mất.
Nó lăn ra ngủ. Tiếng ngáy cất lên đều đều.
Tao ngồi lúi húi hàn mạch để giết thời gian. Bên kia, mắt thằng Khánh sáng rực như đèn pha ô tô. Nó chép miệng, bấm chuột lạch cạch. Hai trăm nghìn tiền công cài Win chiều nay của nó vừa được nạp thẳng vào tài khoản bet bóng. Cửa Brasil.
Ba giờ sáng.
Tao lấy chân hích vào đùi thằng Long. Nó ú ớ, trùm chăn kín đầu, quay mặt vào tường đéo thèm dậy.
Chỉ còn tao và Khánh ngồi thu lu trước màn hình. Volume vặn xuống mức 10, chỉ nghe thấy tiếng bình luận viên rì rầm.
Trận đấu căng như dây đàn. Brasil bị dẫn trước (lại còn là bị phản lưới nhà). Thằng Khánh như ngồi trên đống lửa. Nó đứng lên, ngồi xuống, vò đầu bứt tai, chửi thề trong cuống họng. Hai trăm nghìn của nó đang nhảy múa theo từng đường bóng.
Hết hiệp một. Trọng tài thổi còi.
Khánh vứt cái gối ôm xuống đất, ôm bụng chạy thục mạng lên nhà vệ sinh tầng hai. Chắc đau bụng do bia lạnh, hoặc do áp lực tỷ số.
Phòng khách chỉ còn lại mình tao. Thằng Long ngáy o o ở góc tường.
Lẹt quẹt. Lẹt quẹt.
Tiếng dép lê vang lên từ cầu thang. Mai Anh bước xuống. Ả đi tìm nước trong tủ lạnh.
Đêm mùa hè oi bức. Ả diện một cái váy lụa hai dây màu đỏ mận mỏng dính. Không nội y. Hai điểm nhô lên in hằn qua lớp lụa. Mồ hôi rịn ra ở khe ngực, bóng nhẫy dưới ánh sáng nhè nhẹ.
Ả mở tủ lạnh, lấy một lon sô-đa. Nhưng ả không lên phòng.
Mai Anh lững thững bước lại gần. Ả ngồi phịch xuống thảm, ngay sát sạt bên cạnh tao. Cái đùi trần mát lạnh của ả cọ hẳn vào đùi tao.
Một luồng nhiệt bốc lên đánh trúng hệ thần kinh.
Ả mở nắp lon. Tách. Ả liếc mắt nhìn màn hình đang phát quảng cáo giải lao.
- Xem một mình chán thế.
Ả thì thầm. Bờ vai trần trượt nhẹ, tì hẳn vào bắp tay tao.
- Chị với cưng cá cược tí đi cho có không khí. Đội áo vàng này thắng, chị đấm bóp massage cho cưng một buổi từ a đến z. Đội áo ca-ro thắng... cưng phải bưng đồ ăn sáng lên tận giường cho chị một tuần. Chơi không?
Giọng ả lả lơi, kéo nhựa ra. Hơi thở nóng hổi phả vào vành tai tao.
Toàn thân tao cứng đờ.
Bốn giờ sáng. Căn phòng tranh tối tranh sáng. Thằng Long nằm cách đó hai mét. Thằng Khánh có thể xả nước bồn cầu và bước xuống bất cứ lúc nào.
Đùi Mai Anh áp sát vào đùi tao, nóng rực. Sự kích thích dội thẳng xuống hạ bộ. Tao nhớ lại cái cảm giác ướt át của nụ hôn sặc mùi rượu rượu bữa trước. Con thú trong người tao chực chờ vồ lấy miếng mồi ngon đang bày sẵn tận miệng.
Nhưng cái đầu lạnh của một thằng làm ăn kéo giật tao lại.
Tao nghe thấy tiếng xả nước xè xè trên tầng hai. Thằng Khánh sắp xong. Thằng Long có thể trở mình mở mắt bất cứ lúc nào. Đụng vào ả lúc này là một vụ đầu tư rủi ro cực cao, khả năng cháy túi và nát bét cái vỏ bọc tử tế ở tổng hành dinh này là 99%. An ơi, mày đừng có mà liều.
Tao không đẩy ả ra. Giữ nguyên cái vẻ mặt lỳ lợm.
Tao với tay lấy lon bia đang chảy những giọt nước lạnh buốt bên ngoài vỏ nhôm. Cụng nhẹ lon bia vào lon sô-đa của ả. Cạch.
- Em không thích đấm bóp. Đau xương.
Tao nhếch mép, mắt nhìn thẳng vào khe ngực ả.
- Đội áo vàng thắng, từ mai chị phải quay video review ốp lưng cho em full tám tiếng một ngày, liên tục trong ba ngày. Không kêu ca. Chơi thì chốt.
Mai Anh sượng trân. Cái vẻ lả lơi đứt đoạn. Ả lườm tao một cái sắc lẹm, bĩu môi.
- Xí. Khô như ngói. Mày làm bằng xi măng à An? Thích thì chị quay luôn phim con heo cho mày xem đây này. Lúc đéo nào cũng ốp với chả lưng, chán chết đi được.
Ả cằn nhằn, đứng phắt dậy. Uốn éo cái hông, lẹp bẹp bước lên cầu thang. Bỏ lại tao với cái không khí ngột ngạt và mùi hương còn vương vãi trên mặt thảm.
Tao thở hắt ra một hơi. Mồ hôi rịn ra trên trán. Cửa ải này khoai vãi lìn.
Tiếng bước chân thằng Khánh huỳnh huỵch chạy xuống. Hiệp hai bắt đầu.
Trận đó Brasil thắng ngược.
Tiếng còi mãn cuộc vang lên. Thằng Khánh nhảy cẫng lên giữa nhà. Nó gào thét trong cổ họng (không dám hét to sợ chị Lan xuống tẩn), vung tay đấm vào không khí như thằng điên.
- Đcm tao bảo rồi mà! Nhận định của tao đéo bao giờ sai! Ăn tiền! Ăn tiền rồi!
Nó quay sang vỗ vai tao bôm bốp.
- Dậy! Gọi thằng Long dậy! Sáng nay tao bao hai thằng mày đi ăn phở bò nạm gầu, gọi thêm mỗi thằng hai cái quẩy. Lộc trời cho đéo ăn là có tội!
Tao nhìn cái bộ dạng hưng phấn tột độ của nó. Đôi mắt vằn đỏ, tay cầm điện thoại nhìn số dư tài khoản nhảy lên.
- Ăn được thì rút ra mà tiêu. Đừng có quen mui. Cờ bạc bịp cả đấy, mày ăn được của nó một đồng nó lột của mày mười đồng.
Tao buông một câu khuyên nhủ ráo hoảnh.
Khánh đang say men chiến thắng. Lời tao nói bay xẹt qua tai nó như gió thoảng. Nó cười hô hố, khoác vai tao lôi xềnh xệch ra cửa.
- Mày bớt cái giọng ông cụ non đi. Tao đánh bằng não, đéo phải đánh bằng may rủi. Đi ăn phở!
Tao nhìn cái màn hình đang chiếu cảnh cầu thủ ăn mừng. Cờ bạc đánh bằng não. Nghe ảo tưởng vãi lìn. Nhưng lúc này tao đéo cản được nó. Khi người ta đang trên đỉnh của đồng tiền dễ dãi, mọi lời can ngăn đều biến thành tiếng chó sủa ngoài tai. Lon bia lạnh ngắt trên bàn tiếp tục rỏ những giọt nước đọng xuống mặt kính, vô tri và ướt sũng.
Tháng Sáu. Cái nóng Hà Nội hầm hập phả từ mặt đường nhựa lên tận tầng ba.
Sinh viên thi xong rục rịch xách balo về quê. Đường phố vắng hoe, bụi đường bay lờ lờ dưới ánh đèn cao áp. Cửa hàng Alo Phụ Kiện tối nay ế sưng mỏ. Thanh niên trai tráng chui hết vào mấy quán cà phê bóng đá hoặc ôm máy tính xem World Cup.
Thằng Long nhìn sổ sách, gõ ngón tay xuống mặt bàn kính.
- Đóng cửa sớm. Ngồi thiền cũng đéo đẻ ra khách giờ này đâu.
Ba thằng hùn tiền. Một thùng Hà Nội lùn, chục con mực khô to bằng bàn tay. Kéo nhau về đại bản doanh Bùi Xương Trạch. Cắm con laptop của Khánh vào cái màn hình PC vừa vác xuống.
Tao bật nắp lon bia. Bọt trắng trào ra ướt đẫm ngón tay. Ngồi tựa lưng vào cái ghế sofa cũ. Lần đầu tiên sau gần một năm bò lê bò lết ở cái đất này, tao được ngồi vắt chân, xé râu mực, xem bóng đá trong chính cái cơ ngơi của mình. Không phải chầu chực quán nước chè ven đường. Không phải ngó nghiêng màn hình nhà hàng xóm. Một sự thỏa mãn đặc quánh lấp đầy lồng ngực.
Trận khai mạc Brasil đá với Croatia tận ba giờ sáng mới lăn bóng.
Thằng Khánh lôi cái laptop ra, ngón tay lướt nhoay nhoáy trên mấy trang web toàn số má xanh đỏ. Cái máu game thủ cộng với tư duy dân IT làm nó phân tích chiến thuật, soi tỷ lệ kèo châu Á, kèo tài xỉu sành sỏi như chuyên gia tài chính phố Wall.
Nó quay sang tao với thằng Long, hất hàm.
- Làm cái kèo rung một loét cho không khí nó xôm không hai chủ tịch? Xem chay buồn ngủ bỏ mẹ.
Long đang bấm điện thoại, đéo thèm ngẩng lên.
- Tao không rảnh ném tiền qua cửa sổ cho mấy trò xác suất vớ vẩn.
Tao cầm cái mỏ hàn, chấm một ít nhựa thông để hàn lại cái chân sạc điện thoại. Khói bốc lên khen khét.
- Một trăm nghìn mua được chục cái phôi kính cường lực, dán xong đẻ ra gần nửa triệu. Cờ bạc là bác thằng bần, mày bớt ảo tưởng đi.
Long ngáp một cái. Cái tư duy tối ưu hóa thời gian của nó bắt đầu vận hành. Nó trải cái chiếu trúc ra giữa nhà.
- Đến giờ gọi tao. Ngồi ngáp vặt ba tiếng đồng hồ tao tụt huyết áp mất.
Nó lăn ra ngủ. Tiếng ngáy cất lên đều đều.
Tao ngồi lúi húi hàn mạch để giết thời gian. Bên kia, mắt thằng Khánh sáng rực như đèn pha ô tô. Nó chép miệng, bấm chuột lạch cạch. Hai trăm nghìn tiền công cài Win chiều nay của nó vừa được nạp thẳng vào tài khoản bet bóng. Cửa Brasil.
Ba giờ sáng.
Tao lấy chân hích vào đùi thằng Long. Nó ú ớ, trùm chăn kín đầu, quay mặt vào tường đéo thèm dậy.
Chỉ còn tao và Khánh ngồi thu lu trước màn hình. Volume vặn xuống mức 10, chỉ nghe thấy tiếng bình luận viên rì rầm.
Trận đấu căng như dây đàn. Brasil bị dẫn trước (lại còn là bị phản lưới nhà). Thằng Khánh như ngồi trên đống lửa. Nó đứng lên, ngồi xuống, vò đầu bứt tai, chửi thề trong cuống họng. Hai trăm nghìn của nó đang nhảy múa theo từng đường bóng.
Hết hiệp một. Trọng tài thổi còi.
Khánh vứt cái gối ôm xuống đất, ôm bụng chạy thục mạng lên nhà vệ sinh tầng hai. Chắc đau bụng do bia lạnh, hoặc do áp lực tỷ số.
Phòng khách chỉ còn lại mình tao. Thằng Long ngáy o o ở góc tường.
Lẹt quẹt. Lẹt quẹt.
Tiếng dép lê vang lên từ cầu thang. Mai Anh bước xuống. Ả đi tìm nước trong tủ lạnh.
Đêm mùa hè oi bức. Ả diện một cái váy lụa hai dây màu đỏ mận mỏng dính. Không nội y. Hai điểm nhô lên in hằn qua lớp lụa. Mồ hôi rịn ra ở khe ngực, bóng nhẫy dưới ánh sáng nhè nhẹ.
Ả mở tủ lạnh, lấy một lon sô-đa. Nhưng ả không lên phòng.
Mai Anh lững thững bước lại gần. Ả ngồi phịch xuống thảm, ngay sát sạt bên cạnh tao. Cái đùi trần mát lạnh của ả cọ hẳn vào đùi tao.
Một luồng nhiệt bốc lên đánh trúng hệ thần kinh.
Ả mở nắp lon. Tách. Ả liếc mắt nhìn màn hình đang phát quảng cáo giải lao.
- Xem một mình chán thế.
Ả thì thầm. Bờ vai trần trượt nhẹ, tì hẳn vào bắp tay tao.
- Chị với cưng cá cược tí đi cho có không khí. Đội áo vàng này thắng, chị đấm bóp massage cho cưng một buổi từ a đến z. Đội áo ca-ro thắng... cưng phải bưng đồ ăn sáng lên tận giường cho chị một tuần. Chơi không?
Giọng ả lả lơi, kéo nhựa ra. Hơi thở nóng hổi phả vào vành tai tao.
Toàn thân tao cứng đờ.
Bốn giờ sáng. Căn phòng tranh tối tranh sáng. Thằng Long nằm cách đó hai mét. Thằng Khánh có thể xả nước bồn cầu và bước xuống bất cứ lúc nào.
Đùi Mai Anh áp sát vào đùi tao, nóng rực. Sự kích thích dội thẳng xuống hạ bộ. Tao nhớ lại cái cảm giác ướt át của nụ hôn sặc mùi rượu rượu bữa trước. Con thú trong người tao chực chờ vồ lấy miếng mồi ngon đang bày sẵn tận miệng.
Nhưng cái đầu lạnh của một thằng làm ăn kéo giật tao lại.
Tao nghe thấy tiếng xả nước xè xè trên tầng hai. Thằng Khánh sắp xong. Thằng Long có thể trở mình mở mắt bất cứ lúc nào. Đụng vào ả lúc này là một vụ đầu tư rủi ro cực cao, khả năng cháy túi và nát bét cái vỏ bọc tử tế ở tổng hành dinh này là 99%. An ơi, mày đừng có mà liều.
Tao không đẩy ả ra. Giữ nguyên cái vẻ mặt lỳ lợm.
Tao với tay lấy lon bia đang chảy những giọt nước lạnh buốt bên ngoài vỏ nhôm. Cụng nhẹ lon bia vào lon sô-đa của ả. Cạch.
- Em không thích đấm bóp. Đau xương.
Tao nhếch mép, mắt nhìn thẳng vào khe ngực ả.
- Đội áo vàng thắng, từ mai chị phải quay video review ốp lưng cho em full tám tiếng một ngày, liên tục trong ba ngày. Không kêu ca. Chơi thì chốt.
Mai Anh sượng trân. Cái vẻ lả lơi đứt đoạn. Ả lườm tao một cái sắc lẹm, bĩu môi.
- Xí. Khô như ngói. Mày làm bằng xi măng à An? Thích thì chị quay luôn phim con heo cho mày xem đây này. Lúc đéo nào cũng ốp với chả lưng, chán chết đi được.
Ả cằn nhằn, đứng phắt dậy. Uốn éo cái hông, lẹp bẹp bước lên cầu thang. Bỏ lại tao với cái không khí ngột ngạt và mùi hương còn vương vãi trên mặt thảm.
Tao thở hắt ra một hơi. Mồ hôi rịn ra trên trán. Cửa ải này khoai vãi lìn.
Tiếng bước chân thằng Khánh huỳnh huỵch chạy xuống. Hiệp hai bắt đầu.
Trận đó Brasil thắng ngược.
Tiếng còi mãn cuộc vang lên. Thằng Khánh nhảy cẫng lên giữa nhà. Nó gào thét trong cổ họng (không dám hét to sợ chị Lan xuống tẩn), vung tay đấm vào không khí như thằng điên.
- Đcm tao bảo rồi mà! Nhận định của tao đéo bao giờ sai! Ăn tiền! Ăn tiền rồi!
Nó quay sang vỗ vai tao bôm bốp.
- Dậy! Gọi thằng Long dậy! Sáng nay tao bao hai thằng mày đi ăn phở bò nạm gầu, gọi thêm mỗi thằng hai cái quẩy. Lộc trời cho đéo ăn là có tội!
Tao nhìn cái bộ dạng hưng phấn tột độ của nó. Đôi mắt vằn đỏ, tay cầm điện thoại nhìn số dư tài khoản nhảy lên.
- Ăn được thì rút ra mà tiêu. Đừng có quen mui. Cờ bạc bịp cả đấy, mày ăn được của nó một đồng nó lột của mày mười đồng.
Tao buông một câu khuyên nhủ ráo hoảnh.
Khánh đang say men chiến thắng. Lời tao nói bay xẹt qua tai nó như gió thoảng. Nó cười hô hố, khoác vai tao lôi xềnh xệch ra cửa.
- Mày bớt cái giọng ông cụ non đi. Tao đánh bằng não, đéo phải đánh bằng may rủi. Đi ăn phở!
Tao nhìn cái màn hình đang chiếu cảnh cầu thủ ăn mừng. Cờ bạc đánh bằng não. Nghe ảo tưởng vãi lìn. Nhưng lúc này tao đéo cản được nó. Khi người ta đang trên đỉnh của đồng tiền dễ dãi, mọi lời can ngăn đều biến thành tiếng chó sủa ngoài tai. Lon bia lạnh ngắt trên bàn tiếp tục rỏ những giọt nước đọng xuống mặt kính, vô tri và ướt sũng.
"