Tự dưng thấy Fb đề xuất,bê bài về cho Xamer đọc,người Việt làm trong bộ máy ch.phủ Hoa Kỳ chia sẻ,ônày đang công tác ở Hàn và ngay biên giới Hàn Triều

Yslversion2

Súng hết đạn
BỮA CƠM TỐI ĐÓN SẾP MỚI
21/12/2025
---
Tối qua anh sĩ quan gốc Úc đưa tôi tới một nhà hàng Đại Hàn ở thị trấn Paju cách biên giới chừng nửa tiếng lái xe. Vì nghe nói là đi ăn tối với nhóm nhân viên dân sự người Hàn Quốc nên tôi đoán đó là bữa tối chia tay sếp cũ và chào đón sếp mới là tôi.

Đó là nhà hàng có chừng 50 chỗ ngồi, chúng tôi lấy 1 cái bàn lớn. Ông tài xế trưởng tự gọi món ăn. Khi tôi vừa tới thì thức ăn cũng vừa đem ra. Nhìn quanh thấy toàn là thịt heo. Đây là quán địa phương có tên tuổi, mà người gọi món lại là người địa phương nên tôi đoán thịt heo là món chính ở đây. Ở Cali tôi cũng biết là người Đại Hàn rất thích ăn thịt heo ba rọi, gọi là pork belly. Qua tới đây chỉ thấy toàn là thịt heo.

Nhóm nhân viên Hàn Quốc gồm 4 tài xế và 6 thông dịch viên. Nhóm thuộc cấp quốc tế thì có 1 sĩ quan người Úc, 1 sĩ quan người New Zealand và 1 hạ sĩ quan người New Zealand. Nhóm lính Mỹ thì có 2 hạ sĩ quan Không Quân và 1 hạ sĩ quan Hải Quân. Tất cả đều báo cáo cho tôi.




Ấn tượng nhất là anh đại úy người New Zealand làm cấp phó của tôi. Ảnh nói tiếng Anh giọng Anh Quốc dễ nghe và rất có duyên. Anh sĩ quan người Úc nói giọng hơi khó nghe, còn anh lính người New Zealand thì càng khó nghe hơn, vì anh đến từ vùng quê của đảo quốc đó.

Tối nay chỉ có 1 thông dịch viên đi theo. Anh hỏi tôi rất nhiều câu hỏi rồi dịch lại cho 3 anh tài xế kia nghe. Bất ngờ ảnh hỏi tôi:

- Ông có thích cái tấm bảng chào mừng của ông tới Hàn Quốc không ?

Thú thiệt là tôi không hề để ý tới tấm bảng đó, vì khi xuống máy bay tôi chỉ tìm 1 người Mỹ trắng là anh thiếu tá đi đón tôi mà thôi. Tấm bảng chào đón vừa nhỏ vừa tùm lum màu sắc nên tôi không thấy tên của mình. Tôi chỉ nhớ là khi gặp được thiếu tá Tim, hắn nói tôi cầm tấm bảng để hắn chụp hình. Tôi đoán là hắn muốn có bằng chứng là đã đón được tôi để báo cáo cho sếp. Ai ngờ hắn lại gởi cho nhóm này.

Suy nghĩ rất nhanh, tôi trả lời:
- Thú thật là tôi chưa nhìn kỹ tấm bảng đó, vì tôi chỉ quan tâm tới bề ngoài người đi đón tôi là 1 người da trắng mà thôi.

Nghe tới đây cả nhóm cười ồ.

Sẵn dịp tôi nói Tim airdrop cho tôi cái hình đó để coi lại dung mạo của tôi sau 2 chuyến bay bão tố từ Los Angeles lên Seattle rồi từ Seattle đi Hàn Quốc sau 2 tuần lo tang lễ, mỗi tối thức tới 2-3 giờ sáng để dọn dẹp nhà cửa và chuẩn bị hành lý xuất ngoại.

Tong-ho, anh thông dịch viên bất ngờ nói:
- Chúng tôi thấy hình của anh trong group chat, tưởng đâu anh là người Hàn ở Mỹ. Anh nhìn rất đẹp trai.

Lúc này tôi mới đưa mắt quét 1 vòng cái bàn ăn, trừ Tong-ho ra, ai cũng có bụng bia. Hai sĩ quan Úc và Tân Tây Lan thì tròn trịa phúc hậu, anh lính Tân Tây Lan cũng mũm mĩm. Tính tới tính lui chỉ có tôi và Tong-ho là không có bụng bia mà thôi.

Tôi nói:
- Xin cám ơn. Tôi già rồi. Hồi trẻ nhiều người nói tôi giống tài tử Hồng Kông. Giờ mấy anh lại nói tôi giống Hàn Kiều ở Mỹ. Xin nói thêm là tôi không có giải phẫu thẩm mỹ.

Nghe tới đây, team Hàn Quốc và team quốc tế phá lên cười.

Nói chung là nói tưng tửng như vậy cũng là cách phá bỏ mọi rào cản sếp và nhân viên thuở ban đầu.

Bữa ăn tối trở nên náo nhiệt hơn. Team Hàn Quốc chào đón tôi là chính, vì họ đã tiễn đưa thiếu tá Tim trong bữa ăn trước đó. Trước khi qua Hàn Quốc thì tôi chỉ uống rượu whisky hiệu Yamazaki của Nhật hay Macallan do bạn bè mời nhậu, nay uống rượu sochu của Hàn Quốc, tôi thấy hơi giống giải khát. Vậy là tối qua team Hàn Quốc tròn xoe mắt khi thấy tôi toàn uống 100% mỗi lần cụng ly. Họ rất vui và thay phiên nhau rót rượu cho tôi. Tôi nói:

- Xin nói trước là tôi ăn rất ít, nhưng uống thì ai uống tới đâu tôi uống tới đó.

Thú thật là tôi ăn thịt heo không nổi. Cuốn chừng 3 cuốn là tôi thấy ngán rồi.

Trên đường về, tôi lại nhớ tới 1 câu nói của ai đó trong mấy tờ báo tiếng Việt ngày xưa mà tôi có đọc qua. Họ nói rằng: 90% người Việt ở Hàn Quốc là người đi làm công, còn 90% người Hàn ở Việt Nam là làm chủ hay sếp.

Nay tôi có team Hàn Quốc 10 người làm việc cho mình, và họ nói tôi giống người Hàn ở Mỹ.

Một cảm xúc lẫn lộn khó tả.
 
Tóm tắt cho ai lười đọc: 1 đám Mỹ, Hàn, New Zealand ngồi ăn tối và nói chuyện phiếm với nhau, hết. Đéo có tí giá trị bàn luận gì ở đây cả.
 

Có thể bạn quan tâm

Top