Win 11 Pro
Xàm 0 Lít
Tao đã từng nghĩ, chỉ cần tao chịu khó làm ăn, chịu khó nhịn, chịu khó lo cho cái nhà này thì mày sẽ hiểu.
Tao chạy xe đường dài, có những hôm cả ngày chẳng có nổi một bữa ăn tử tế. Tiền kiếm được tao cũng chẳng nghĩ cho riêng tao, cứ có bao nhiêu lại tính xem tháng này con cần gì, trong nhà thiếu gì. Tao không dám tiêu hoang, không dám nghỉ ngơi, bởi tao nghĩ mình là chồng, là bố của hai đứa nhỏ.
Tao biết vợ chồng mình có lúc không còn như trước. Cãi nhau, lạnh nhạt, có những đêm nằm cạnh nhau mà chẳng ai nói với ai câu nào. Tao cũng từng tự hỏi có phải tao đã làm gì sai không.
Nhưng tao chưa bao giờ nghĩ cái sai của mày lại là chuyện mày có người khác.
Một người thì tao còn có thể nghĩ là phút yếu lòng.
Hai người thì tao không biết phải gọi là gì.
Nhưng đến lúc tao cầm điện thoại của mày lên và thấy hết người này đến người khác, tao mới hiểu hóa ra suốt thời gian qua tao sống trong một gia đình mà chỉ có mình tao nghĩ nó còn là gia đình.
Tao đau nhất không phải vì mày có một thằng khác.
Tao đau vì mày có tới bốn thằng.
Trong khi tao vẫn đang cắm mặt ngoài đường kiếm tiền nuôi con.
Tao không biết mày đã nói gì với chúng nó. Có người mày bảo mày chưa có chồng, có người mày nói vợ chồng mình đang trục trặc, chờ ly hôn. Tao đọc từng tin nhắn mà vừa tức vừa buồn cười.
Hóa ra trong câu chuyện của mày, tao đã chết từ lâu rồi.
Chỉ là tao không biết.
Tao từng bắt gặp mày rồi. Tao từng nghi ngờ rồi. Tao từng muốn làm cho ra nhẽ, nhưng nhìn hai đứa nhỏ tao lại thôi.
Tao nghĩ thôi thì vợ chồng với nhau, ai chẳng có lúc sai. Tao nghĩ nếu tao cố gắng hơn một chút, quan tâm mày hơn một chút, gia đình mình sẽ lại bình thường.
Tao đã ngu ở chỗ đó.
Tao cứ nghĩ chỉ cần tao không bỏ cuộc thì gia đình này sẽ không tan.
Nhưng tao quên mất một điều: gia đình là chuyện của hai người. Một mình tao cố thì không đủ.
Mày có biết điều làm tao đau nhất là gì không?
Không phải những tin nhắn kia.
Mà là lúc tao nhìn hai đứa con.
Tao nghĩ sau này chúng nó lớn lên, nếu chúng nó biết mẹ chúng nó từng làm những chuyện này thì chúng nó sẽ nghĩ thế nào?
Tao không muốn con tao phải cúi mặt vì chuyện người lớn.
Tao cũng không muốn chúng nó lớn lên rồi nghĩ rằng hôn nhân là thứ có thể phản bội bất cứ lúc nào khi người kia không còn làm mình vui.
Tao đã từng thương mày.
Có lẽ đến bây giờ vẫn còn thương.
Nhưng thương không có nghĩa là tao phải tiếp tục chịu đựng.
Tao không muốn chửi mày nữa. Chửi cũng chẳng làm những chuyện đó biến mất.
Tao chỉ muốn hỏi mày một câu:
Trong suốt thời gian tao chạy xe ngoài đường, nghĩ rằng tao đang cố kiếm tiền để lo cho vợ con, có bao giờ mày nghĩ đến tao không?
Có bao giờ mày nghĩ thằng chồng mày đang ở ngoài kia cực khổ thế nào không?
Hay trong đầu mày lúc đó chỉ có những người đàn ông khác?
Tao từng nghĩ nếu một ngày chúng ta không còn sống với nhau nữa, tao sẽ hận mày cả đời.
Nhưng giờ tao lại thấy không cần.
Tao chỉ tiếc.
Tiếc cho những năm tháng tao đã bỏ ra.
Tiếc cho hai đứa nhỏ.
Và tiếc cho chính tao, vì tao đã cố giữ một thứ mà người bên kia đã không còn muốn giữ từ lâu.
Từ hôm nay, tao không cần mày giải thích nữa.
Mày chọn cách sống của mày.
Tao chọn cách sống của tao.
Tao sẽ vẫn làm việc, vẫn nuôi con, vẫn ngẩng mặt mà đi.
Còn chuyện giữa tao với mày, đến đây thôi.
Tao từng gọi mày là vợ.
Sau tất cả những gì tao đọc được trong cái điện thoại ấy, tao không biết từ đó còn có ý nghĩa gì với mày nữa.
Nhưng với tao, nó từng có ý nghĩa rất lớn.
Chỉ tiếc là tao đã đặt nó vào nhầm người.
Tao chạy xe đường dài, có những hôm cả ngày chẳng có nổi một bữa ăn tử tế. Tiền kiếm được tao cũng chẳng nghĩ cho riêng tao, cứ có bao nhiêu lại tính xem tháng này con cần gì, trong nhà thiếu gì. Tao không dám tiêu hoang, không dám nghỉ ngơi, bởi tao nghĩ mình là chồng, là bố của hai đứa nhỏ.
Tao biết vợ chồng mình có lúc không còn như trước. Cãi nhau, lạnh nhạt, có những đêm nằm cạnh nhau mà chẳng ai nói với ai câu nào. Tao cũng từng tự hỏi có phải tao đã làm gì sai không.
Nhưng tao chưa bao giờ nghĩ cái sai của mày lại là chuyện mày có người khác.
Một người thì tao còn có thể nghĩ là phút yếu lòng.
Hai người thì tao không biết phải gọi là gì.
Nhưng đến lúc tao cầm điện thoại của mày lên và thấy hết người này đến người khác, tao mới hiểu hóa ra suốt thời gian qua tao sống trong một gia đình mà chỉ có mình tao nghĩ nó còn là gia đình.
Tao đau nhất không phải vì mày có một thằng khác.
Tao đau vì mày có tới bốn thằng.
Trong khi tao vẫn đang cắm mặt ngoài đường kiếm tiền nuôi con.
Tao không biết mày đã nói gì với chúng nó. Có người mày bảo mày chưa có chồng, có người mày nói vợ chồng mình đang trục trặc, chờ ly hôn. Tao đọc từng tin nhắn mà vừa tức vừa buồn cười.
Hóa ra trong câu chuyện của mày, tao đã chết từ lâu rồi.
Chỉ là tao không biết.
Tao từng bắt gặp mày rồi. Tao từng nghi ngờ rồi. Tao từng muốn làm cho ra nhẽ, nhưng nhìn hai đứa nhỏ tao lại thôi.
Tao nghĩ thôi thì vợ chồng với nhau, ai chẳng có lúc sai. Tao nghĩ nếu tao cố gắng hơn một chút, quan tâm mày hơn một chút, gia đình mình sẽ lại bình thường.
Tao đã ngu ở chỗ đó.
Tao cứ nghĩ chỉ cần tao không bỏ cuộc thì gia đình này sẽ không tan.
Nhưng tao quên mất một điều: gia đình là chuyện của hai người. Một mình tao cố thì không đủ.
Mày có biết điều làm tao đau nhất là gì không?
Không phải những tin nhắn kia.
Mà là lúc tao nhìn hai đứa con.
Tao nghĩ sau này chúng nó lớn lên, nếu chúng nó biết mẹ chúng nó từng làm những chuyện này thì chúng nó sẽ nghĩ thế nào?
Tao không muốn con tao phải cúi mặt vì chuyện người lớn.
Tao cũng không muốn chúng nó lớn lên rồi nghĩ rằng hôn nhân là thứ có thể phản bội bất cứ lúc nào khi người kia không còn làm mình vui.
Tao đã từng thương mày.
Có lẽ đến bây giờ vẫn còn thương.
Nhưng thương không có nghĩa là tao phải tiếp tục chịu đựng.
Tao không muốn chửi mày nữa. Chửi cũng chẳng làm những chuyện đó biến mất.
Tao chỉ muốn hỏi mày một câu:
Trong suốt thời gian tao chạy xe ngoài đường, nghĩ rằng tao đang cố kiếm tiền để lo cho vợ con, có bao giờ mày nghĩ đến tao không?
Có bao giờ mày nghĩ thằng chồng mày đang ở ngoài kia cực khổ thế nào không?
Hay trong đầu mày lúc đó chỉ có những người đàn ông khác?
Tao từng nghĩ nếu một ngày chúng ta không còn sống với nhau nữa, tao sẽ hận mày cả đời.
Nhưng giờ tao lại thấy không cần.
Tao chỉ tiếc.
Tiếc cho những năm tháng tao đã bỏ ra.
Tiếc cho hai đứa nhỏ.
Và tiếc cho chính tao, vì tao đã cố giữ một thứ mà người bên kia đã không còn muốn giữ từ lâu.
Từ hôm nay, tao không cần mày giải thích nữa.
Mày chọn cách sống của mày.
Tao chọn cách sống của tao.
Tao sẽ vẫn làm việc, vẫn nuôi con, vẫn ngẩng mặt mà đi.
Còn chuyện giữa tao với mày, đến đây thôi.
Tao từng gọi mày là vợ.
Sau tất cả những gì tao đọc được trong cái điện thoại ấy, tao không biết từ đó còn có ý nghĩa gì với mày nữa.
Nhưng với tao, nó từng có ý nghĩa rất lớn.
Chỉ tiếc là tao đã đặt nó vào nhầm người.