Lúc nhỏ thấy mẹ tao chăm bà ngoại, tao đứng nhìn và nghĩ sâu xa, mẹ tao hiểu ý tao và nói " cố gắng kiếm người nuôi cho mẹ sau này nhe ". Tao gật đầu, không nói gì nhưng mong mẹ tao luôn khoẻ mạnh để ko phải chăm như ngoại. Tao ko sợ cực, chỉ sợ mình làm không tốt, làm khó chịu người khác.
Giờ hiện tại, tao lại có thể vô tư chăm bệnh một người xa lạ mới biết mấy ngày, bị liệt. Tao quan sát tâm trạng của chính mình, không thấy có vấn đề gì hết, không bực bội và cáu gắt, tao bình thường cứ như làm cho chính mình vậy. Giờ tao thấy tự tin hơn rồi. Đây là thử thách thôi.
Giờ hiện tại, tao lại có thể vô tư chăm bệnh một người xa lạ mới biết mấy ngày, bị liệt. Tao quan sát tâm trạng của chính mình, không thấy có vấn đề gì hết, không bực bội và cáu gắt, tao bình thường cứ như làm cho chính mình vậy. Giờ tao thấy tự tin hơn rồi. Đây là thử thách thôi.