Tao sinh ra và lớn lên ở một tỉnh miền núi phía bắc lúc chiến tranh VN vừa kết thúc vài năm. Giờ thuộc lứa U50 rồi. Giờ hơi đang cô đơn nên viết hồi ký giao lưu với anh em. Tao sẽ kể từ nhỏ đến hiện nay. Cuộc đời trầm lặng nên tự truyện cũng hơi buồn chán. Thằng nào đọc thì đọc ko thì bỏ qua cũng được.
Thời thơ ấu : Gđ tao thì cũng bình thường, ông già bộ đội, bà già giáo viên làng. Ông bà nội, ngoại thì nông dân chính hiệu. Dưới tao có em gái kém 3 tuổi. Cấp 1, 2 do bà già làm giáo viên thì cũng là dạng học sinh giỏi, tiên tiến. Đi học về xong thì cũng như bao thằng cùng lứa khác là đi câu nhái, tát ùng, chăn vịt...
Nói chung là hồi C1, 2 trôi qua êm đềm của tuổi thơ nhưng nghèo đói do thời bao cấp làm gì có gì mà ăn. Người gầy đét như con cá mắm. Điện đóm, ti vi, radio cũng chưa có...
Kỉ niệm vui : Biết hút thuốc lào từ năm lớp 6 nhưng ko nghiện, thỉnh thoảng hút say như điếu đổ
Kỉ niệm buồn : Hồi lớp 5 thích ăn cá mắm nhưng bà nội ko cho ăn tức quá giằng gậy của bà vứt đi làm bà ko đi được. Vài tháng sau thì bà mất, giờ nghĩ lại vẫn thấy buồn...
Thời thơ ấu : Gđ tao thì cũng bình thường, ông già bộ đội, bà già giáo viên làng. Ông bà nội, ngoại thì nông dân chính hiệu. Dưới tao có em gái kém 3 tuổi. Cấp 1, 2 do bà già làm giáo viên thì cũng là dạng học sinh giỏi, tiên tiến. Đi học về xong thì cũng như bao thằng cùng lứa khác là đi câu nhái, tát ùng, chăn vịt...
Nói chung là hồi C1, 2 trôi qua êm đềm của tuổi thơ nhưng nghèo đói do thời bao cấp làm gì có gì mà ăn. Người gầy đét như con cá mắm. Điện đóm, ti vi, radio cũng chưa có...
Kỉ niệm vui : Biết hút thuốc lào từ năm lớp 6 nhưng ko nghiện, thỉnh thoảng hút say như điếu đổ

Kỉ niệm buồn : Hồi lớp 5 thích ăn cá mắm nhưng bà nội ko cho ăn tức quá giằng gậy của bà vứt đi làm bà ko đi được. Vài tháng sau thì bà mất, giờ nghĩ lại vẫn thấy buồn...
