Live Tự truyện của một lính Nhật tham gia lực lượng đặc nhiệm Akhmat chiến đấu tại Ukraina

Chi xiwodd

Thôi vậy thì bỏ
Basque-Country
Kaneko Daisaku (金子大作 – Kim Tử Đại Tác) là lính Đặc nhiệm "Akhmat" thuộc Quân đội Nga

Các bài viết này được biên tập lại từ một phần cuốn sách "Binh sĩ người Nhật trong quân đội Nga: Mảnh đời địa ngục tại lực lượng đặc nhiệm mạnh nhất Akhmat" của tác giả Kaneko Daisaku.

Video phỏng vấn cách đây 2 năm


Video phỏng vấn cách đây 1 năm



Click vào spoiler để xem các phần được trích ra từ tự truyện (dài quá phải tách)

Trong cuộc chiến Ukraina bắt đầu từ tháng 2 năm 2022, có những người Nhật đã chiến đấu với tư cách là binh sĩ quân đội Nga. Binh sĩ người Nhật đã nhận được sự đối xử như thế nào? Anh Kim Tử Đại Tác (金子大作, Kaneko Daisaku), thành viên đơn vị đặc nhiệm "Akhmat" của quân đội Nga, chia sẻ: "Ban đầu tôi đã chuẩn bị tâm lý cho việc bị phân biệt đối xử. Tuy nhiên, các binh sĩ người Nhật lại được chào đón như những ngôi sao ở khắp mọi nơi. Có điều, thực trạng của binh lính Nga lại tồi tệ ngoài sức tưởng tượng" —. (Kỳ 1)
▌Tóm tắt

    • Binh sĩ người Nhật được người dân Nga đón nhận vô cùng nồng nhiệt, nhưng thực trạng nội bộ quân đội Nga lại rất hỗn loạn với nạn trộm cắp tài sản cá nhân hoành hành.
    • Các tình nguyện viên quốc tế (Hàn Quốc, Belarus, Trung Quốc) đều bất bình trước sự lười biếng, hèn nhát của sĩ quan chỉ huy và mức độ khốc liệt vô tội vạ trong các chiến dịch tiến công của quân đội Nga.
    • Binh sĩ người Nhật mang biệt danh Ronin đã tử trận ngay trong trận đánh đầu tiên do bất đồng ngôn ngữ tiếng Nga, để lại minh chứng đau xót về những tổn thất vô giá mà chiến tranh gây ra.

▌Đã chuẩn bị tâm lý bị phân biệt đối xử, nhưng…
Người Nhật rất được ưa chuộng tại Nga. Khi biết tôi là người Nhật, họ luôn đối xử với tôi như một ngôi sao.
"Là người Nhật sao! Lần đầu tiên tôi được gặp đấy. Chụp chung với tôi một tấm hình nhé!"
Đây hoàn toàn không phải lời nói dối. Nhiều người còn gọi video cho gia đình để khoe rằng: "Có một anh người Nhật ở đây này". Số lần tôi trò chuyện với những người vợ hay cha mẹ xa lạ nhiều không đếm xuể.
Trước khi sang Nga, tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị phân biệt đối xử. Thế nhưng, chẳng những chưa từng bị kỳ thị lần nào, tôi còn thấy người Nga cực kỳ chu đáo và thích quan tâm đến người khác. Tôi dần cảm thấy mến bản tính của con người nơi đây. Người Nga đón nhận người Nhật với thiện cảm lớn đến mức như vậy.
Tuy nhiên, mọi chuyện lại hoàn toàn khác nếu đề cập đến "Chính phủ Nhật Bản". Không ít người Nga tỏ ra ác cảm với Chính phủ Nhật Bản do những đối lập về mặt chính trị. Trong quân đội, tôi thường xuyên nghe thấy những câu hỏi mang tính khuôn mẫu như:
"Tại sao Nhật Bản lại không thân thiện với Nga?"
"Tại sao lại đi thân thiết với Mỹ?"

Đại đa số người Nga đều sử dụng đồ điện tử sản xuất tại Nhật Bản và rất chuộng xe hơi Nhật. Sở hữu một chiếc xe Nhật là thước đo đẳng cấp của đàn ông Nga. Dù quân nhân có mức lương cao, chiếc xe họ khao khát sở hữu không phải là Mercedes-Benz hay BMW, mà chính là những chiếc xe Nhật trong mơ.
"Tôi đã mua một chiếc Toyota Mark X với giá 4 triệu yên đấy — tương đương 25.000 đô la Mỹ", một người đồng đội đã hào hứng chia sẻ với tôi như vậy.
Kể từ sau Chiến dịch Quân sự Đặc biệt (SVO), Chính phủ Nhật Bản đã cấm xuất khẩu ô tô sang Nga. Vì vậy, xe hơi cũ của Nhật Bản phải đi qua Hàn Quốc hoặc Trung Quốc trước khi nhập vào Nga. Điều này khiến giá xe tăng vọt, nhưng người Nga vẫn không từ bỏ ý định sở hữu xe Nhật.

▌Quân đội không tồn tại nguyên tắc "không trộm đồ của người khác"
Mặc dù vậy, sự khác biệt về giá trị sống là điều đương nhiên tồn tại.
"Không được trộm đồ của người khác" là điều hiển nhiên đối với người Nhật. Thế nhưng, đối với một bộ phận binh sĩ quân đội Nga, quy tắc ứng xử thông thường này lại không hề có hiệu lực. Nếu thấy vật dụng không rõ chủ sở hữu, họ sẽ tự ý lấy đi. Thậm chí, ngay cả khi biết rõ chủ nhân là ai, chỉ cần muốn là họ sẽ lấy. Tóm lại, cái gì họ cũng có thể trộm.
Trong chiến trường đầy thiếu thốn nguồn điện, tôi vất vả lắm mới sạc đầy được cục pin dự phòng thì lại bị lấy trộm. Họ lấy nó không phải để sạc điện thoại, mà là cắm dây nối từ pin dự phòng của tôi để sạc sang pin dự phòng của họ.
Trong hơn một năm rưỡi phục vụ trong quân ngũ, tôi đã bị trộm pin sạc dự phòng tới 7 lần và chỉ đòi lại được 2 lần. Cả hai lần đòi lại đó, tôi đều đấm cho kẻ trộm một trận tối tăm mặt mũi. Nếu không vung tay đấm, họ sẽ không bao giờ hiểu ra vấn đề. Còn nếu tính cả những vật dụng nhỏ nhặt khác, số lần tôi bị mất trộm nhiều không đếm nổi.
Tại căn cứ, những đồng đội sống chung phòng đôi khi dẫn bạn bè về chơi. Giả sử người bạn đó nhìn thấy đồ dùng cá nhân của một binh sĩ khác để trong phòng và nói: "Cái này tôi thích từ lâu rồi". Ngay lập tức, người đồng đội chung phòng sẽ thản nhiên bảo với bạn mình rằng:
"Chẳng việc gì phải ngại. Cứ cầm lấy đi!"
Họ tự ý đem cho đồ đạc cá nhân của người khác như vậy đấy. Tôi đã chứng kiến những khoảnh khắc như thế rất nhiều lần. Mỗi khi có ai định mang đồ cá nhân của tôi đi cho, tôi đều giật lại và cằn nhằn: "Đó là đồ của tôi. Làm sao mà cho được chứ!". Cái thói hiếu khách kiểu đó của nhiều binh sĩ thực sự vô cùng tồi tệ.

▌Binh lính tình nguyện Trung Quốc: "Lính Nga là lũ quỷ"
Tôi từng bị trộm sạch toàn bộ lương thực vừa nhận được sau khi phải đi bộ khứ hồi tới 3 lượt trên con đường núi dài 8 km (4,97 miles). Khi còn ở đơn vị thiết bị bay không người lái (drone), tôi còn bị trộm mất cả bộ phát Wi-Fi lẫn cái nồi nấu ăn. Tôi có thể thích nghi với điều kiện khắc nghiệt nơi chiến trường, nhưng riêng chuyện trộm cắp thì tôi không thể quen nổi, và cũng chẳng bao giờ muốn quen.
Thời điểm còn ở Lữ đoàn Pyatnashka, tôi từng hỏi các tình nguyện viên người nước ngoài về cảm nhận của họ đối với quân đội Nga. Đầu tiên, một binh sĩ tình nguyện người Hàn Quốc đã trải lòng: "Mặt bằng năng lực con người ở đây quá thấp. Ngay cả các chỉ huy cũng là lũ hèn nhát không bao giờ bước ra chiến trường." Hiện tại, người này đã giải ngũ và chuyển sang sinh sống ở một quốc gia khác.
Belarus là nước đồng minh của Nga. Một người Belarus sau khi nhập ngũ cũng phải kinh ngạc thốt lên: "Tôi không hề biết người Nga lại lười biếng và thụ động đến mức này. Quân đội ở đây hoàn toàn khác xa so với Belarus, nơi chúng tôi cảm nhận được sự gắn kết như một gia đình."
Cuối cùng, một binh sĩ tình nguyện người Trung Quốc đã đưa ra nhận xét cay đắng nhất: "Nói ngắn gọn thì họ là lũ quỷ. Nếu phải chiến đấu dưới sự chỉ đạo của những kẻ này, tôi thà ngồi tù còn thấy thoải mái hơn gấp nhiều lần." Người phát biểu câu đó sau đó đã thực sự đào ngũ. Anh ta bị bắt và hiện đang thụ án tại một trại giam quân sự.
So với các quốc gia khác, chiến dịch tiến công của quân đội Nga khắc nghiệt về mọi mặt. Nội dung chiến dịch hầu như không bao giờ được phổ biến trước, buộc từng binh sĩ trên chiến trường phải tự mình phán đoán và xử lý tình huống. Nhiều binh sĩ tình nguyện người nước ngoài tỏ ra cực kỳ ác cảm với các chỉ huy quân đội Nga, những người thản nhiên ra các mệnh lệnh có tỷ lệ tử vong cực kỳ cao.

▌"Một người Nhật khác" đã bị cướp đi sinh mạng
Cuối cùng, tôi muốn kể lại câu chuyện về Ronin — một tình nguyện viên người Nhật khác.
Cuối tháng 3 năm 2024, Ronin và tôi cùng ở trong một khách sạn tại Moskva để tìm kiếm đơn vị tiếp theo. Sau đó, tôi gia nhập lực lượng Akhmat, còn Ronin cũng tìm được một đơn vị khác. Anh nhập ngũ vào một đơn vị thuộc Bộ Quốc phòng tại thành phố Tambov, nằm cách Moskva khoảng 500 km (310,69 miles) về phía đông nam, cùng với những người bạn nói tiếng Tây Ban Nha đến từ Colombia mà anh quen tại Lữ đoàn Pyatnashka.
"Ronin trúng đạn pháo cối và hy sinh rồi..."
Tôi nhận được tin nhắn này qua một người bạn vào ngày 5 tháng 6 năm 2025. Dù đã chứng kiến bao sự ra đi của đồng đội trong cuộc chiến này và tưởng chừng đã quen với nỗi đau mất mát cùng sự trống trải, cái chết của Ronin vẫn để lại trong tôi một khoảng trống vô vọng sâu sắc.
Với mong muốn đưa được thi hài của Ronin trở về Nhật Bản, tôi đã sử dụng toàn bộ các mối quan hệ của mình. Đầu tiên, tôi thu thập thông tin về anh. Sau khi liên hệ với nhiều bên liên quan, tôi xác nhận chắc chắn anh đã nhập ngũ vào đơn vị của Bộ Quốc phòng. Nếu thuộc các tổ chức dân quân tự vệ, thi thể sẽ bị chôn cất ngay tại chiến trường; nhưng nếu thuộc Bộ Quốc phòng, họ sẽ thu hồi thi thể và bàn giao cho thân nhân.
Thế nhưng, Ronin lại để trống mục thông tin người bảo hộ khi đăng ký. Nguy cơ thi thể bị xử lý theo diện vô danh là rất lớn. Do đó, tôi đã lập tức tiến hành thương lượng với Lãnh sự quán Nhật Bản. Tôi cung cấp thông tin cá nhân của Ronin cho cán bộ Lãnh sự quán để Chính phủ Nhật Bản đứng ra liên lạc với gia đình anh.

▌"Sẵn sàng chi trả khoản tiền chia buồn cho gia quyến"
Nếu không có người thân sang Nga trực tiếp làm thủ tục tiếp nhận và vận chuyển, thi hài của Ronin sẽ không thể trở về Nhật Bản. Ở thời điểm đó, thi thể anh đã được thu xếp chuyển từ Donetsk — nơi anh hy sinh — về Rostov.
"Chỉ cần có người thân xuất hiện xác nhận, khả năng cao thi thể sẽ được đưa về Nhật Bản", người của Bộ Quốc phòng đã nói với tôi như vậy.
Bắt đầu hành động ngay sau khi nhận tin buồn vào ngày 5 tháng 6, chỉ hai ngày sau, tình hình đã có bước chuyển biến lớn.
"Thi thể Ronin đã được chuyển từ Donetsk qua Rostov tới Moskva. Ngày 7 tháng 6 đã liên lạc được với người thân, cha của anh ấy sẽ sang Moskva”
Đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ cảm giác nhẹ nhõm khi nghe được tin này. Dù quan hệ hai nước đang căng thẳng, phía Nga có lẽ vẫn dành sự chiếu ưu ái cho phía Nhật Bản. Đại diện Bộ Quốc phòng cũng cho tôi biết rằng họ "sẵn sàng chi trả khoản tiền chia buồn cho gia quyến".
Lần cuối cùng tôi liên lạc với Ronin là vào ngày 28 tháng 5 năm 2025. Anh gửi tin nhắn cho tôi qua ứng dụng tán ngẫu: "Đơn vị của tôi đang hướng về phía Donetsk".
"Bây giờ tôi chuẩn bị xuất kích."
Dành cho một người sắp bước vào chiến dịch tiến công, tôi đã truyền đạt lại những chuẩn bị cần thiết trước trận đánh cũng như cách xử lý khi rơi vào tình huống bất lợi. Ronin chia sẻ về nhiệm vụ của mình: "Đây là nhiệm vụ lớn với quy mô khoảng 100 người. Chúng tôi đã trải qua một tuần họp phổ biến tác chiến và kiểm tra hình ảnh từ drone tại căn cứ trước khi xuất kích".
Sau này tôi mới biết đây là trận đánh đầu tiên của anh qua lời kể trung gian từ một đồng đội người Anh của Ronin.
"Trong nhóm 5 người, anh ấy là người duy nhất hy sinh."

▌Chiến tranh cướp đi quá nhiều thứ
Ngay trong đợt tiến công đầu tiên, Ronin đã trúng đạn pháo cối. Nhờ thông thạo tiếng Tây Ban Nha, anh thường chỉ tụ tập với các binh sĩ thuộc cộng đồng nói tiếng Tây Ban Nha ở Lữ đoàn Pyatnashka. Tuy nhiên, ngôn ngữ giao tiếp chung trong quân đội Nga đương nhiên là tiếng Nga.
Theo suy đoán của tôi, từ khi đạn pháo cối bắn ra cho đến khi chạm đất mất khoảng 30 giây. Khi nghe thấy tiếng xé gió lao tới, chỉ huy sẽ hô bằng tiếng Nga các lệnh như "Nguy hiểm" hoặc "Nằm xuống". Vì không hiểu tiếng Nga, hành động né tránh của anh có thể đã bị chậm. Dù vậy, nguyên nhân chính xác dẫn đến cái chết của anh vẫn không thể xác định được cho đến phút cuối.
"Tôi giấu gia đình chuyện sang Nga để xuất cảnh", Ronin từng bộc bạch với tôi như vậy trong lần đầu gặp mặt. Anh đã tự lên kế hoạch sang Nga trong thời gian sống một mình tại thành phố Osaka. Có lẽ anh hiểu rằng nếu nói ra, gia đình sẽ ngăn cản. Vào tháng 11 năm 2024, anh từng bảo: "Bố tôi phát hiện ra rồi, nhưng tôi không trả lời thư".
Thời điểm ở Lữ đoàn Pyatnashka, Ronin chưa từng xuất kích lần nào cho tới khi thành phố Avdiivka thất thủ. Dù mang danh xưng "cựu Trung sĩ Lực lượng Phòng vệ Nhật Bản", việc không được tin dùng trong chiến đấu thực tế khiến anh luôn dằn vặt với mâu thuẫn trong lòng.
"Tôi muốn sớm được chiến đấu", Ronin liên tục bày tỏ sự sốt sắng đó với tôi từ thời còn ở Lữ đoàn Pyatnashka. Và rồi, để được chiến đấu, anh đã gia nhập đơn vị thuộc Bộ Quốc phòng, nhưng lại bỏ mạng ngay trong trận chiến đầu tiên.
Đừng kỳ vọng bất cứ điều gì vào chiến tranh. Vì kỳ vọng nên mới dẫn đến thất vọng. Cho nên, tôi chẳng kỳ vọng điều gì cả.
So với những kết quả có thể đạt được, chiến tranh cướp đi quá nhiều thứ.
 
Có một người Nhật Bản đã chiến đấu với tư cách là binh sĩ quân đội Nga trong cuộc chiến Ukraine. Tại sao một người Nhật Bản lại trở thành lính tình nguyện của quân đội Nga? Từ cuốn sách "Lính Nhật Bản trong quân đội Nga: Mảnh đất địa ngục nhìn từ lực lượng đặc nhiệm mạnh nhất 'Akhmat'" của Kaneko Daisaku, chúng tôi xin giới thiệu hành trình đó—. (Phần 2)
▌Tóm tắt ý chính

    • Kaneko Daisaku có một tuổi thơ bất hảo, từng làm thủ lĩnh băng đua xe, đi tù vị thành niên tại Nara nhưng đã nỗ lực tự học lấy nhiều chứng chỉ quốc gia trong thời gian thụ án.
    • Sau khi ra tù, anh vất vả gầy dựng sự nghiệp sơn sửa ô tô và trở nên giàu có nhờ đón đầu trào lưu độ "xe VIP", sở hữu nhà riêng, xe sang Mercedes và 100 triệu yên (1,2 triệu đô la Mỹ) tiết kiệm.
    • Dù đạt được thành công tài chính, ông nhận ra sự giàu có không đem lại hạnh phúc và quyết định chuẩn bị thể lực, kỹ năng để ra chiến trường Ukraine gia nhập quân đội Nga ở tuổi 43 nhằm tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống.

▌Thời thơ ấu lớn lên cùng những bài quân ca
Tại sao tôi lại sang Nga? Để giải thích điều đó, tuy có hơi dài dòng nhưng tôi muốn nhìn lại nửa đầu cuộc đời mình.
Ngày 21 tháng 12 năm 1975, tôi sinh ra tại thành phố Yao, tỉnh Osaka. Bố tôi kinh doanh một cửa hàng sushi, ông làm việc túi bụi từ sáng đến tối, thậm chí đến tận sáng hôm sau. Việc cả ngày không gặp mặt nhau lần nào là chuyện xảy ra như cơm bữa. Với người mẹ phụ giúp ở cửa hàng, tôi cũng chỉ gặp mặt vào giờ ăn sáng và ăn tối, còn em gái được gửi nuôi ở cửa hàng gạo thì hầu như luôn vắng nhà. Hầu như chẳng khác gì con một, hằng ngày sau khi rời nhà trẻ về, tôi chỉ quanh quẩn ở nhà một mình.
Ký ức về việc nhận được tình yêu thương từ bố mẹ gần như bằng không. Nhưng vì không thể đành lòng nhìn thấy hoàn cảnh của cháu mình, ông nội thường xuyên đến thăm tôi tại nhà riêng ở Yao. Thời chiến, ông nội từng xung phong làm lính cảm tử. Trước khi xuất kích thì chiến tranh kết thúc, ông may mắn sống sót trở về. Nhờ từ nhỏ đã được nghe những bài quân ca của ông nội như lời ru, cho đến tận bây giờ, đó vẫn là những bài hát quen thuộc của tôi mỗi khi đi hát karaoke.
Lên tiểu học, tôi học đủ mọi môn năng khiếu. Từ organ điện tử, bơi lội, thư pháp, sumo, giải bóng chày thiếu niên cho đến lớp học vẽ, ngày nào của tôi cũng kín lịch học. Thế nhưng, thứ tôi thích nhất lại là đọc sách. Bố tôi tuy thờ ơ với việc nuôi dạy con cái nhưng lại bảo: "Nếu là tiểu thuyết thì con cứ mua bao nhiêu tùy thích". Tuần nào tôi cũng ra hiệu sách mua một cuốn tiểu thuyết bỏ túi rồi ngấu nghiến sạch sẽ. Đến năm lớp 5, tôi đã đọc nghiền ngẫm các tác phẩm của Sakyo Komatsu, Ryo Hanmura, Yoichi Funato, Nobuhiko Ochiai. Cùng một cuốn tiểu thuyết, tôi đọc đi đọc lại đến 5, 6 lần.

▌Đón lễ trưởng thành phía sau bức tường giam
Thời gian này, tôi cũng đến lò luyện thi tập trung những học sinh giỏi của địa phương. Từ khi nhập học, tôi chưa bao giờ bị tụt khỏi "lớp chuyên" cao nhất.
Tôi không thi lên cấp hai chuyên mà học tiếp lên trường công lập ở địa phương, nhưng đây lại là một quyết định tồi tệ. Những bài giảng ở trường đều là nội dung tôi đã học tại lò luyện thi, chán không chịu nổi. Dần dần, tôi cùng đám bạn xấu bỏ học và bắt đầu tập tành làm việc ác. Tôi trải qua những ngày tháng đánh nhau ở khu phố sầm uất Minami thuộc Osaka. Được các đàn anh rủ rê, tôi gia nhập băng đua xe năm 13 tuổi, rồi trở thành thủ lĩnh sau đó 3 năm.
Nhân cơ hội xảy ra xích xích với đám xã hội đen địa phương, tôi được đại ca chú ý và giao cho công việc xây dựng dân dụng. Ở tuổi 17–18, tôi đã kiếm được 400.000 yên mỗi tháng. Tuy nhiên, với những hành vi ngông cuồng liên tiếp, việc bị bắt chỉ là chuyện sớm muộn. Một buổi sáng sớm, các điều tra viên thuộc Cảnh sát tỉnh Osaka đã bao vây quanh nhà và bắt giữ tôi. Tôi bị đưa vào nhà tù vị thành niên. Khi đó tôi 19 tuổi. Lễ trưởng thành của tôi diễn ra phía sau bức tường giam.
Nhà tù vị thành niên tồi tệ nhất Nhật Bản——đó là tiếng tăm của Nhà tù vị thành niên Nara nơi tôi bị giam giữ. Và ngay từ ngày đầu tiên bước vào, tôi đã nhận ra danh tiếng đó chẳng sai chút nào.

▌"Bị ép ăn gián" là chuyện thường tình
Sau khi chuyển từ trại tạm giam đến Nhà tù vị thành niên Nara, quản ngục dẫn đám thiếu niên chúng tôi vào và ra lệnh: "Tất cả ngồi xuống!"
Ngoan ngoãn, chúng tôi ngồi xuống chiếc ghế dài hình chữ U. Ngay lập tức, một cậu thiếu niên bị 3 quản ngục quây lại và đấm đá túi bụi mà không một lời giải thích. Khi cậu ta ngã văng khỏi ghế, họ lại dồn dập đá vào mặt. Nhìn cậu thiếu niên có khuôn mặt sưng phồng lên gấp rưỡi ở bên cạnh, cuộc sống ở nhà tù vị thành niên của tôi bắt đầu như thế.
Các quản ngục thời đó thậm chí không coi những đứa trẻ vị thành niên là con người. Bạo lực chẳng cần lý do, chỉ đơn thuần là xả căng thẳng, ngày nào cũng có người bị đánh đập như bao cát. Sống trong môi trường khắc nghiệt như vậy, tôi cũng học được rằng con người sẽ trút cơn giận dữ vào những kẻ yếu thế hơn.
Những thiếu niên bị giam tại Nhà tù vị thành niên Nara, một là đám đại ca đầu sỏ ở địa phương, hai là những kẻ phạm tội trọng tội. Ở nhóm sau, nhiều kẻ nếu là người lớn thì đã phải nhận án phạt dài hạn. Có kẻ vì tức giận với người yêu mà tàn sát cả cô lẫn em gái; có kẻ lại nổi giận vì tiếng còi xe phía sau mà dùng dùi đâm đá đâm vào mắt tài xế. Và những thiếu niên như thế trong tù lại chia thành hai thế lực: phe Nagoya và phe Osaka, luôn xem nhau là đối thủ cạnh tranh.
Trong tập thể xuất hiện sự phân cấp mạnh yếu, kẻ bị coi là yếu thế sẽ bị hành hạ đến cùng cực. Mức hành hạ nhẹ nhất là bị ép ăn gián. Bị bạo hành đến mức chẳng trót lưỡi đầu môi để viết ra, tôi đã nhiều lần chứng kiến những tên ngông cuồng xưng hùng xưng bá ở địa phương phải úp mặt vào gối nức nở giữa đêm khuya. Nhiều người bị dồn nén tâm lý đến mức đã tự sát.

▌Lấy được 3 chứng chỉ quốc gia trong thời gian chấp hành án
Tuy nhiên, ngay tại nhà tù này, tôi cũng đánh nhau liên tục và trở thành đại ca. Nhờ vậy, tôi hai lần bị kỷ luật và đưa vào phòng giam riêng. Nhưng toàn bộ thời gian trong phòng giam riêng, tôi đều dành cho việc học lấy chứng chỉ. Nhờ đó, trong thời gian thụ án, tôi đã lấy được chứng chỉ Thợ điện trung cấp (loại 2), Cán bộ xử lý chất độc hại nhóm B lớp 4, và Bằng kế toán thương mại cấp 2. Sau khi ra tù, tôi cũng thi đỗ ngay lần đầu tiên để lấy chứng chỉ Đại lý bảo hiểm cao cấp.
Tôi lấy chứng chỉ là để lo cho tương lai. Tôi nghĩ rằng dù chỉ học hết cấp hai và từng đi tù, nhưng nếu có chứng chỉ quốc gia, những người xung quanh sẽ nhận ra "mình không phải là kẻ ngu ngốc". Dù vậy, nếu vẫn cảm thấy không được mọi người công nhận, tôi sẽ dấn thân vào thế giới xã hội đen. Ở thế giới đó, tôi sẽ làm việc bằng cả tính mạng. Lúc ấy, tôi đã nghiêm túc nghĩ như vậy.
Sau khi được tha tù trước thời hạn sau 3 năm 2 tháng nhập tù, tôi vẫn giữ liên lạc với những người bạn từng "nếm mật nằm gai" ở Nhà tù vị thành niên Nara. Sau đó tôi không còn dính dáng đến nhà tù nữa, nhưng những kẻ tái phạm tội khi đã trưởng thành đều đồng thanh nói: "Nếu phải quay lại cuộc sống địa ngục đó, tôi đã nghiêm túc nghĩ đến chuyện tự sát trong trại tạm giam của cảnh sát. Nhưng nhà tù X ở Kansai nơi tôi bị giam sau này lại dễ thở đến kinh ngạc. Mức độ khắc nghiệt chỉ bằng 1/10 so với Nara. Ở đó người ta mới cho mình sống như một con người".
Nhà tù vị thành niên Nara địa ngục đó đã bị đóng cửa vào năm 2016.

▌Bái sư tại công ty chuyên làm "xe của xã hội đen"
Ra tù ở tuổi 23, tôi làm đệ tử tại một xưởng sơn gõ hàn ở ngoại ô thành phố Osaka. Công ty đó do một người sư phụ mê rượu tự mình vận hành. Những chiếc xe được mang đến đây toàn là xe của dân xã hội đen quanh vùng Osaka, nhưng tay nghề của ông ấy thì là thật.
Trong khoảng 4 năm làm đệ tử, tôi đã tiếp thu toàn bộ kỹ thuật cần thiết của một thợ gõ hàn, từ thay hộp số xe tải, thay động cơ, gõ hàn, sơn cho đến chỉnh sửa khung xe, đến mức có thể tự hoàn thiện để giao cho khách hàng.
Tuy nhiên, thời điểm đó bệnh nghiện rượu của sư phụ tôi ngày càng nặng. Một tranh cãi nhỏ giữa tôi và ông ấy cuối cùng đã biến thành một cuộc ẩu đả đấm đá dữ dội. Trận hỗn chiến làm đảo lộn cả văn phòng, và nhân cơ hội này, tôi quyết định nghỉ việc để ra làm riêng. Lúc đó tôi vừa bước sang tuổi 28.
Cùng thời gian đó, tôi lập gia đình và sinh được một con gái. Tuy nhiên, cuộc sống gia đình lại xáo trộn, xa rời sự êm ấm. Trừ đi các khoản trả nợ vay khởi nghiệp, tiền phụ tùng, chi phí vật liệu và lương nhân viên, tôi không còn cách nào khác ngoài việc kéo dài giờ làm để nhận thêm nhiều việc. Ngày nào tôi cũng đi làm từ sớm và trở về nhà khi đã qua 12 giờ đêm. Bị gánh nặng tài chính bào mòn tinh thần, dù mới cưới nhưng tôi lao vào làm việc mà không hề ngó ngàng tới gia đình.
Tôi đã khiến vợ mình phải chịu quá nhiều gian khổ. Tôi hầu như không thể ở bên chứng kiến con gái lớn lên, cuộc sống cũng chẳng mấy dư dả.

▌"43 tuổi tôi sẽ đóng cửa công ty để ra chiến trường"
Khoảng 2 năm sau khi khởi nghiệp, một đêm nọ trở về nhà lúc nửa đêm, chiếc giường trống rỗng, vợ tôi đã bế con gái rời đi. Khiến họ phải sống trong thiếu thốn thì đây là kết cục tất yếu, nhưng đối với gia đình mà tôi không thể mang lại dù chỉ một chút hạnh phúc, đến tận bây giờ tôi vẫn tràn ngập sự hối hận.
Nhưng trớ trêu thay, một năm sau khi mất đi gia đình, công ty của tôi bắt đầu đi vào quỹ đạo. Sự khởi sắc này nhờ vào "trào lưu xe VIP" bắt đầu vào đầu những năm 2000.
Trào lưu xe VIP là hiện tượng cực kỳ phổ biến thời đó, dựa trên các dòng sedan hạng sang nội địa như Toyota Crown, Celsio hay Nissan Cima để độ xe: hạ gầm cực thấp (shakotan), lắp mâm xe kích thước lớn, hay gắn các bộ body kit hầm hố. Việc chiếc xe VIP do công ty tôi độ được chọn làm hình bìa cho một tạp chí xe hơi đã trở thành bước ngoặt khiến các đơn đặt hàng dồn dập kéo đến. Sau đó, tôi tung ra các phụ tùng độ xe do mình tự sản xuất và chúng cũng trở thành cú hụt đại thành công.
Công ty phát triển thần tốc. Ở tuổi 35, tôi xây nhà riêng và khoản tiền tiết kiệm đã vượt mốc 100 triệu yên. Tôi mua một chiếc Mercedes tại đại lý chính hãng và sở hữu cả thẻ bạch kim của Amex lẫn VISA.
Và khi bước sang tuổi 38, tôi đứng trước toàn thể nhân viên và tuyên bố: "43 tuổi tôi sẽ đóng cửa công ty để ra chiến trường".

▌Kiếm bao nhiêu tiền cũng chẳng thể có được hạnh phúc
Vất vả vì tiền là thế, nhưng đến khi tiền bạc rủng rỉnh, tôi lại chẳng biết dùng vào việc gì. Tôi chỉ đau đầu suy nghĩ làm sao để giết thời gian, ngoài giờ làm việc ra thì chán chưng đến mức không chịu nổi. Dù có vung tiền chơi bời trác táng để giết thời gian thì tôi vẫn không tìm thấy sự thỏa mãn.
Sống một cuộc sống như vậy, từ lúc nào không hay, trong đầu tôi bắt đầu nảy sinh những suy nghĩ:
〈Rốt cuộc cuộc đời là cái quái gì chứ?〉
〈Tại sao mình phải liều mạng làm việc và sống làm cái gì?〉

Con người ta làm việc và kiếm tiền là để hạnh phúc, nhưng ít nhất là đối với trường hợp của tôi, dù gầy dựng được tài sản thì tôi vẫn không cảm nhận được hạnh phúc. Vậy thì mình sống vì cái gì? Phải chăng thực chất mình chỉ đang sống theo bản năng sinh tồn?
Nếu đã như vậy, tôi muốn lao mình vào nơi mà bản thân có thể cảm nhận được "sự sống" rõ ràng nhất. Dù có thể khó hiểu, nhưng sau khi suy nghĩ thấu đáo, kết luận mà tôi đưa ra chính là "ra chiến trường".
┌──
〈Trước lúc chết, mình sẽ cười vào mặt Chúa vì đã chiến thắng được bản năng sinh tồn〉──┘


Tôi đã hạ quyết tâm như thế.
Tôi chọn cột mốc xuất phát là tuổi 43 vì tôi nghĩ rằng, để có thể sống hết mình trên chiến trường thì cần phải có sự chuẩn bị. Vừa duy trì công việc, tôi vừa sang nước ngoài để huấn luyện bắn súng, đồng thời thử sức với môn leo núi để nâng cao thể lực cơ bản. Dành trọn các ngày nghỉ cho việc tự huấn luyện, tôi bắt đầu từng bước tiến về mục tiêu chiến đấu trên chiến trường. ■
 
Có một người Nhật Bản đã chiến đấu với tư cách là binh sĩ Quân đội Nga trong cuộc chiến Ukraine. Trên tuyến đầu của Quân đội Nga, nơi máy bay không người lái (drone) bay lượn trên bầu trời 24/24, các binh sĩ sinh sống như thế nào? Anh Kaneko Daisuke, người hiện vẫn thuộc Lực lượng Đặc nhiệm "Akhmat" của Quân đội Nga, chia sẻ: "Vì nhiệt độ của chất thải có thể khiến kẻ thù phát hiện ra sự tồn tại của mình, nên trên chiến trường cần phải có mẹo."
▌Tóm tắt ý chính

    • Binh sĩ phải đi vệ sinh vào chai nhựa rồi vung ném ra xa để tránh lộ thân nhiệt trước cảm biến hồng ngoại của drone Ukraine.
    • Quân đội Nga bộc lộ sự phân mảnh tổ chức trầm trọng, các đơn vị như Akhmat, Bộ Quốc phòng và Biên phòng tác chiến thiếu phối hợp và chia sẻ thông tin.
    • Binh sĩ phải đối mặt với áp lực tinh thần khủng khiếpp, điều kiện sinh hoạt tồi tệ, dịch bệnh lây lan và thời tiết khắc nghiệt âm 20 độ C.

▌Dù 200 đồng đội thiệt mạng cũng chẳng còn cảm giác gì
Căn hầm (blindage) nơi tôi ở nằm trong một khu rừng dưới thung lũng. Mỗi ngày, khu rừng này đều bị pháo cối tấn công đến mức cây cối đổ ngả ngốn, những lối đi nhỏ tử tế cũng biến mất hoàn toàn.
Xung quanh hầu như không có quân ta. Phải leo lên một con dốc đứng hơn 50 m (164 ft), rồi đi tiếp từ đó mới đến căn hầm của Bội đội Biên phòng. Nơi đó cách vị trí của tôi một khoảng khá xa. Tôi dùng bộ đàm liên lạc với đơn vị đồng minh duy nhất ấy, nhưng năm lần liên tiếp không có phản hồi. Nếu họ bị lính Ukraine tập kích đêm, chúng tôi sẽ hoàn toàn bị cô lập. Khi đó, tôi chỉ còn cách cùng với một người Armenia gồng mình chiến đấu.
Thế nhưng, chẳng phải gồng mình tỏ ra cứng cựa hay gì, tôi đã quen với những nghịch cảnh như thế này đến mức chẳng còn chút sợ hãi nào.
Từ khi đến Nga, tôi liên tục bị đẩy ra tiền tuyến. Số đồng đội thiệt mạng đã vượt xa con số 150 người, mà có khi phải hơn 200 người. Đó mới chỉ tính riêng những người từng kề vai sát cánh chiến đấu cùng tôi. Nếu tính cả các đơn vị đồng minh xung quanh, con số sẽ tăng vọt. Trên ứng dụng nhắn tin Telegram của Nga, lịch sử trò chuyện với những người đồng đồng sẽ chẳng bao giờ hiện dòng "đã xem" nữa cứ ngày một dày lên.
Dù biết tin đồng đội hy sinh, tôi cũng chẳng còn cảm thấy sợ hãi hay đau thương. Tuy nhiên, dù bản thân không tự nhận ra, nhưng có lẽ về mặt tinh thần, tôi đã gặp phải bất thường không nhỏ.
Như thường lệ, tôi định chợp mắt một lúc trong căn hầm, nhưng không hiểu sao đầu óc cứ trằn trọc. Chỗ nằm cảm giác chật hẹp lạ thường, xoay xở tư thế nào cũng thấy gò bó. Dù đang thiếu ngủ trầm trọng, tôi vẫn rất khó đi vào giấc ngủ.

▌Những người lính Nga hóa thần kinh trên chiến trường
Ở đơn vị Akhmat, hầu như không có binh sĩ nào mắc hội chứng rối loạn căng thẳng sau chấn thương (PTSD). Trong suốt một năm rưỡi tôi gắn bó, chỉ duy nhất một người kêu ca về PTSD. Mặc dù vậy, số lượng lính đào ngũ lên đến vài chục người, nên có lẽ nhiều binh sĩ đã mang trong mình một căn bệnh tâm lý nào đó.
Đang mải suy nghĩ về điều đó, một binh sĩ thuộc Bộ Quốc phòng đột ngột xả đạn loạn xạ ra đường lộ. Anh ta rõ ràng không ở trong trạng thái bình thường. Nếu anh ta chĩa súng về phía này, tôi không còn cách nào khác ngoài việc bắn gục. Tôi chĩa súng về phía anh ta. Thế nhưng, anh ta lại nở nụ cười rồi tiến về phía tôi, vừa đi vừa nói những lời vô nghĩa không thể hiểu nổi. Rồi đột nhiên, anh ta gào lên dữ dội: "Có Pítara ở đằng kìa! Pítara đang ở đằng kìa!" "Pítara" là từ miệt thị dành cho lính Ukraine. Anh ta gào đi gào lại từ đó liên tục. Tôi không thấy mùi rượu hay cần sa. Có lẽ anh ta đã bị điên mất rồi. Bảy phút sau khi đuổi anh ta đi, tôi lại nghe thấy tiếng la hò giận dữ. Bước ra đường, tôi thấy các binh sĩ thuộc Bộ Quốc phòng đang khóa tay, đấm tới tấp rồi khống chế và giải giải anh ta đi.
Trong một năm qua, đây là lần thứ tư tôi chứng kiến cảnh binh sĩ bị giải đi như vậy. Kẻ hóa điên nơi chiến trường là bất bình thường, hay những kẻ vẫn thản nhiên giữa cảnh tượng thảm khốc mới là bất bình thường? Trong đầu tôi lúc đó ngổn ngang những suy nghĩ như vậy.

▌Đơn vị tiền tuyến thiếu sự phối hợp tử tế
Những binh sĩ Bội đội Biên phòng không trả lời bộ đàm trước đó vẫn an toàn. Tuy nhiên, một tuần sau, có thông tin hai xe chiến đấu của đối phương đã tập kích đêm vào khu vực gần căn hầm của họ. Có vẻ họ rút lui ngay sau đó nên không rõ xâm nhập nhằm mục đích gì. Binh sĩ Bội đội Biên phòng cũng không nổ súng giao tranh mà ẩn nấp để cho qua chuyện.
Lần đầu tiên, trực thăng tấn công của đối phương cũng bay đến Belgorod. Chắc chắn quân đội Ukraine đã thực sự nhắm vào Belgorod. Bộ đội Biên phòng gia tăng thêm 15 lính để phòng ngừa các đợt tập kích đêm. Mặc dù vậy, việc tăng viện này hoàn toàn không được thông báo cho Bộ Quốc phòng và lực lượng Akhmat.
Nga cũng giống như Nhật Bản, tổ chức bộ máy bị phân mảnh theo chiều dọc. Ngay cả giữa cơn lốc Chiến dịch Quân sự Đặc biệt (SVO), tác hại của nó vẫn bộc lộ rõ rệt. Đến cả việc họp giao ban để chia sẻ thông tin cốt lõi cùng chiến đấu cũng không được thực hiện, dẫn đến việc tác chiến rời rạc, trống đánh xui kèn thổi ngược. Việc lực lượng biên phòng bị tập kích đêm tôi biết được không phải do tận mắt chứng kiến, mà là nhờ một lính Akhmat vô tình có mặt tại hiện trường lúc đó.
Akhmat, Bộ Quốc phòng, Bộ đội Biên phòng—mỗi bên tự chiến đấu theo cách của riêng mình. Tại tiền tuyến Belgorod, nơi không thể kết nối internet, binh sĩ buộc phải chiến đấu theo kiểu thời cổ đại: trao đổi thông tin bằng lời nói trực tiếp. Dù tiền tuyến có lâm vào cảnh lâm nguy đến đâu, họ cũng không cần sự hỗ trợ từ đơn vị khác. Điều này một lần nữa khắc sâu trong tôi nhận thức rằng Akhmat là một đơn vị cô độc.

▌Những ngôi nhà dân bị phá hủy sạch sẽ trong chưa đầy 40 ngày
Đã vậy, tôi còn không có thiết bị nhìn đêm để đánh trận đêm. Vào tháng 5 tại Nga, mặt trăng ở vị trí thấp, khoảng không gian được ánh trăng chiếu sáng rất hẹp. Trong khu rừng nơi tôi trú ẩn, xung quanh chìm trong bóng tối dày đặc. Trong đêm tối hũ nút, chiến đấu bằng mắt thường là điều không thể.
Khi xe chiến đấu của địch đến gần căn hầm của Bộ đội Biên phòng, không loại trừ khả năng họ đã thả lính mai phục lại. Rồi đến hơn 00:00 đêm, một cuộc tấn công đã nổ ra cách đó 500 m (1.640 ft). Trong bóng tối mịt mùng, tôi không thể làm gì khác ngoài việc trốn chặt trong hầm. Nếu bị địch phát hiện thì cầm chắc cái chết, nhưng may mắn thay chúng không xuất hiện ở khu vực này nên tôi đã thoát nạn.
Đợt tấn công dữ dội của quân đội Ukraine không hề có dấu hiệu hạ nhiệt. Chỉ trong chưa đầy 40 ngày, những ngôi nhà dân nằm trải dài hai bên con đường thông thoáng đã bị phá hủy sạch sẽ bởi pháo cối, tên lửa, drone cảm tử (kamikaze) và drone Baba Yaga. Không một ngôi nhà nào còn nguyên vẹn. Thương vong xảy ra liên tiếp, có lúc 15 người cùng bị thương vong một lúc.
Số binh sĩ còn lại trong đơn vị chúng tôi gồm 5 người thuộc Akhmat, 10 người thuộc Bộ Quốc phòng, cùng các binh sĩ Bộ đội Biên phòng. Do thương vong quá nhiều, quy định báo cáo qua bộ đàm cũng chuyển từ 1 tiếng/lần sang 30 phút/lần. Điều này khiến việc chợp mắt tử tế cũng trở nên bất khả thi. Chúng tôi rơi vào một môi trường còn khắc nghiệt hơn nữa.
Trước tình cảnh thiếu vắng những người lính giàu kinh nghiệm, lại không thể phối hợp với người lính Armenia, tôi chỉ còn cách đơn độc chiến đấu.

▌6 người bị sát hại trong 40 ngày di chuyển
Tôi đã trải qua 40 ngày ở nơi tiền tuyến khốc liệt nhất. Ngày 9 tháng 5 là "Ngày Chiến thắng" phát xít Đức trong Thế chiến II. Tổng thống Vladimir Putin đã tuyên bố ngừng bắn 3 ngày bắt đầu từ ngày 8, nhưng quân đội Ukraine không chấp nhận.
Từ 23:30 đêm ngày 7 tháng 5, drone Baba Yaga đã bay lượn trên trời, và đến 00:30 sáng hôm sau, quân địch lại tấn công như thường lệ. Tuy nhiên, khi Ngày Chiến thắng 9 tháng 5 đến, qua bộ đàm bất ngờ phát ra lệnh: "Rút về làng".
Đó là ngôi làng thuộc tỉnh Kursk, nơi đặt căn cứ của Akhmat. Người đồng đội Armenia không nhận được lệnh rút quân, thông báo này chỉ dành riêng cho tôi. Nếu trở về làng, mối đe dọa duy nhất chỉ còn là các đợt ném bom của Baba Yaga và drone cảm tử. So với cuộc sống ở tiền tuyến, nơi đó chẳng khác nào thiên đường.
Điều nguy hiểm nằm ở con đường trở về làng. Trong suốt thời gian di chuyển trên xe, con đường luôn bị đánh phá liên tục. Tính cả Bộ Quốc phòng và Akhmat, chỉ riêng trên đoạn đường này đã có 6 người thiệt mạng trong vòng 40 ngày. Số người bị thương còn gấp đôi con số đó.
Ngay cả khi tôi chuẩn bị rút đi, người đồng đội Armenia bên cạnh chỉ biết thở dài thườn lượt. Nếu người thay thế tôi là lính mới, anh ấy không còn cách nào khác ngoài việc phải đứng ra gánh vác và dẫn đầu cuộc chiến.
40 ngày trải qua ở Belgorod đã đẩy tôi đến ngưỡng giới hạn cả về thể xác lẫn tinh thần. Những quan điểm của tôi về những gì chứng kiến nơi tiền tuyến không đại diện cho toàn bộ lực lượng Akhmat, mà chỉ là góc nhìn tại đại đội mà tôi phục vụ. Phải thừa nhận rằng, theo nhiều nghĩa, cuộc chiến tại Belgorod thực sự vô cùng dị thường.

▌"Đi vệ sinh vào chai nhựa" đánh đổi bằng tính mạng
Con người ai cũng phải bài tiết. Ngay cả trên chiến trường điều đó cũng không ngoại lệ. Trong chiến tranh hiện đại, kẻ thù dùng ống kính hồng ngoại của drone theo dõi 24/7, vì vậy binh sĩ không thể đi vệ sinh ngoài trời vào những đêm mùa hè nhiệt độ giảm sâu hay vào mùa đông. Nhiệt độ từ chất thải sẽ bị thiết bị cảm biến phát hiện, làm lộ rõ sự hiện diện của con người.
Vậy phải giải quyết nhu cầu sinh lý như thế nào? Binh sĩ phải đi vệ sinh ngay bên trong căn hầm cùng các đồng đội. Người ta cắt bỏ phần miệng chai nhựa thuôn nhỏ, áp sát hậu môn vào đó để đi đại tiện.
Nói thêm, việc đi tiểu cùng lúc với đại tiện là điều cấm kỵ, vì sẽ làm bẩn căn hầm. Sau khi đi đại tiện xong, người ta đặt giấy vệ sinh đã lau lên trên phân rồi mới đi tiểu vào đó. Giấy vệ sinh đóng vai trò ngăn chất lỏng bắn ra ngoài. Đó là quy tắc đi vệ sinh của người lính.
Thế nhưng, không thể để chai chất thải bốc mùi hôi thối ở lại trong hầm. Vì vậy, người ta đục lỗ trên chai, luồn dây qua để tạo thành một chiếc quai như quai túi xách. Cầm lấy chiếc quai đó, binh sĩ sẽ vung chiếc chai chất thải quay tít thò lò. Đây không phải trò đùa. Để ném nó đi thật xa ra bên ngoài, người ta phải dồn hết sức quay vòng tròn. Nếu không vận dụng tốt lực ly tâm, chai chất thải sẽ không thể bay theo một đường cầu cầu hoàn hảo.
Vì cần phải ném càng xa càng tốt nên phải vung hết sức bình sinh. Nếu thao tác này sai sót, chất thải bên trong sẽ bắn tung tóa khắp hầm, thậm chí dẫn đến mâu thuẫn nảy lửa với đồng đội. Đây là một kỹ thuật đòi hỏi sự tinh tế cực kỳ cao.
Bằng cách đó, chúng tôi mới lẩn tránh được drone của đối phương.

▌Không chịu nổi "mùi tử khí", lính mới thế nào cũng nôn mửa
Ở tiền tuyến, binh sĩ dựng các căn hầm rồi cùng vài đồng đội ẩn nấp trong đó. Nhưng kẻ thù trên chiến trường đâu chỉ có đối phương.
Hàng tuần liền không được tắm rửa, binh sĩ phải mặc bộ quân phục đen kịt vì mồ hôi và đất cát cho đến tận khi rút về căn cứ. Bây giờ, dù có nhìn thấy bất kỳ cái xác nào tôi cũng không còn chút cảm xúc, nhưng mùi mồ hôi nồng nặc của đồng đội cộng với mùi hôi thối của những cái xác nằm rải rác xung quanh chắc chắn sẽ khiến lính mới nôn mửa.
Chưa dừng lại ở đó, mùi hôi thối còn kéo theo muỗi và ruồi. Không chỉ bị tiếng vo ve của muỗi và ruồi làm phiền giấc ngủ, binh sĩ còn bị các loại công trùng xa lạ và chuột cắn đến mức khắp người đau ngứa ngáy. Có lần đặt bẫy keo dính chuột, một lúc bắt được tới 20 con.
Vào mùa hè, thức ăn rất nhanh ôi thiu, thực phẩm thối rữa sẽ phát sinh dòi bọ. Bạn có thể nghĩ đồ đóng hộp sẽ an toàn, nhưng dù không ôi thiu thì chúng lại rất nặng và khó mang vác. Thực phẩm pha nước nóng thì nhẹ, nhưng muốn nấu nước lại cần có lửa. Nơi tiền tuyến, nhiệt độ và ánh sáng của lửa rất dễ bị kẻ thù phát hiện, điều đó đồng nghĩa với án tử.
Trên chiến trường, lương thực và nước uống thường xuyên cạn kiệt. Lúc nào cũng khát, lúc nào cũng đói. Trời mưa có thể giải khát nhưng cả người lại ướt sũng. Không có đồ thay nên đành phải chịu đựng cho đến khi quần áo tự khô. Cùng với sự khó chịu đó là cuộc chiến chống lại cái lạnh cắt da vào buổi sáng và đêm. Rồi thời tiết bỏ qua mùa thu, đột ngột chuyển sang mùa đông. Khí hậu biến đổi cực đoan mang đến cái lạnh buốt giá đến đau đớn.

▌Dù âm 20 độ C cũng không thể đội mũ len
Thiếu vitamin khiến binh sĩ rất dễ mắc bệnh. Chai nước uống chung chuyền tay nhau nên bệnh cảm cúm nhanh chóng lây lan rộng.
Một người chưa từng mắc COVID-19 lần nào ở Nhật Bản như tôi lại bị nhiễm tới 4 lần trên chiến trường. Mê sảng vì sốt cao, các khớp xương khắp cơ thể đau nhức. Tôi cảm thấy khó thở và mất cả vị giác. Thế nhưng, dù bị bệnh thì cuộc chiến vẫn không dừng lại. Chọn cách không chiến đấu vì sốt để rồi bị sát hại, hay tay ôm chặt súng để chiến đấu? Trên chiến trường, chẳng bao giờ có lúc thể trạng thực sự sung sức.
Vào mùa đông khi nhiệt độ giảm xuống −20 °C (−4 °F), binh sĩ phải cắn răng chịu đựng cái đau như xé tai để chiến đấu. Nếu dùng mũ len che kín tai thì không thể nghe thấy tiếng đạn pháo cối đang bay đến hay tiếng drone đang rà soát. Ngón chân cũng mất hết cảm giác. Mùa này, tuyết và mưa đúng là địa ngục. Quần áo, giày, tất bị ướt phải mất 3–4 ngày mới khô hoàn toàn.
Mùa đông, lá cây trong rừng rụng hết, binh sĩ bị drone nhìn thấu hoàn toàn, và các loại drone cảm tử cứ thế lao thẳng vào rừng hướng về phía quân lính. Tuyết phủ dày làm tốc độ hành quân giảm sút nghiêm trọng. Kẻ thù dễ dàng lội theo dấu chân, còn tuyết khiến người ta thậm chí không thể ngồi xuống nghỉ ngơi.
Và khi trận chiến bắt đầu, trạng thái căng thẳng tột độ lại làm thân nhiệt tăng cao. Mồ hôi làm ướt đầm lớp áo lót bên trong phục trang chống lạnh, chỉ cần ngừng chuyển động là lớp mồ hôi đó sẽ bắt đầu đóng đóng băng. Giải pháp duy nhất là chỉ mặc một chiếc áo phông tay dài cùng áo khoác ngoài. Binh sĩ không còn cách nào khác ngoài việc tự biến bản thân thành cơ địa có thể chịu đựng được cái lạnh cực đoan.
 
Cuộc chiến tại Ukraine bắt đầu từ tháng 2 năm 2022. Trong cuộc chiến này, có một người Nhật Bản đã chiến đấu với tư cách là binh sĩ quân đội Nga. Cuộc chiến nơi chiến trường đã diễn ra như thế nào? Xạ thủ thuộc Lực lượng Đặc nhiệm "Akhmat" của Quân đội Nga, anh Kim Tử Đại Tác (金子大作, Kaneko Daisaku), người hiện vẫn đang phục vụ trong lực lượng này, chia sẻ: “Trước khi tiếp cận được trận chiến xáp lá kún, lực lượng xung kích đã bị thương vong đến 50% binh sĩ do các đòn tấn công bằng máy bay không người lái và súng cối. Những đồng đội từng chiến đấu bên cạnh tôi cũng lần lượt ngã xuống.” (Kỳ 4)

▌Tóm tắt ý chính
Người lính Nhật Bản trong lực lượng Akhmat trải qua sự tàn khốc của chiến trường Luhansk, nơi khoảng 50% quân số xung kích bị sát thương bởi UAV và súng cối.
Sự thống trị của các loại UAV (trinh sát, Kamikaze, thả bom, Baba Yaga) khiến binh sĩ bị đe dọa sinh mạng liên tục 24/7 và đối mặt với tình trạng kiệt sức cực độ.
Thông tin nội bộ xác nhận việc Triều Tiên thỏa thuận gửi tối đa 250.000 quân sang Nga và sự xuất hiện thực tế của binh sĩ Triều Tiên trên chiến trường.

▌ “Anh có ý định sống ở Nga không?”
Một vị chỉ huy đã an ủi khi tôi bị thương: “Cứ đến nhà tôi mà nghỉ ngơi thư giãn.”
Nghe lời anh, tôi đến ở tạm tại nhà vị chỉ huy và nằm xả hơi.
“Nếu rảnh thì cầm cái này bắn chơi cho vui?” Anh cười và đưa cho tôi một quả lựu đạn. Trước trò đùa theo phong cách binh sĩ Nga, tôi chỉ biết đáp lại bằng một nụ cười gượng gạo.
Hai tuần sau, khi đã phục hồi đủ để đi lại, tôi quay trở về trại huấn luyện. Không khí lúc này vô cùng hối hả. Có vẻ như chiến trường tiếp theo đã được ấn định. Tuy nhiên, không biết do vị đại đội trưởng tối cao của Akhmat ưu ái hay do ấn tượng với buổi huấn luyện đội hình của tôi, ông đã bổ nhiệm tôi làm "huấn luyện viên (giáo viên)". Tôi trở lại là để chiến đấu, nên bản thân không mấy mặn mà với công việc này, nhưng vị đại đội trưởng tối cao vẫn giữ nguyên quyết định.
Lần khác, một chỉ huy xuất hiện chỉ để hỏi tôi đúng một câu: “Anh có ý định mua nhà và sống ở Nga không?”
“Giấc mơ của tôi là nếu còn sống sót thì sẽ lấy một người vợ Nga.”
Nghe tôi trả lời như vậy, ông không nói gì thêm mà lặng lẽ quay về. Tôi nghĩ vị chỉ huy muốn xác nhận xem tôi có ý định gắn bó lâu dài với Nga hay không. Sau này tôi mới biết, khi gia nhập Akhmat, binh sĩ sẽ bị cấm xuất cảnh ra nước ngoài trong thời hạn 5 năm.

▌Bắt tay cùng binh sĩ Triều Tiên
Ngày 19 tháng 6 năm 2024, tức chưa đầy 2 tháng sau khi tôi gia nhập Akhmat, một thông tin lớn đã lan truyền khắp nước Nga. Tổng thống Putin đã có chuyến thăm chớp nhoáng tới Triều Tiên và tiến hành hội đàm thượng đỉnh với Tổng Bí thư Kim Jong Un. Đây là lần đầu tiên sau 24 năm một lãnh đạo tối cao của Nga tới thăm Triều Tiên. Hai bên được cho là đã ký kết "Hiệp định Đối tác Chiến lược Toàn diện".
Tiếp theo vài ngày sau chuyến thăm Triều Tiên, nhiều thông tin đã lan truyền nội bộ trong quân đội. Tóm tắt lại gồm các nội dung sau:
“Nga đã đạt được thỏa thuận với Triều Tiên về việc phía Triều Tiên sẽ phái cử tối đa 250.000 quân sang Nga. Binh sĩ Triều Tiên sẽ được điều động đến Quân khu Phía Bắc. Các nhà máy quân sự của Triều Tiên sẽ hoạt động để phục vụ cho ngành công nghiệp quốc phòng Nga. Đổi lại, Nga cam kết chuyển giao công nghệ tên lửa siêu thanh và bảo vệ Triều Tiên bằng ô hạt nhân nếu nước này rơi vào tình huống bất ngờ với quốc gia khác.”
Quân khu phía Bắc ở đây chính là chỉ tuyến đầu chống lại Ukraine. Sau đó, những binh sĩ Triều Tiên thực sự được điều động đã đảm nhận một phần hoạt động phòng thủ trên lãnh thổ Nga.
Khi tiếp cận những thông tin này, một đồng đội từng làm việc 33 năm tại Bộ Quốc phòng Nga đã xúc động chia sẻ một câu chuyện:
“Hồi còn trẻ, tôi từng được điều động đến biên giới vĩ tuyến 38 để hỗ trợ Triều Tiên. Từ đó đến nay mới lại có dịp này. Sự phối hợp chắc chắn sẽ rất tốt đẹp.”
Những thông tin lưu hành trong nội bộ Akhmat có độ chính xác rất cao. Bởi vì sau đó, binh sĩ Triều Tiên đã thực sự được triển khai, và tôi đã tận mắt chứng kiến quá trình huấn luyện cũng như cuộc sống thường ngày của họ ở cự ly gần.

▌Khoảng 50% binh sĩ thiệt mạng do máy bay không người lái
Cuộc chiến hiện đại đã bước sang một giai đoạn mới với sự xuất hiện của máy bay không người lái (UAV/drone). Sự phát triển của camera hồng ngoại, camera quay đêm và ống kính zoom quang học trang bị trên UAV diễn ra vô cùng khủng khiếp. Khi phát hiện kẻ địch đang ẩn nấp, loại UAV cảm tử có tên "Kamikaze" sẽ lao thẳng vào mục tiêu.
Số lượng UAV thả bom từ trên cao bay lượn trên bầu trời là vô số. Nơi tiền tuyến thực sự là một bức tranh địa ngục. Trước khi tiếp cận được trận chiến xáp lá kún, khoảng 50% binh sĩ trong các đơn vị xung kích đã bị sát thương bởi đòn tấn công từ UAV và súng cối. Những đồng đội từng chiến đấu bên cạnh tôi cũng lần lượt ngã xuống.
Giữa tháng 7 năm 2024, mệnh lệnh xuất kích ra chiến trường cuối cùng cũng được đưa ra. Tôi đã kiến nghị được ra tuyến đầu chiến đấu từ trước đó rất lâu, và vị chỉ huy cuối cùng cũng chấp thuận.
Đây là chiến trường đầu tiên của tôi kể từ khi gia nhập Akhmat. Dù không thể tiết lộ chi tiết, nhưng đó là một vùng quê hẻo lánh ở Luhansk. Chúng tôi lấy căn nhà của người dân Ukraine đã bỏ chạy làm căn cứ hoạt động để tiến ra tiền tuyến. Đó là một ngôi làng nông thôn hẻo lánh đến mức người ngoài hiếm khi ghé thăm, thậm chí có những nhà dân thản nhiên trồng cần sa ngay trong vườn. Các tiện ích sinh hoạt cơ bản đã hoàn toàn ngưng hoạt động. Việc đấu nối trộm điện từ đường dây điện cũng do binh sĩ tự thực hiện, còn nước sinh hoạt chỉ có một lượng nhỏ được cấp phát.
Tại tiền tuyến, cả lực lượng Akhmat và quân đội Ukraine đều dựng các "Blindage" (hầm công sự). Hàng trăm binh sĩ của hai bên gườm nhau ở khoảng cách chỉ 300 mét.
 
▌Bị máy bay không người lái nhắm bắn suốt 24 giờ
"Blindage" là từ dùng để chỉ các hầm hố chiến hào, và những nơi trú ẩn tạm thời ẩn nấp trong rừng cũng được gọi bằng tên này. Quanh khu vực chiến sự có rải rác vài nhà dân. Căn nhà dân mà tôi và đồng đội dùng làm căn cứ hoạt động nằm cách hầm Blindage ở tiền tuyến khoảng 1 đến 2 km.
Cuộc giằng co kéo dài và không xảy ra giao tranh xáp lá cà. Tuy nhiên đổi lại, các đồng đội của tôi bị bào mòn thần kinh mỗi ngày do liên tục hứng chịu đòn tấn công từ súng cối và UAV của đối phương. Nếu kiểm soát được khu vực này sẽ mang lại giá trị chiến lược to lớn. Phía Nga đã tiêu tốn nhiều chi phí, huy động vô số binh sĩ cùng các đơn vị tinh nhuệ vào đây.
Thế nhưng, phía Ukraine cũng có cùng suy nghĩ. Họ đáp trả bằng cách cho 5 đến 7 chiếc UAV "Kamikaze" xuất kích mỗi ngày. Từ tháng 4 năm 2024, các loại UAV trang bị cảm biến nhiệt và camera quay đêm bắt đầu được đưa vào chiến trường. Mục tiêu lớn nhất của quân đội Ukraine chính là tôi — xạ thủ bắn tỉa duy nhất trong số hàng trăm binh sĩ tại đây.
Do khu vực này thiếu hệ thống chế áp điện tử để đánh chặn UAV của quân Nga, UAV Ukraine tự do bay lượn suốt 24 giờ. Có một ngày, trong lúc đang giao tranh thì tôi bị đau bụng nên phải chạy gấp vào một nhà tiêu công cộng.
Đó chỉ là một nhà tiêu hố xí đào sâu dưới đất. Khi tôi đang gồng mình đi vệ sinh thì một quả đạn súng cối bay vút qua ngay trên đầu với tiếng rú “xé gió”. Nó rơi ngay trước mắt tôi. Chút nữa thôi là tôi đã chết trong nhà tiêu. Có lẽ một chiếc UAV trinh sát đã ghi lại toàn bộ hành động của tôi.

▌"4 loại máy bay không người lái" đáng sợ trên chiến trường
Nhiệm vụ bắn hạ UAV của đối phương được gọi là "Anti-drone" (chống UAV). Được giao nhiệm vụ này với vai trò xạ thủ bắn tỉa, tôi buộc phải ghi nhớ đặc điểm của từng loại UAV. Chia một cách khái quát, trên chiến trường có 4 loại UAV chính đang hoạt động:
UAV trinh sát
Nhiệm vụ giám sát chiến trường và gửi hình ảnh trực tiếp về căn cứ. Chúng cũng truyền tọa độ điểm rơi của đạn súng cối và tọa độ mục tiêu tiếp theo.
UAV Kamikaze (Cảm tử)
Mang theo đầu đạn súng cối như "RPG-7" để thực hiện các cuộc tấn công cảm tử đúng như tên gọi. Dây thép được quấn quanh thân máy bay; khi dây thép va chạm vào mục tiêu, dòng điện sẽ chạy qua và kích nổ. Ngay cả khi tốc độ va chạm không đủ, nó vẫn có thể được kích nổ bằng tín hiệu điện. Nếu bắn trúng viên pin trước, UAV sẽ rơi xuống mà không nổ.
UAV thả bom
Vì không phải là loại dùng một lần như Kamikaze, người ta sử dụng các loại UAV đắt tiền hơn như "Mavic". Loại này có thể mang 2 quả bom có trọng lượng tương đương lựu đạn. Nó nhận diện con người bằng camera 4K zoom 5 lần và camera cảm biến nhiệt, sau đó thả bom từ độ cao tối đa 200 mét. Bom được tính toán quấn thêm các mảnh kim loại quanh khối thuốc nổ mạnh "TNT" để giữ trọng lượng, giúp thả chính xác vào mục tiêu. Đổi lại, phần thân máy bay được sản xuất bằng máy in 3D để giảm trọng lượng.
Vũ khí độc quyền của Ukraine mang tên "Phù thủy" — Baba Yaga
Đây là loại UAV kích thước lớn do Ukraine tự phát triển, mang biệt danh của mụ phù thủy trong thần thoại Slav. Nó được trang bị camera quay đêm và bay vào giữa đêm khuya.
Nó có thể mang đầu đạn nặng tối đa 15 kg và thả được cả mìn chống tăng. Dưới bụng máy bay có tấm thép chống đạn và được trang bị 6 cánh quạt. Dù bị phá hủy tối đa 2 cánh quạt, nó vẫn có thể bay tiếp. Để bắn hạ, cần phải bắn chính xác vào bộ phận điều khiển hệ thống bay hoặc viên pin.
Chiến trường Avdiivka là một vùng đất cháy trụi hoang tàn, chỉ toàn sự tương phản của các gam màu xám, đen và nâu. Đó là do cả hai bên đều dội bom rải thảm vào các tòa nhà và chiến hào, tàn phá mọi thứ đến tận cùng. Tuy nhiên tại Luhansk, UAV đã trở thành lực lượng tấn công chủ lực, do đó hầu như không còn thấy các đợt dội bom rải thảm nữa.
“Vì đã tự sản xuất được UAV nên quân đội Ukraine đang sở hữu tới 10.000 chiếc UAV.”
Trong quân đội Nga thậm chí còn lan truyền thông tin như vậy. UAV có phạm vi bay giới hạn. Phạm vi này chỉ khoảng cách sóng vô tuyến truyền tới từ người điều khiển, và vào thời điểm đó, bán kính hoạt động nằm trong khoảng 8 đến 9 km tính từ người điều khiển. Vì xe ô tô là mục tiêu ngon ăn nên các xe tải tiếp tế nhu yếu phẩm bắt buộc phải chờ ở ngoài phạm vi bay của UAV. Binh sĩ phải đi bộ ra chỗ xe tải để lấy hàng tiếp tế, vác trên lưng khối hành lý nặng gần 80 kg rồi quay trở về.

▌Giao tranh kéo dài đến giữa đêm, thời gian ngủ chỉ có 3 tiếng
Chính vì lý do đó, việc phân phát kính nhìn đêm tại Luhansk bị chậm trễ, và quân đội Ukraine đã tận dụng ngay sơ hở này.
Họ thường xuyên tổ chức các đợt tập kích đêm, buộc chúng tôi phải chiến đấu trong đêm tối mịt mùng, khiến nhiều đồng đội thiệt mạng. Sự phát triển đột phá của UAV cùng sự đa dạng hóa các hình thức tấn công đã khiến quân đội Nga chịu tổn thất nặng nề.
Khi bắt đầu giao tranh ở tiền tuyến, binh sĩ phải sống nhiều ngày trong hầm Blindage cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ. Trong 4 ngày liên tiếp, hầm Blindage bị UAV Kamikaze tấn công, và mỗi lần như vậy lại có binh sĩ hy sinh. Tôi đã dùng súng AK-74 bắn hạ 4 rồi 5 chiếc UAV, nhưng ngay lập tức những chiếc UAV mới lại được đưa vào, tạo nên một cuộc chiến không hồi kết.
Tại Luhansk, trạng thái chiến đấu diễn ra liên tục 24 giờ. Ban đêm thì có UAV trang bị camera quay đêm và cảm biến nhiệt chao lượn, hoàn toàn không có thời gian để nghỉ ngơi. Khi ra tiền tuyến, quân đội Nga có quy định cứ 1 tiếng một lần phải báo cáo tình hình qua bộ đàm. Mục đích là để xác nhận sự sống sót và thông báo tình hình chiến sự cho chỉ huy. Những binh sĩ ngủ quên không báo cáo sẽ bị xử phạt. Một người đồng đội của tôi do lơ đãng liên lạc bộ đàm đã bị chỉ huy tịch thu điện thoại di động làm hình phạt.
Thời gian ngủ nhiều nhất chỉ khoảng 3 tiếng một ngày, lâu lắm mới được 5 tiếng. Dù ngủ được thì cứ 1 tiếng lại phải thức dậy một lần để thực hiện nghĩa vụ báo cáo tình hình.

▌Lao thẳng vào mục tiêu với tốc độ 120 km/h
Áp lực trên chiến trường không chỉ dừng lại ở đó. Mồ hôi nhếch nhác, chúng tôi nằm vật ra trên nền đất của hầm Blindage. Tắm rửa thì mỗi tháng chỉ có 1 lần ra ao tự nhiên gột rửa mồ hôi. Nước vô cùng quý giá nên ngay cả việc lau người cũng không được phép, thỉnh thoảng mới mang quần áo ra ao tự nhiên để giặt.
Dĩ nhiên, lúc đang ngủ là thời điểm dễ bị kẻ địch nhắm tới nhất. UAV Kamikaze tìm kiếm mục tiêu từ độ cao 200 mét, khi phát hiện sẽ lao xuống. Nó lao thẳng vào mục tiêu với tốc độ từ 80 đến 120 km/h.
Ngũ quan của con người chỉ có thể cảm nhận được trong giới hạn khoảng cách 100 mét; ở khoảng cách 200 mét thì không thể nghe thấy âm thanh hay nhìn thấy bằng mắt thường. Hơn nữa, nếu phát hiện ở khoảng cách 100 mét thì phải bắn hạ trước khi nó tiến lại gần dưới 50 mét. Nếu để UAV tiếp cận quá gần, dù có bắn nát nó thì vụ nổ từ quả đạn súng cối mang theo cũng sẽ khiến bản thân bị vạ lây.
Trong trường hợp UAV Kamikaze đã tiến vào khoảng cách dưới 50 mét, không còn cách nào khác ngoài việc bắn chính xác vào vị trí viên pin để ngăn nó nổ tung. Chỉ cần bỏ lỡ tiếng xé gió nhỏ do UAV phát ra, bạn sẽ phải trả một cái giá đắt bằng cả tính mạng.
Từ khi phát hiện UAV đến khi xử lý chỉ có khoảng 3 đến 4 giây. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, phải nhắm chuẩn và bắn hạ UAV. Bạn chỉ có cơ hội bắn 1 đến 2 viên đạn. Đại đa số binh sĩ không có kỹ năng bắn hạ nên chỉ biết xả súng vô định hoặc chạy tán loạn. Thế là vô số binh sĩ đã trở thành mồi ngon cho UAV Kamikaze.

▌Bùm một phát là 150 mét chìm trong biển lửa
Mối đe dọa lớn hơn nữa là loại UAV kích thước lớn "Baba Yaga". Với vai trò là UAV chủ lực của quân đội Ukraine, chúng bay lượn suốt đêm thâu. Do mang theo quả bom có sức tàn phá tương đương 2 quả đạn súng cối, tính toán đơn giản thì một khu vực rộng 150 mét sẽ bị Baba Yaga thiêu rụi trong biển lửa. Nếu bị nó chiếm vị trí ngay trên đỉnh đầu thì xem như xong đời.
Tôi được giao nhiệm vụ bắn hạ Baba Yaga trên chiến trường. Suốt 9 tiếng đồng hồ vào ban đêm, tôi phải phục kích liên tục từ các ngôi nhà hoang. Chưa có binh sĩ Nga nào bắn hạ thành công Baba Yaga, đây là một nhiệm vụ cực kỳ khó khăn. Dù nhắm bằng ống kính nhìn đêm nhưng Baba Yaga không đứng yên một chỗ. Phải tính toán tốc độ di chuyển theo hướng bay của nó rồi mới tiến hành nổ súng.
Bạch bạch bạch bạch... Tiếng động cơ quạt gió xé tan màn đêm thanh vắng. Mắt thường không thể thấy gì, nhưng khi nhìn qua ống kính nhìn đêm, hình bóng của nó hiện ra.
“Đoành!”
Tôi bóp cò hướng về phía động cơ, nhưng có vẻ đã bắn trượt. Điều đáng sợ nằm ở đoạn sau đó. Nếu vị trí của tôi bị phát hiện và bị đánh trả thì không thể nào chống đỡ nổi. Khoảng cách chỉ vài trăm mét. Tiếng động cơ dồn dập dội vào lồng ngực đang tiến lại gần. Khi nó bay qua ngay trên đầu, cảm giác kinh hoàng xâm chiếm tâm trí. Tôi chỉ biết nín thở chờ nó bay qua, hoàn toàn không có cách nào chống trả.

▌Chó mèo cưng cũng bị sát hại trong đợt dội bom
Mỗi ngày 9 tiếng đồng hồ liên tục, tôi dùng ống kính nhìn đêm để săn tìm Baba Yaga. Song song với đó, tôi cũng phải thực hiện nhiệm vụ bắn hạ các loại UAV khác như Kamikaze hay UAV thả bom. Thành thực mà nói, tôi thậm chí mất luôn khái niệm về ngày tháng.
Vừa định chợp mắt thì chỉ huy lại ra lệnh xuất kích, vậy là chỉ được chợp mắt đúng 1 tiếng rồi lại ra trận. Đến khi hoàn thành trở về, thời gian ngủ giỏi lắm được 2 tiếng, rồi lại được thông báo nhiệm vụ ở một địa điểm khác. Cảm giác như lúc nào cũng đang chiến đấu. Nhiều lần tưởng được nghỉ ngơi nhưng lại bị giao nhiệm vụ khiến gần như mất sạch thời gian.
Căn nhà dân mà các binh sĩ trở về từ tiền tuyến dùng làm nơi nghỉ ngơi cũng bị súng cối phá hủy, khiến 2 binh sĩ bị thương vong. Không những thế, sau khi hoàn thành nhiệm vụ trở về, tôi mới biết chú mèo hoang Nyako mà chúng tôi yêu quý cũng bị cuốn vào vụ nổ và thiệt mạng. Vì chú mèo, chúng tôi đã đào mộ và cùng các đồng đội cầu siêu cho nó.
Có thể nhiều người sẽ bất ngờ, nhưng nhiều binh sĩ đối xử với động vật còn dịu dàng hơn đối với con người. Không biết vì chiến sự xảy ra mà chủ nhân bỏ chạy hay đã bị sát hại, nhưng trên chiến trường có rất nhiều chó mèo nuôi đã trở thành động vật hoang. Nhìn những con vật nuôi bụng đói cồn cào, mọi người đều chia sẻ thức ăn và cưng chiều chúng. Khoảng thời gian tiếp xúc với chó mèo là niềm an ủi duy nhất của chúng tôi.
 
Làm thế nào để một tình nguyện quân nước ngoài nhập ngũ vào Quân đội Nga? Anh Kim Tử Đại Tác (金子大作, Kaneko Daisaku), người hiện vẫn đang phục vụ trong lực lượng đặc nhiệm "Akhmat" của Quân đội Nga, chia sẻ: "Tại Lữ đoàn Pyatnashka — nơi tôi gia nhập đầu tiên, những công việc vặt vãnh kéo dài không báo trước ngay từ ngày đầu tiên đến căn cứ, khiến tôi không có lấy một phút nghỉ ngơi. Mãi đến cuộc huấn luyện bắn súng bất ngờ vào ngày thứ tư, tôi mới nhận ra đó chính là 'bài kiểm tra nhập ngũ' nhằm đo lường năng lực thực tế." — (Phần 5)

▌Tóm tắt ý chính
Kaneko Daisaku gia nhập Lữ đoàn Pyatnashka thuộc Quân đội LB Nga và nhanh chóng hòa nhập nhờ quá khứ đặc biệt.
Chuỗi công việc nặng nhọc và 3 đêm thức trắng liên tục thực chất là bài kiểm tra sức chịu đựng thể chất trước khi thử súng.
Nhờ vượt qua thử thách bắn súng trong trạng thái kiệt sức, anh được chọn trở thành lính bắn tỉa.

▌Phóng như bay qua Donetsk với tốc độ 150 km/h
“Anh là Daisaku Kaneko phải không?”
Người chỉ huy một mình ra tận biên giới đón hỏi tôi như vậy và ra hiệu cho tôi lên chiếc xe đang đỗ gần đó. Chiếc xe tôi bước vào không phải xe quân sự, mà là một chiếc "Mercedes-AMG" màu đen tuyền. Chiếc siêu xe tự hào của hãng Benz gầm lên rồi lao đi.
“Cậu có hút thuốc không? Cứ tự nhiên hút cho thoải mái nhé.”
Viên chỉ huy phóng xe với tốc độ kinh hoàng 150 km/h qua trung tâm tỉnh Donetsk thuộc miền Đông Ukraine. Khi ông rít thuốc, tàn thuốc bay tứ tung và xoay tít như tuyết mịn bên trong cabin. Con đường nhiều đoạn bị bong tróc lớp nhựa, lồi lõm chập chùng. Thế nhưng, dù mặt đường có xấu đến đâu, viên chỉ huy vẫn không hề giảm tốc độ.
Sau này tôi mới biết, xe quân sự được đối xử tương tự như xe ưu tiên cấp cứu. Dù có chạy nhanh đến đâu cũng không bao giờ bị bắt vì vi phạm tốc độ. Chúng tôi mất khoảng 2 giờ để đến điểm dừng chân: một căn cứ tại thành phố Makiivka, tỉnh Donetsk.
Dù các binh sĩ cấp dưới không được biết toàn bộ cục diện, nhưng Lục quân thuộc Bộ Quốc phòng Nga — lực lượng chủ lực trong SVO (Chiến dịch quân sự đặc biệt) — được cho là có khoảng 300.000 quân. Lục quân gồm nhiều sư đoàn, mỗi sư đoàn lại cấu thành từ các tiểu đoàn và đại đội. Tùy thuộc vào quy mô sư đoàn, một đại đội thường bao gồm lực lượng đột kích (100–300 người), đơn vị pháo binh (khoảng 50 người), đơn vị máy bay không người lái (khoảng 50 người) và lực lượng bắn súng tỉa (số lượng rất ít), mỗi đơn vị đều có chỉ huy riêng.
"Lữ đoàn" có quy mô nhỏ hơn sư đoàn một chút nhưng cũng bao gồm các tiểu đoàn và đại đội. Lữ đoàn Pyatnashka chính là một đơn vị như thế.

▌"Trước tiên, hãy cho tôi xem điện thoại của cậu"
Trở lại câu chuyện. Vừa tới căn cứ Makiivka, tôi lập tức được dẫn vào phòng riêng, nơi vị tối cao lệnh trưởng của Lữ đoàn Pyatnashka đang đợi.
“Ta đã nghe chuyện rồi, nhưng trước hết cậu cho ta xem chiếc điện thoại thông minh của cậu được chứ?”
Vị tối cao lệnh trưởng mở lời ngay khi gặp tôi.
“Vâng, của ngài đây.”
Tôi vừa đưa điện thoại ra thì ông nói tiếp:
“Là iPhone à. Cậu thoát Siri và Google giúp ta nhé. Tắt cả định vị vị trí hiện tại đi nữa.”
Trong Quân đội Nga, việc sử dụng iPhone không được khuyến khích vì nguy cơ rò rỉ thông tin.
“Cậu có mang theo hộ chiếu không?”
Sau khi nhận hộ chiếu từ tay tôi, vị tối cao lệnh trưởng chuyền nó cho viên binh sĩ ngồi ở bàn bên cạnh. Khi quét qua một thiết bị chuyên dụng, toàn bộ thông tin có vẻ như đã hiện lên màn hình.
Khi được hỏi về tiền án tiền sự, tôi thành thật trả lời rằng mình từng ở trại giam thanh thiếu niên. Vì Lữ đoàn Pyatnashka tập hợp rất nhiều binh sĩ nước ngoài với đủ loại lý do quá khứ khác nhau, nên vị chỉ huy tối cao dường như chẳng hề bận tâm.
“Mấy người này cũng muốn hỏi cậu vài điều đấy, cậu cứ trả lời các câu hỏi của họ đi.”
Sau khi hỏi thêm vài câu, vị tối cao lệnh trưởng nhìn quanh những quân nhân đang đứng xung quanh. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía một mình tôi. Từ đây, một cuộc thẩm vấn sát với hình thức thẩm tra chính thức bắt đầu.

▌"Dù tên lửa có dội xuống quê hương cậu cũng không sao chứ?"
“Tại sao cậu lại đến Nga?”
“Vì tôi muốn chiến đấu cho nước Nga.”
“Nhật Bản chẳng phải là thuộc quốc của Mỹ sao?”
“Chính vì chán ghét điều đó nên tôi mới đến Nga.”
“Việc này có thể khiến một cơn mưa tên lửa trút xuống quê hương cậu, cậu vẫn chấp nhận chứ?”
“Cá nhân tôi không thể phán xét hay làm thay đổi được điều đó.”
“Không biết tiếng Nga thì cậu chiến đấu thế nào?”
“Tôi sẽ học ngay lập tức.”
Các câu hỏi liên tấp dội đến, về sau tôi phải nhờ tới sự trợ giúp của ứng dụng dịch thuật.
“Cậu đã từng bắn súng chưa?”
“Tôi đã từng bắn đủ loại súng ở Đông Nam Á.”
Khi tôi cho xem đoạn video quay cảnh mình tập bắn trong điện thoại, vị tối cao lệnh trưởng tỏ vẻ thuyết phục và nói:
“Được rồi. Tạm thời làm bài kiểm tra đã. Cậu hãy về phòng trong căn cứ chờ đợi, trong lúc đó cứ hỏi han các đồng đội xem sao.”
Hầu như không có chút không khí đón tiếp niềm nở nào. Liệu mình có bị dẫn thẳng đến phòng tra tấn luôn không nhỉ? Đi theo viên binh sĩ dẫn đường dọc theo hành lang tối om, nghi vấn đó chớt lóe lên trong đầu tôi.
Nơi họ đưa tôi đến là một kho hàng. Mở cửa ra, áo quần cùng trang thiết bị chất đống như núi; tôi nhận được một bộ quân phục mới tinh, giày cùng áo chống đạn. Ôm lấy đống đồ đó, tôi tiếp tục tiến vào một căn phòng lớn — không gian sinh hoạt chung của rất nhiều binh sĩ.

▌Người Nhật được đối xử "như ngôi sao giải trí"
“Từ hôm nay cậu sẽ sinh hoạt ở đây.”
Ngay khi viên binh sĩ dẫn đường cất lời, ánh mắt của tất cả những người trong phòng đồng loạt đổ dồn về phía tôi. Mặt lạnh như tiền, thờ ơ không quan tâm, hay chẳng buồn giấu giếm sự tò mò — đủ mọi ánh nhìn hội tụ ở đó.
“Có gì không hiểu cứ hỏi các đồng đội ở đây nhé.”
Người dẫn đường vừa quay lưng bước đi, vài người lính lập tức vây lại gần.
Từ những thắc mắc thẳng thắn như “Tại sao lại tới Nga?” cho đến sự tò mò mang tính văn hóa như “Ở Nhật Bản giờ còn Samurai không?”, các câu hỏi dội dồn dập. Đó không phải là sự hạch hỏi, mà là sự tò mò như thể đang ngắm nhìn một ngôi sao giải trí. Tất cả đều nở nụ cười, tranh nhau trò chuyện hết câu này đến câu khác.
“Nghe đồn có tình nguyện quân người Nhật tới đây đấy. Đây là lần đầu tiên trong đời tớ được tận mắt thấy một người Nhật!”
Có người lính phấn khích thốt lên như vậy. Phản ứng nằm ngoài dự đoán này khiến tôi hoàn toàn ngỡ ngàng. Một lúc sau, chúng tôi di chuyển ra khoảng sân giữa căn cứ — nơi cho phép hút thuốc — ngồi thành một vòng tròn và tôi tiếp tục bị bao vây bởi hàng tá câu hỏi.
“Công nghệ của Nhật Bản là đỉnh nhất đấy!”
“Người Nhật ai cũng có võ đường ở nhà, từ nhỏ đã được cha dạy võ thuật đúng không?”
“Tỷ lệ người búi tóc Chonmage là bao nhiêu? Bình thường mọi người có mặc Kimono không?”
“Anime thì tuyệt đỉnh rồi!”
Những người đàn ông vạm vỡ, to lớn trông cực kỳ vui vẻ.

▌Định kiến "Người Nhật học võ thuật nên rất khỏe"
〈Binh sĩ Quân đội Nga lại thân thiện và mê mẩn văn hóa đại chúng đến thế này sao...〉
Vừa tự nhủ trong lòng, khoảng cách giữa tôi và họ đã thu hẹp lại đáng kể. Mặc dù họ đều cao hơn tôi (tôi cao chưa đầy 170 cm) khoảng chừng một cái đầu, nhưng có một điều họ tin tưởng tuyệt đối không chút nghi ngờ:
"Người Nhật có học võ thuật nên rất mạnh."
Thực tế, không một ai có thái độ xem thường hay muốn gây hấn với tôi. Ngoài ra, còn một quá khứ khác lại trở thành lợi thế: đó là khoảng thời gian tại Trại giam Thanh thiếu niên Nara đáng nguyền rủa ngày trước.
Dù truyền thông đưa tin rằng chính quyền Putin đã đưa nhiều phạm nhân vào quân đội để bù đắp sự thiếu hụt binh lực, nhưng thực tế, tại căn cứ Makiivka đúng là có những "binh sĩ phạm nhân" như vậy. Bình thường họ ở phòng riêng tách biệt với lính thường và có người giám sát. Thế nhưng việc làm quen với những kẻ từng lỡ bước lại là chuyện hết sức bình thường đối với tôi.
“Là chú mày đấy à, người lính từ Nhật Bản đến!”
Những binh sĩ phạm nhân cũng tỏ ra vô cùng hứng thú với người Nhật. Mỗi khi tôi kể lại những giai thoại quậy phá thời trước, họ lại được đà cười khoái chí.
Từ lúc nào không hay, các binh sĩ phạm nhân bắt đầu gọi tôi là "Samurai", và từ đó nó trở thành danh xưng mật mã (call sign) của tôi luôn. Trong quân đội, người ta không dùng tên thật mà gọi nhau bằng mật mã.

▌Những người lính tư nhân được "chiêu mộ ngay trong tù"
“Samurai, lại đây chơi cùng bọn tớ này.”
Họ gọi tôi một cách cởi mở và chia sẻ đủ loại câu chuyện.
Các binh sĩ phạm nhân vốn ban đầu thuộc Công ty Quân sự Tư nhân "Wagner". Sau khi chiến sự Ukraine bùng nổ, nhà sáng lập Yevgeny Prigozhin đã trực tiếp tới các nhà tù để chiêu mộ phạm nhân. Binh đoàn Wagner ở thời kỳ hoàng kim được cho là sở hữu lực lượng lên tới khoảng 85.000 người, nhưng gần một nửa trong số đó được đồn đoán là "binh sĩ phạm nhân".
Tháng 6 năm 2023, Prigozhin bất ngờ nổi dậy chống lại chính quyền Putin nhưng thất bại, rồi 2 tháng sau đó thiệt mạng trong một vụ rơi máy bay. Sau sự kiện đó, các binh sĩ Wagner lần lượt được sáp nhập vào Vệ binh Quốc gia Nga hoặc các tổ chức thuộc Bộ Quốc phòng. Lữ đoàn Pyatnashka cũng tiếp nhận rất nhiều binh sĩ xuất thân phạm nhân này.
“Bọn tớ là lính Wagner. Ông ấy hứa nếu chiến đấu trong nửa năm thì sẽ được gạch tên tha bổng” — một binh sĩ phạm nhân chia sẻ. Họ là những kẻ ngông cuồng đúng nghĩa như bước ra từ trong tranh, nhưng một khi đã thân thiết, họ đối xử với bạn như người nhà.
“Samurai, nhìn cái này xem. Mìn Claymore của Mỹ mà bọn tớ chôm được trong lúc chiến đấu đấy. Thế nào, ngầu không! Kích hoạt cái này là thổi bay cả căn cứ luôn đấy. Hahaha!”

▌"Bài kiểm tra nhập ngũ" bắt đầu không báo trước
Mìn Claymore là loại mìn định hướng, bên trong hộp chứa thuốc nổ "C4". Kíp nổ đã được gắn sẵn, chỉ cần nối dây cắm là nổ lập tức. Những thứ nguy hiểm đến nhường ấy mà họ thản nhiên cất giấu trong phòng.
Họ đe dọa cả lính giám sát và làm bất cứ điều gì mình thích. Trong căn phòng cấm hút thuốc, họ thản nhiên nhả khói, uống rượu, thậm chí chơi cả chất kích thích.
Vì tình nguyện quân nước ngoài chỉ được coi là dân quân, quân đội chỉ cung cấp những trang thiết bị tối thiểu. Các vũ khí phụ như dao găm phải tự ra thị trấn mua, thế nhưng các binh sĩ phạm nhân cựu Wagner đã tặng tôi nhiều đồ dùng mới tinh đến mức ôm không xể.
Chuyện một người Nhật kết bạn với nhóm binh sĩ phạm nhân cựu Wagner... đồn xa khắp căn cứ, khiến tôi nhanh chóng có được sự nể trọng ngay khi vừa đặt chân đến.
Điều làm tôi bàng hoàng đầu tiên khi tới căn cứ Quân đội Nga là nhiệt độ ở Donetsk. Tôi vốn nghĩ nơi này nằm ở vĩ độ cao hơn Nhật Bản nên sẽ mát mẻ, nhưng nhiệt độ cao nhất vào giữa mùa hè ở Donetsk lên tới 38 độ C.
Giữa cái nóng thiêu đốt đó, "bài kiểm tra nhập ngũ" của tôi bắt đầu mà không có bất kỳ lời báo trước nào.
“Vận chuyển 2 tấn đạn súng cối lên xe tải cho ta.”
Ngay ngày đầu tiên tới căn cứ, tôi đã bị giao một công việc nặng nhọc như vậy. Một người của Bộ Quốc phòng đứng túc trực ngay bên cạnh, không rõ là để giám sát hay hướng dẫn. Tôi liên tục vác những thùng đạn súng cối nặng hơn 30 kg mỗi thùng lên xe tải.

▌3 ngày đêm liên tục trực chiến máy bay không người lái
“Samurai, về phòng nghỉ ngơi đi.”
Được bảo vậy, tôi quay về phòng. Thế nhưng vừa mới thay chiếc áo đẫm mồ hôi và hít thở được một hơi, tôi lại lập tức bị điều đi làm một công việc vặt khác. Lần này là vác gạch tại một công trình xây dựng trong căn cứ. Mồ hôi lại ướt đẫm, một đồng đội khác lại gọi to tên tôi:
“Samurai, Samurai, ra nhà ăn một chút!”
Cuối cùng cũng được ăn cơm rồi sao... Tôi hân hoan bước vào nhà ăn thì bị nhét ngay vào tay một con dao:
“Gọt vỏ giúp tớ nhé.”
Nhìn ngọn núi khoai tây chất trên bàn, trong lòng tôi trỗi dậy mối lo ngại liệu mình có bị dí làm phụ bếp luôn không. Dù tôi nấu ăn khá giỏi và việc gọt vỏ chẳng có gì khó khăn, nhưng sau những công việc nặng nhọc vừa rồi, đầu ngón tay tôi không còn chút lực nào.
Dù vậy, tôi vẫn kiên trì gọt khoai tây suốt khoảng 2 giờ đồng hồ. Trong suốt thời gian đó, vài vị ăn mặc chỉn chu có vẻ là sĩ quan chỉ huy thay nhau đến quan sát.
〈Người Nga thích khoai tây thật đấy...〉
Với tâm trạng đó, tôi cặm cụi gọt cho đến khi hoàn thành toàn bộ. Đến chiều, khi kiệt sức trở về phòng, tôi lại nhận được nhiệm vụ: "Hôm nay phải thức trắng đêm để cảnh giới máy bay không người lái." Tôi đành dụi đôi mắt díp lại để bước vào ca trực quan sát UAV.
Ngày hôm sau, sau một đêm thức trắng, những nhiệm vụ tương tự vẫn tiếp diễn. Đôi khi đang ngủ say, tôi lại đột ngột bị dựng dậy để làm việc nhà, dọn dẹp hay lao động chân tay. Cuộc sống như vậy kéo dài suốt 3 ngày liên tục. Thể xác tôi chạm ngưỡng kiệt sức, cơn buồn ngủ khiến đầu óc mơ hồ.

▌Được chọn làm lính bắn tỉa — tỷ lệ một trên hàng trăm người
Và rồi, buổi sáng ngày thứ 4 cũng đến.
“Samurai, đi theo ta.”
Cấp trên dẫn tôi đến một thao trường bắn súng.
“Bây giờ hãy dùng khẩu súng này bắn vào bia kia xem.”
Khẩu súng tôi được trao là phiên bản AK-74 mới nhất — dòng súng tiểu liên tự động nổi tiếng từ sau Chiến tranh Thế giới thứ hai. Tôi nạp đạn và đăm đăm nhìn vào mục tiêu. Bia tập cỡ A4 nằm ở khoảng cách chừng 100 m. Đó là một cuộc kiểm tra bắn súng đột xuất, nhưng tôi không hề dao động. Nhờ những khóa huấn luyện tại Tamura Equipment, tôi đã nắm được phương pháp giữ bình tĩnh ngay cả khi thể xác đã kiệt quệ.
Tập trung cao độ thần kinh, tôi nhìn qua kính ngắm. Tất cả những viên đạn thoát ra khỏi nòng đều găm trúng bia. Bây giờ ngẫm lại, tôi mới hiểu toàn bộ những việc vặt trước đó đều là bài kiểm tra. Họ đã đo lường năng lực thực sự bằng cách bắt tôi thực hiện bài bắn súng ngay sau chuỗi ngày lao động kiệt sức.
Viên chỉ huy hỏi tôi: “Cậu có kinh nghiệm làm 'Snayper' không?” Snayper trong tiếng Nga có nghĩa là lính bắn tỉa (tiếng Anh “sniper”)
“Tôi có thể tính toán theo công thức Mil (phương pháp đo khoảng cách tới mục tiêu chỉ bằng kính ngắm).”
Nghe tôi trả lời, viên chỉ huy đanh giọng nói:
“Trong đơn vị đang thiếu trầm trọng Snayper. Vì vậy, cậu sẽ trở thành Snayper.”
Và cứ như thế, tôi đã được tuyển chọn trở thành tay bắn tỉa của Quân đội Nga — vị trí mà hàng trăm người mới có một người được nhận.
 
Top