Tuần đầu tiên lấy vợ, tôi đã biết mình sai lầm

hầm bà lằng

Bát sứ hư hỏng
Lương của tôi là chuyên viên cao cấp mà một tháng cô ấy tiêu bằng cả năm lương của tôi. Cô ấy hầu như quên hẳn quãng đời nghèo túng trước đây. Nếu như tôi có khéo léo khuyên sống cho có văn hóa, chi tiêu cho tiết kiệm hơn thì cô ấy gạt đi: Biết rồi. Hoặc phản ứng tiêu cực hơn là lỳ mặt ra, bất cần đời…
Tôi kém anh Văn một thế hệ nhưng cũng đang bước vào quỹ đạo của anh!

Anh Văn thân mến!

Trước tiên tôi phải nói với anh rằng chúng ta có khá nhiều điểm giống nhau. Tôi cũng xuất thân từ một gia đình gia giáo, tôi đã khá vất vả ở tuổi đầu đời, bây giờ đã thành đạt, có một cuộc sống tốt và thu nhập ổn định. Tôi cũng hay đọc triết học Đông phương và chắc mục đích chung của cuộc đời tôi và anh giống nhau. Dù ta có thành công bao nhiêu ngoài xã hội mà thất bại trong cuộc sống gia đình thì mọi thứ vẫn trở thành vô nghĩa.

Chúng ta cố sống thật tốt, làm việc thật tốt, hy vọng xây dựng một gia đình tưởng cũng đẹp, vững chắc như sự nghiệp của chúng ta vậy. Không, có thể chúng ta đã lầm. Có không nhiều người phụ nữ trên thế giới này không nghĩ như vậy, hai trong số họ là vợ anh và vợ tôi…

Chúng ta có chung một sai lầm khi chọn vợ. Các cụ nói, lấy vợ xem tông, lấy chồng xem giống. Rồi cưới xin thì phải môn đăng hộ đối… Chúng ta vì đều là đàn ông hào sảng, vì tình vì nghĩa mà lấy chứ không nghĩ đến nền tảng giáo dục, gia phong của bên nhà vợ. Anh lấy một cô công nhân, tôi lấy một cô sinh viên.

Cô công nhân của anh kém văn hóa, cô sinh viên của tôi cũng vậy. Chúng ta phải phân biệt rạch ròi chuyện văn hóa và kiến thức. Kiến thức cần khi xử lý công việc, khoảng 8 tiếng một ngày. Văn hóa cần mọi thời điểm trong ngày, ngay cả khi mắt người ta nhắm lại để đi vào giấc ngủ. Kiến thức có thể được thay thế bằng máy móc và các thiết bị tin học, văn hóa thì phải là con người mới có.

Văn hóa là lời ăn tiếng nói, cách cư xử và thái độ với người trên kẻ dưới, người trong kẻ ngoài. Nó được hình thành trong quá trình phát triển bắt đầu từ tấm bé. Nó phụ thuộc vào nòi giống, nề nếp gia phong của mỗi gia đình. Vợ anh không có cái đó nên lạc lõng trong gia đình anh. Vợ tôi cũng thế!


Khi yêu, thấy hơi có vấn đề nhưng tặc lưỡi, rồi cô ấy sẽ thay đổi khi về sống với mình! Chuyện vớ vẩn thôi mà… Nhưng khi cưới mới biết điều đó là không thể. Tôi phải nói thật, vợ tôi giống vợ anh, một bước lên bà. Vợ tôi đang sống trong một ngôi nhà ở nông thôn không có gì bán nổi 10 đôla.

Cô ấy cố thi để vào một trường ĐH dân lập không danh tiếng, không tiền ăn, không tiền nhà, không tiền học phí. Tôi phải trả hết mọi khoản từ khi quen cô ấy được một năm. Khi gia đình cô ấy túng quẫn, tôi cũng phải đứng ra gánh vác. Tôi cũng thấy hơi gợn, có gì đó không ổn, nhưng tình yêu mà, nó phải mù quáng một tý. Tỉnh táo thì yêu thế quái nào được. Mà tỉnh thì còn gì gọi là yêu nữa… Thế là tôi cưới!

Nói anh nghe, ngay tuần đầu tiên chung sống, tôi đã biết tôi sai lầm. Tôi đã nói với anh, vợ tôi một bước lên bà. Cô ấy từ giã từ 7 mét vuông nhà trọ xách theo túi bóng quần áo bước vào ngôi biệt thự của ba mẹ tôi để lại. May mà tôi sống riêng. Tôi phải dạy cô ấy sử dụng mọi thứ tiện nghi trong nhà, sau vài tháng thì cũng tạm ổn. Cái tôi không thể dạy được chính là nết ăn ở và lối sống của cô ấy không thể hòa nhập với mọi người trong gia đình tôi.

Cô ấy ăn xong rồi ngủ, xem TV, shoping hoặc online chat suốt ngày, bật ầm ĩ cả nhà những bài hát ba xu của mấy ca sĩ thị trường... Tôi giật mình vì vợ tôi là sinh viên mà không có nổi một cuốn sách. Chẳng bao giờ cô ấy đọc mặc dù ngay trong nhà tôi có cả một thư viện với rất nhiều chủng loại sách. Tôi đã tế nhị gợi ý, rồi trách nhẹ trách nặng, cô ấy vẫn không thay đổi.

Cô ấy hầu như giết thời gian bằng việc xem TV, tán gẫu trên mạng và ngủ. Một tháng đầu tiên chung sống, tôi mời cô ấy ra bàn nói chuyện. Tôi nói, tôi không chịu nổi lối sống của cô ấy, nếu cứ tiếp tục thế này thì phải chia tay. Cô ấy khóc lóc xin tôi và hứa sẽ thay đổi, nhưng chỉ được vài ngày. Đâu lại vào đấy!

Cô ấy gợi ý để tôi mua sắm cho bố mẹ cô ấy. Rồi cho bố mẹ cô ấy vay tiền, tôi chiều vợ nên ok. Mà thực ra với tôi nó cũng là một khoản nhỏ. Tuy nhiên đến lần thứ tư, thứ năm thì tôi có cảm giác không tốt lắm. Tôi không quen mãi được cái lối đó. Cô ấy tiêu tiền như bắt được.

Lương của tôi là chuyên viên cao cấp mà một tháng cô ấy tiêu bằng cả năm lương của tôi. Cũng may gia đình tôi mạnh, tôi cũng có khoản tích lũy khá. Tuy nhiên, nếu cứ sống mãi như vậy thì chẳng mấy mà phá sản. Cô ấy hầu như quên hẳn quãng đời nghèo túng trước đây. Nếu như tôi có khéo léo khuyên cô ấy sống cho có văn hóa hơn, chi tiêu cho văn minh và tiết kiệm hơn thì cô ấy gạt đi bằng những câu: Biết rồi. Hoặc phản ứng tiêu cực hơn là lỳ mặt ra bất cần đời…

Đám cưới đến mấy tháng nhưng tôi về thăm bố mẹ tôi thì về chứ cô ấy thì luôn tìm cách lảng tránh. Đi về bên ngoại chơi, đi du lịch, đi café thì ok, ngay nhưng về thăm bố mẹ tôi thì không! Cô ấy ích kỷ một cách kỳ lạ và khó giải thích.

Nhiều lần tôi cũng xấu hổ trước gia đình, anh chị, bố mẹ tôi lịch lãm bặt thiệp bao nhiêu mà vợ tôi thì lố quá. Cô ấy không có ý muốn thay đổi. Bạn bè tôi tổ chức các buổi gặp mặt thì cô ấy khinh bạc nhìn như chỗ không người, mà họ đều là những người có chức tước và địa vị, nổi tiếng trong xã hội.

Tôi góp ý thì cô ấy tự ái bỏ đi. Cô ấy làm tôi mất dần những cảm xúc thuở ban đầu. Bây giờ, sau một thời gian chung sống, tôi thấy mệt mỏi quá! Tôi hầu như không có gì nhiều để nói chuyện với vợ. Nhiều lần tôi cố gợi chuyện mà chẳng nói được gì mấy. Cô ấy và tôi thực sự có một khoảng cách mà cô ấy không hề nhận ra.

Tôi là người công giáo, gia đình tôi từ tứ đại trở về đây không có người bỏ nhau. Giáo lý không cho phép tôi ly dị! Vậy mà tôi mới cưới vợ chưa được một năm, thực lòng tôi đã muốn ly hôn…

Tôi chia sẻ với anh, Văn ạ! Chúng ta đều là những người đàn ông ngốc nghếch, “lỡ sai lầm một lần ngoảnh mặt lại đã trăm năm”. Tôi không nói được chuyện này với ai vì thực chất, tôi ít tuổi nhưng do những cố gắng không mệt mỏi, tôi cũng có địa vị cao trong xã hội. Đồng sự và cấp dưới của tôi sẽ không tưởng tượng đời sống riêng tư của tôi, một kẻ chỉ toàn đi khuyên nhủ người khác lại kỳ cục đến vậy sao? Tôi cũng không nói được chuyện này với gia đình vì không muốn bố mẹ, anh chị em lo lắng buồn khổ vì mình.

Có một người tôi nói được, đó là ông nội tôi. Ông tôi nghe rất kỹ và trả lời, nếu tôi nhận ra con đường sau lưng là sai lầm thì đường đi trước mặt sẽ không còn sai lầm nữa. Ông tôi khuyên tôi đừng nhìn xuống chân…

Bà nội tôi mất được hai mươi năm, ông tôi mới cưới người vợ thứ hai, lúc đó ông tôi đã 61 tuổi. Bà trẻ kém ông ba mươi tuổi. Ông tôi định cư ở Toronto - Ontario, Canada, họ yêu nhau và đi khắp thế giới. Có lần tôi hỏi bà trẻ, sao bà không lấy một người trẻ hơn. Bà bảo bà đã đi tìm 31 năm mới thấy ông! Ông bà trò chuyện hài hước, dùng rất nhiều thành ngữ tế nhị để đùa vui suốt ngày… Bây giờ tôi hiểu, vợ chồng sống hạnh phúc là nhờ có chung một nền tảng văn hóa để hiểu và chia sẻ tinh thần với nhau hằng ngày hằng giờ!

Anh Văn! Tôi chắc bây giờ anh hiểu vợ anh hơn cũng như tôi cũng hiểu vợ tôi hơn. Tôi hy vọng anh không phải chờ hai mươi năm để đi khắp thế giới với người phụ nữ mà Chúa chọn cho anh.

Chúc anh và các con anh hạnh phúc!

I.N.G.
 
Chúng ta có chung một sai lầm khi chọn vợ. Các cụ nói, lấy vợ xem tông, lấy chồng xem giống. Rồi cưới xin thì phải môn đăng hộ đối… Chúng ta vì đều là đàn ông hào sảng, vì tình vì nghĩa mà lấy chứ không nghĩ đến nền tảng giáo dục, gia phong của bên nhà vợ. Anh lấy một cô công nhân, tôi lấy một cô sinh viên.
 
Top