Bò Lái Ca Nô
Trai thôn
Ngoài những món truyền thống thì phong tục Tết miền Bắc được giữ nguyên ở Sài Gòn còn làm sống lại với ký ức thuở xưa bé, nguôi ngoai nỗi nhớ nhà, khỏa lấp nỗi cô đơn khó nói nên lời của những người xa quê.
Từ miền Bắc di cư vào Nam được mấy năm nay, tôi nhận thấy không khí Tết ở Sài Gòn khác hẳn Hà Nội hay Nam Định quê tôi.
Có lẽ vì vậy mà mỗi khi trời Sài Gòn có chút se lạnh và sương mù vào sáng sớm, lòng tôi lại dội lên nỗi nhớ nhà da diết, miệng tôi bất chợt hát lên vài câu hát của Phú Quang hay Giáng Son, càng Tết càng nhớ.
Vướng bận con nhỏ nên gia đình chúng tôi lâu nay chưa thể ra ngoài Bắc đón Tết. Tất cả nỗi nhớ quê, tôi dồn hết vào những bữa cơm đặc biệt là ngày Tết.
Khi ở Hà Nội tôi không để ý lắm đến chuyện cơm nước, mặc cho anh người yêu giục đi học nấu ăn (bây giờ nghĩ lại thấy tiếc hùi hụi, lại phải lần mò học hỏi từ các cô hay viết về ẩm thực như cô Nguyễn Thị Tuyết Nhung).
Ngày Tết của gia đình tôi khá đơn giản trong trang trí nhà cửa, không bày đào quất hay hoa mai mà chỉ cắm bình hoa, có năm là hoa dơn (lay-ơn), có năm là hoa thược dược, năm nay…chắc sẽ là hoa cúc hoàng gia đỏ.
Mâm ngũ quả vẫn theo phong cách người miền Bắc với chuối xanh, bưởi vàng, quất đỏ, hồng xiêm nâu, và khế. Khác hẳn với mâm ngũ quả của người Sài Gòn là mãng cầu, sung, dừa, đu đủ, xoài.
Chính vì vậy, ra chợ tôi có thể chọn lựa thoải mái nải chuối có số quả lẻ, thon dài và cong. Khoảng ngày 28 Tết là thời điểm tốt nhất để mua sắm chuẩn bị Tết. Thời gian này con tôi đã được nghỉ học, cũng coi như dịp trải nghiệm văn hóa truyền thống kiểu miền Bắc.
Những ngày cận Tết, không khí chuẩn bị trở nên hối hả, bận rộn, nào là chuận bị gạo nếp, lá gói bánh chưng, nào là dưa hành muối, thịt nấu đông, rồi măng miến, giò chả…Hành củ bao giờ cũng được chuẩn bị sớm nhất, lại phải nhớ mua vài khúc mía để muối hành cho được thơm ngon. Cũng có lúc nhớ nhớ, quên quên mà phải vòng mấy lượt chợ bởi Tết mà không có đĩa hành muối chua thì quả là rất thiết sót.
tcdulichtphcm.vn
Từ miền Bắc di cư vào Nam được mấy năm nay, tôi nhận thấy không khí Tết ở Sài Gòn khác hẳn Hà Nội hay Nam Định quê tôi.
Có lẽ vì vậy mà mỗi khi trời Sài Gòn có chút se lạnh và sương mù vào sáng sớm, lòng tôi lại dội lên nỗi nhớ nhà da diết, miệng tôi bất chợt hát lên vài câu hát của Phú Quang hay Giáng Son, càng Tết càng nhớ.
Vướng bận con nhỏ nên gia đình chúng tôi lâu nay chưa thể ra ngoài Bắc đón Tết. Tất cả nỗi nhớ quê, tôi dồn hết vào những bữa cơm đặc biệt là ngày Tết.
Khi ở Hà Nội tôi không để ý lắm đến chuyện cơm nước, mặc cho anh người yêu giục đi học nấu ăn (bây giờ nghĩ lại thấy tiếc hùi hụi, lại phải lần mò học hỏi từ các cô hay viết về ẩm thực như cô Nguyễn Thị Tuyết Nhung).
Ngày Tết của gia đình tôi khá đơn giản trong trang trí nhà cửa, không bày đào quất hay hoa mai mà chỉ cắm bình hoa, có năm là hoa dơn (lay-ơn), có năm là hoa thược dược, năm nay…chắc sẽ là hoa cúc hoàng gia đỏ.
Mâm ngũ quả vẫn theo phong cách người miền Bắc với chuối xanh, bưởi vàng, quất đỏ, hồng xiêm nâu, và khế. Khác hẳn với mâm ngũ quả của người Sài Gòn là mãng cầu, sung, dừa, đu đủ, xoài.
Chính vì vậy, ra chợ tôi có thể chọn lựa thoải mái nải chuối có số quả lẻ, thon dài và cong. Khoảng ngày 28 Tết là thời điểm tốt nhất để mua sắm chuẩn bị Tết. Thời gian này con tôi đã được nghỉ học, cũng coi như dịp trải nghiệm văn hóa truyền thống kiểu miền Bắc.
Những ngày cận Tết, không khí chuẩn bị trở nên hối hả, bận rộn, nào là chuận bị gạo nếp, lá gói bánh chưng, nào là dưa hành muối, thịt nấu đông, rồi măng miến, giò chả…Hành củ bao giờ cũng được chuẩn bị sớm nhất, lại phải nhớ mua vài khúc mía để muối hành cho được thơm ngon. Cũng có lúc nhớ nhớ, quên quên mà phải vòng mấy lượt chợ bởi Tết mà không có đĩa hành muối chua thì quả là rất thiết sót.
Cái Tết miền Bắc giữa lòng Sài Gòn
Ngoài những món truyền thống thì phong tục Tết miền Bắc được giữ nguyên ở Sài Gòn còn làm sống lại với ký ức thuở xưa bé, nguôi ngoai nỗi nhớ nhà, khỏa lấp nỗi cô đơn khó nói nên lời của những người xa quê.


