Tao có thói quen khi lớn lên là không hùa theo số đông. Ai nói về cái gì mà quá tốt đẹp, thì tao thường nghi ngờ và hay tìm hiểu mặt trái của nó. Đó là lí do mà tao không thần tượng một cá nhân hay tôn giáo nào.
Mà phải công nhận là nền giáo dục cs nó quá độc hại, giết chết tư duy của cả thế hệ. Mục đích là yêu đang yêu bác, ở chiều ngược lại, căm thù Mỹ ngụy. Nó làm cho đầu óc non nớt của cả thế hệ có tư tưởng lệch lạc và rất phải động. Bọn nhóc như tao, từng ví von cỏ chết khi bị cuốc lên trên sân trường giống như xác giặc Mỹ, trong một bài văn lớp 5 miêu tả một buổi lao động ngoài sân trường.
Dù bị đầu độc từ nhỏ, nhưng cũng có vài tia sáng nhỏ giúp cho tao hiểu ra một vài vấn đề khác biệt với những gì đã học trong sách vở.
Ba tao là cán bộ doanh ng nhà nước, nhưng không vô đảng. Mỗi lần tranh cãi, ba tao khai sáng một mớ. Rồi nhìn vào những người chú bác xóm làng từng đi lính vnch, tao không thấy họ như trong sách mô tả. 25 tuổi, tao được khai sáng một chút khi nói chuyện với một vài đại gia trí thức.
Rồi đến một ngày có cơ hội đi du lịch, tao có cơ hội tiếp xúc trực tiếp báo chí phe bên kia. Internet phổ biến, tao bắt đầu đọc về QD VNCH và cuộc chiến tranh VN.
Đó là hành trình của tao trên bước đường đi ngược xu hướng.