Người sinh viên ngồi trước mặt tôi, nói là em xin lỗi, hồi trong năm, có mấy hôm em đi học cảm tình đảng nên khi làm bài kiểm tra giữa kỳ môn của thầy bị điểm kém quá.
Tôi nhìn nàng và tiếp tục ăn con bề bề.
Một người bạn của nàng, ngồi cạnh tôi, nói như để lấp khoảng trống:
- Hôm đó, cậu không ở lớp, nhưng thầy đã nói trước lớp rồi, các bạn như cậu có thể bị điểm kém, nhưng vẫn sẽ có một tương lai.
Nàng như thấy được an ủi. Ngập ngừng nở một nụ cười.
Tôi gắp tiếp một con bề bề, nhìn sâu vào đôi mắt nàng đang ánh lên niềm hy vọng, và bảo:
- Nhưng đất nước thì không.