Tao thì tiếc nhất nhất là thời gian rảnh rỗi ko trau dồi kiến thức, nâng cấp bản thân để giờ này vẫn còn lông bông. Nhìn mấy tay đi phụ hồ, làm mấy công việc bụi bặm tao lại lo cho tao sau này rồi có phải mình cũng sẽ giống như họ. Câu khổ trước sướng sau ko bao giờ lỗi thời, tuổi trẻ mà hy sinh thời gian, ko ăn chơi đua đòi thì cũng sẽ đến hồi hái quả ngọt. Tao hiện tại thấy rất lãng phí thời gian, thất nghiệp tao cũng ko biết làm gì ngoài việc ở nhà rồi bấm đt. Sự định hướng đường đi rất quan trọng, tuổi trẻ thường đi sai đường, mà đi sai là đâm đầu xuống hố. Nhìn mẹ tao năm nay U60 rồi mà hàng ngày vẫn đi chợ tao lại tự trách móc bản thân mình sao đến tuổi này vẫn ăn hại, vô dụng như vậy. Thất nghiệp ở nhà suy nghĩ nhiều lắm tụi mày. Chỉ có công việc mới làm ta quên đi tất cả.
Nuối tiếc tuổi trẻ là không đi vượt biên , không ra đi tìm đường cứu nước , không vào tù ra tội
.png)
, không dám bán rẻ lương tâm đâm sau lưng đồng đội
.png)
, không dám bán dâm bán thân xác khi đang tuổi thanh xuân
.png)
, không đi xuất ngoại làm culi xuất khẩu lao động
.png)
, không dám ăn chơi thác loạn nghiện ngập để già rồi hối tiếc
.png)
, ... Nói chung nuối tiếc tuổi trẻ là không được đi đây đi đó thoát cái giếng ao làng An Nam ( trại súc vật )

và đẻo thể mong thời gian quay trở lại để sửa lại lỗi lầm từ những quyết định đến những mối quan hệ ( yêu phải lũ hãm
Lồn , chọn phải bạn bè với đối tác đầu buồi đầu cặc )

hay nuối tiếc đéo bản lĩnh để chơi lại bọn súc vật đã hại mình đéo kịp trở tay

và cũng nuối tiếc đéo biết tận dụng cơ hội thời cơ những gì mình có để học tập , rèn luyện , đầu tư thậm chí đi làm phò , làm. sugar babe lúc mình đang đẹp đang ngon nhất
.png)