Tuyên ngôn giải toả

Kiloph

Già làng
Vatican-City
ĐƠN KÊU CỨU CỦA CÁC CƯ DÂN TẠI AN DƯƠNG - HÀ NỘI

KÍNH GỬI CỘNG ĐỒNG
Về đề xuất di dời, giải tỏa diện rộng khu dân cư hiện hữu tại An Dương – Hồng Hà, Hà Nội
Hà Nội, tháng 5/2026

Có lẽ chưa bao giờ nhiều gia đình đang sống ổn định, lao động hợp pháp, sở hữu tài sản hợp pháp giữa trung tâm Thủ đô lại rơi vào trạng thái bất an như lúc này.

Chúng tôi là những công dân bình thường. Không vi phạm pháp luật. Không lấn chiếm trái phép. Không nằm trong diện quy hoạch trước đó. Không phải “điểm nóng”. Chúng tôi chỉ đang sống, làm việc, đóng thuế, nuôi con và góp phần xây dựng thành phố này mỗi ngày. Thế nhưng hôm nay, hàng loạt cư dân khu vực An Dương Hồng Hà bất ngờ đối diện nguy cơ bị “xóa trắng nơi ở hiện hữu” bởi một đề xuất dự án có quy mô ảnh hưởng đặc biệt lớn.
Giữa lòng Hà Nội chỉ cách Hồ Gươm khoảng 10 phút di chuyển không ai nghĩ có ngày mình phải lên tiếng kêu cứu cho chính căn nhà hợp pháp của mình. Một đề xuất có thể ảnh hưởng gần 1 triệu người dân Thủ đô.

Theo các thông tin được lan truyền (chúng tôi chưa được tiếp cận thông tin một cách chính thức), phạm vi ảnh hưởng của dự án được cho là lên tới gần 1 triệu người dân. Trong bối cảnh dân số Hà Nội hiện khoảng 8,8 triệu người, điều này đồng nghĩa khoảng 12% dân số Thủ đô có thể bị tác động trực tiếp hoặc gián tiếp. Nói cách khác: Cứ 10 người Hà Nội thì có thể có 1 người bị ảnh hưởng bởi đề xuất này. Đây không còn là câu chuyện của riêng một khu phố. Đây là vấn đề xã hội, dân sinh, pháp lý và niềm tin công dân ở quy mô lớn.

“Di dời để bằng hoặc tốt hơn nơi cũ”. Nhưng cụ thể là như thế nào?

Chúng tôi được nghe những cụm từ rất hay: “Tái định cư tốt hơn” “Nơi ở bằng hoặc tốt hơn nơi cũ” “Phát triển đô thị văn minh hiện đại”… Nhưng xin được hỏi thực tế: “Tốt hơn” được đo bằng gì?

Bằng diện tích?
Bằng vị trí?
Bằng giá trị tài sản?
Bằng khả năng kinh doanh?
Bằng hệ sinh thái sống đã tồn tại hàng chục năm?
Hay bằng việc một gia đình đang sống ổn định bỗng bị buộc phải bắt đầu lại từ đầu?

Một bài toán tài sản không thể tính bằng vài dòng khẩu hiệu

Gia đình chúng tôi là một hộ dân bình thường tại An Dương.
Nhà mặt phố
Sổ đỏ đầy đủ
Không dính quy hoạch trước đó
Nhà xây kiên cố hơn 6 tầng
Diện tích khoảng 80m²
Theo giá thị trường hiện nay, khu vực nhà tôi vài trăm triệu/m2, giá trị lên tới vài chục tỷ đồng/căn nhà. Giá trị tài sản tích lũy cả đời của một gia đình là con số rất lớn.

Nhưng vấn đề không chỉ là giá trị căn nhà. Nhà mặt phố nhiều tầng còn tạo ra dòng tiền ổn định từ cho thuê mặt bằng kinh doanh. Đó là nguồn sống dài hạn, là khả năng nuôi con ăn học. Là kế hoạch tài chính của cả một đời người. Nếu bị di dời, những giá trị đó sẽ được đảm bảo ra sao? Hay người dân sẽ phải đánh đổi toàn bộ hệ sinh thái sống đã gây dựng bằng một lời hứa mơ hồ về tương lai?
Điều khiến người dân bất an nhất không phải là thay đổi. Mà là sự thiếu đối thoại và minh bạch.

Điều đáng lo không chỉ nằm ở quy mô dự án mà nằm ở cảm giác:
Người dân không được tham vấn đầy đủ
Không có đối thoại hai chiều rõ ràng
Thông tin truyền thông và thông tin địa phương thiếu thống nhất, truyền thông thì đưa tin dự án với hình ảnh 3D xoá trắng nhưng chính quyền lại trả lời chưa có quyết định chính thức, cứ chờ đi
Tương lai của hàng trăm nghìn gia đình bị quyết định theo cách từ trên dội xuống
Trong khi đó: Công việc vẫn phải làm. Con cái vẫn đi học. Cuộc sống vẫn phải tiếp tục. Nhưng tâm lý của người dân hiện nay là bất an, mất phương hướng và không biết điều gì sẽ xảy ra với chính ngôi nhà hợp pháp của mình.

Nếu sổ đỏ hợp pháp vẫn có thể bị “xóa trắng” bởi một đề xuất mơ hồ thì niềm tin pháp lý của người dân sẽ đi về đâu? Đây là câu hỏi lớn hơn cả câu chuyện đền bù. Người dân được khuyến khích: an cư, lao động, đầu tư, xây dựng cuộc sống lâu dài. Nhưng nếu những khu dân cư hợp pháp, ổn định, không nằm trong quy hoạch trước đó vẫn có thể bị giải tỏa diện rộng một cách thiếu minh bạch, thì: Giá trị pháp lý và niềm tin vào quyền sở hữu tài sản sẽ còn được hiểu như thế nào?

Một xã hội ổn định không thể chỉ được xây bằng các đại dự án. Nó còn được xây bằng cảm giác an toàn của từng gia đình. Chúng tôi phản đối việc xóa trắng khu dân cư hiện hữu.

Chúng tôi là:
công dân hợp pháp,
sở hữu tài sản hợp pháp,
sinh sống đúng pháp luật,
lao động và đóng góp cho Thủ đô.

Chúng tôi không phản đối phát triển. Nhưng chúng tôi phản đối: sự mơ hồ, thiếu đối thoại, thiếu minh bạch và việc xem cộng đồng dân cư hiện hữu như một biến số có thể bị xóa đi trên bản đồ quy hoạch. Phát triển đô thị không thể tách rời lòng dân. Không thể lấy danh nghĩa hiện đại hóa để đẩy hàng trăm nghìn gia đình vào trạng thái bất ổn tâm lý và xã hội.

Kính mong cộng đồng quan tâm và lan tỏa trước khi các quyết định chính thức được ban hành trong thời gian tới, chúng tôi mong:
Có thêm phản biện đa chiều từ giới chuyên gia, nhà khoa học, luật sư, kiến trúc sư và cộng đồng xã hội.

Có đối thoại công khai với cư dân bị ảnh hưởng.

Có đánh giá tác động xã hội, dân sinh và pháp lý đầy đủ.

Có sự lắng nghe thực sự từ góc nhìn quan trọng nhất: lòng dân.

Có dân mới có nước. Mỗi gia đình là một tế bào của xã hội. 12 năm sinh sống ở An Dương Hồng Hà chưa bao giờ tôi quen nhiều hàng xóm và đoàn kết như thời gian này. Dù giàu nghèo, nhà to nhà bé, nhà có sổ lẫn nhà không sổ đều chung một mục tiêu "giữ nhà" cho Gia đình mình và thế hệ sau. Chưa bao giờ con dân Thủ Đô lại hoang mang và lung lay niềm tin như vậy.
Kính mong cộng đồng chia sẻ thông tin này để tiếng nói của người dân được lắng nghe trước khi những quyết định không thể đảo ngược được đưa ra.

FB Đỗ Kim Anh




 
+s, chính quyền là gì, hãy hỏi rồi trả lời cụ thể trước khi tin vào chúng nó.

Tài sản là thứ không được sở hữu. Ở trại súc vật mà cứ nghĩ là quyền lợi.
 
Treo cờ Công Sản là bị cướp đúng rồi, hỏi con cặc, cứu con cặc, đi chết đi, trở cờ rồi nói chuyện.
 

Có thể bạn quan tâm

Top