Trước hết t muốn nói: Thằng nào giàu sẵn từ nhỏ hoặc may mắn đầu tư giàu có hoặc có tài năng vượt khỏi tầng loser thì t muốn bọn mày chỉ xem, t ko cần bọn ml chúng m nói đạo lý và cho lời khuyên. Vì t sống tuổi này ko cần bọn m đạo lý, khuyên bảo. Nó kiểu như bọn tiền tỷ mở mồn nói chuyện khuyên người nghèo là ' tiền k phải tất cả' và ngược lại người nghèo đi khuyên tỷ phú ' mua cái xe 30 tỷ là tốn tiền, quá ngu' (OK)
Chào anh em, hiện mình cũng u40 rồi nhưng ngồi nghĩ thấy buồn quá. tuổi này cố gắng bám trụ lao động cùng lắm 10-15 năm nữa. Tha hương đa phần ở trọ hoặc mua nhà trả góp 30 năm. Chắc đến 60 tuổi còn chưa trả hết, nên ở trọ hay mua trả góp thực ra như nhau. 1 anh thì buồn ko có chỗ ra vào ổn định. 1 anh thì suốt ngày lo nguồn tiền để trả nợ, lãi suất tăng.
Ngồi nhìn lại 20 năm trôi qua cái vèo mới tuổi 20 như đang hôm qua mà ngủ dậy cái đã u40. Nếu giàu có thì tuổi 20-40 là cái tuổi hưởng thụ du lịch...nhiều khi xem họ lái xe đi du lịch, book vé máy bay ra ha nội đớp con sò lông tối lại bay về mà thấy số chạnh con ku
thời gian trôi rất nhanh, quay đi quay lại hết 1 năm
Nếu nói sao ko cố gắng...thì đa phần là bọn có tiền nó mở mồm đạo đức giả, tại vì cố gắng làm thì cũng vậy, trừ khi giỏi xuất chúng mới vượt ra khỏi tầng lóp loser được. Giống như sao m ko kiếm việc lương 500tr/tháng mà làm....
rồi 20 năm sau chúng ta 60 tuổi 70 tuổi coi như tuổi chết. Nhiều khi thấy đời người ngắn quá. mà tuổi thanh xuân lại càng ngắn. Thiên địa hơn 4 tỷ năm kiếp người 70 năm. nếu tính từ hôm nay 23/1/2026 thì 100 năm sau lớp người đang sống sẽ chết hết kể cả bé sơ sinh mới vừa đẻ lúc tôi gõ phím.
t buồn cho đời t , dù đã cố gắng, cũng đầu tư các kiểu nhưng bất thành. Nhiều khi t muốn chết 1 cách nhẹ nhàng ko đau đớn
cái buồn của t thật sự là tuổi thanh xuân đã qua mà ko được sống tận hưởng. Còn già cỡ 50-70 tuổi có nhiều tiền cũng đâu còn niềm vui,