Ăn chơi U50 THẤT NGHIỆP, BẤT LỰC TRỞ THÀNH NGƯỜI THỪA TRONG GIA ĐÌNH

Huhuvay

Trâu lái đò
Tôi 48 tuổi, từng là một trưởng nhóm kỹ thuật có thâm niên, thu nhập ổn định. Sau đợt cắt giảm nhân sự bất ngờ do công ty tái cấu trúc, tôi rơi vào cảnh thất nghiệp. Ban đầu, tôi trấn an vợ: "Anh nghỉ ngơi một thời gian rồi tìm việc mới, không sao đâu".
Nhưng thời gian tìm việc càng kéo dài, sự im lặng trong căn nhà nhỏ của chúng tôi cũng dày lên theo từng tháng thất nghiệp.
Vợ tôi lúc đó thì vừa được bổ nhiệm làm Trưởng phòng tại công ty dược. Công việc bận rộn, áp lực cao nhưng cô ấy vẫn gồng gánh mọi chi phí gia đình, từ tiền học của con đến khoản vay mua nhà.
Về đến nhà, cô ấy thấy tôi lặng lẽ dọn dẹp, nấu ăn, lo cho con học bài, những việc mà trước đây tôi chưa từng làm. Lúc đầu, cô ấy cảm thông. Nhưng dần dần, ánh mắt cô ấy trở nên khó chịu, hay cau có vì áp lực. Tôi thì càng ngày càng ít nói. Tôi sợ cả ánh mắt vợ, sợ cả tiếng thở dài của cô ấy.
Tôi cảm thấy mình không còn như trước, tôi bắt đầu lảng tránh bạn bè, ngại tiếp xúc, thậm chí cáu gắt với chính con mình vì những chuyện nhỏ nhặt.
Cả hai cùng cô đơn trong chính ngôi nhà của mình. Trước mặt con, chúng tôi vẫn cố giữ vẻ hòa thuận, vẫn ăn cơm chung, vẫn hỏi han, nhưng khoảng cách cứ lớn dần lên. Sự đảo chiều vai trò, từ người kiếm tiền thành kẻ phụ thuộc, khiến tôi cảm thấy như bị đẩy ra bên lề.
Vấn đề không chỉ là mất việc, mà là mất vị trí, mất tiếng nói và mất niềm tin vào bản thân. Tôi rất muốn trò chuyện với vợ, không phải là tiền bạc, mà là học cách đồng cảm và cùng nhau vượt qua sự thay đổi. Nhưng thật khó mở lời với khoảng cách "đóng băng" giữa chúng tôi…
Tôi xin được giấu tên

#CuocSongTV #bhcs #giadinh #mcv
 
Tao đã từng ở hoàn cảnh này và tao thấu hiểu sự bức bối, cùng quẩn. Dù vợ tao không thể hiện như con vợ mày nhưng tao vẫn cảm thấy khó chịu trong người vô cùng.
Hoàn cảnh mày hiện nay không biết làm sao chứ tao giai đoạn đó còn 2 con nhỏ, cha mẹ lớn tuổi bệnh tật liên miên, nghĩ lại cũng lạnh sống lưng.
 
Tôi 48 tuổi, từng là một trưởng nhóm kỹ thuật có thâm niên, thu nhập ổn định. Sau đợt cắt giảm nhân sự bất ngờ do công ty tái cấu trúc, tôi rơi vào cảnh thất nghiệp. Ban đầu, tôi trấn an vợ: "Anh nghỉ ngơi một thời gian rồi tìm việc mới, không sao đâu".
Nhưng thời gian tìm việc càng kéo dài, sự im lặng trong căn nhà nhỏ của chúng tôi cũng dày lên theo từng tháng thất nghiệp.
Vợ tôi lúc đó thì vừa được bổ nhiệm làm Trưởng phòng tại công ty dược. Công việc bận rộn, áp lực cao nhưng cô ấy vẫn gồng gánh mọi chi phí gia đình, từ tiền học của con đến khoản vay mua nhà.
Về đến nhà, cô ấy thấy tôi lặng lẽ dọn dẹp, nấu ăn, lo cho con học bài, những việc mà trước đây tôi chưa từng làm. Lúc đầu, cô ấy cảm thông. Nhưng dần dần, ánh mắt cô ấy trở nên khó chịu, hay cau có vì áp lực. Tôi thì càng ngày càng ít nói. Tôi sợ cả ánh mắt vợ, sợ cả tiếng thở dài của cô ấy.
Tôi cảm thấy mình không còn như trước, tôi bắt đầu lảng tránh bạn bè, ngại tiếp xúc, thậm chí cáu gắt với chính con mình vì những chuyện nhỏ nhặt.
Cả hai cùng cô đơn trong chính ngôi nhà của mình. Trước mặt con, chúng tôi vẫn cố giữ vẻ hòa thuận, vẫn ăn cơm chung, vẫn hỏi han, nhưng khoảng cách cứ lớn dần lên. Sự đảo chiều vai trò, từ người kiếm tiền thành kẻ phụ thuộc, khiến tôi cảm thấy như bị đẩy ra bên lề.
Vấn đề không chỉ là mất việc, mà là mất vị trí, mất tiếng nói và mất niềm tin vào bản thân. Tôi rất muốn trò chuyện với vợ, không phải là tiền bạc, mà là học cách đồng cảm và cùng nhau vượt qua sự thay đổi. Nhưng thật khó mở lời với khoảng cách "đóng băng" giữa chúng tôi…
Tôi xin được giấu tên

#CuocSongTV #bhcs #giadinh #mcv

M nên đi ra ngoài, làm việc gì cũng được, vác cứt, phân hay gì cũng được miễn sao làm ra tiền, và ra ngoài bạn bè nó thương mà giúp. Ở nhà vợ con nó khinh ra mặt là phải rồi! Chúc mày mau lấy lại phong độ đàn ông!
 
Top