Hero1111
Khổ vì lồn
Hồi mới đi làm, mình có quen một anh hơn mình gần chục tuổi. Mỗi lần công ty liên hoan, khách hàng mời nhậu hay bạn bè tụ tập, anh luôn là người cụng ly nhiệt tình nhất. Ai nhìn cũng tưởng anh “đô” cao, chơi hết mình. Nhưng có một điều lạ, chưa bao giờ thấy anh nói linh tinh, cũng chưa bao giờ thấy anh làm điều gì khiến hôm sau phải ngượng mặt.
Có lần mình tò mò hỏi: “Anh uống giỏi thật hay giả vậy?”
Anh cười rồi nói một câu mà đến giờ mình vẫn nhớ: “Đi nhậu, uống đến nửa say thì giả vờ say. Để lại một nửa tỉnh táo mà quan sát thế giới.”
Lúc đó mình chỉ nghĩ anh nói vui.
Sau này va chạm nhiều hơn, mới thấy đó là một bài học về nhân tâm, chứ không phải về rượu.
Có những người khi men vào là bắt đầu kể hết bí mật công ty. Có người mang chuyện gia đình ra than thở. Có người vừa uống vài ly đã khoe tiền, khoe quan hệ, khoe dự án, khoe những điều lẽ ra nên giữ cho riêng mình. Cũng có người bình thường rất lịch sự, nhưng chỉ vài chén rượu là trở thành một con người hoàn toàn khác. Người xưa có câu: “Tửu hậu kiến chân ngôn.” Sau chén rượu, lời nói thường không còn được lý trí gọt giũa. Cái hiện ra nhiều khi không phải sự chân thành, mà là bản năng.
Mình từng có một tinh thần rất đáng học: đi nhiều để hiểu người, va chạm nhiều để hiểu đời. Có những cuộc gặp không giúp mình ký được hợp đồng nào, nhưng lại giúp mình đọc được tính cách của một con người. Và đôi khi, giá trị của buổi nhậu không nằm ở số ly đã uống, mà nằm ở những điều mình lặng lẽ quan sát được khi người khác bắt đầu mất kiểm soát.
Warren Buffett từng nói: “Phải mất hai mươi năm để xây dựng danh tiếng và chỉ năm phút để phá hủy nó.” Điều đáng tiếc là rất nhiều người đánh đổi hai mươi năm ấy chỉ vì vài giờ trên bàn nhậu. Họ tưởng mọi người sẽ quên, nhưng người đời nhớ rất lâu cách một người cư xử khi không còn đủ tỉnh táo.
Càng trưởng thành, mình càng thấy người bản lĩnh không phải là người uống được bao nhiêu, mà là người biết dừng đúng lúc. Họ không để men rượu điều khiển lời nói. Không để cảm xúc quyết định hành động. Không vì vài phút hưng phấn mà nói ra những điều đáng lẽ phải giữ cả đời. Bởi họ hiểu, có những mối quan hệ mất đi không phải vì công việc, mà vì một câu nói quá chén.
Mình cũng từng chứng kiến một anh giám đốc rất hay. Trong mọi cuộc nhậu, anh luôn là người cười nhiều nhất nhưng nói ít nhất. Khi người khác tranh nhau thể hiện, anh chỉ lặng lẽ lắng nghe. Khi mọi người bắt đầu chếnh choáng, anh lại là người tỉnh táo nhất để đưa từng người về nhà an toàn. Sau này mình mới hiểu, người thành công thường không cố trở thành trung tâm của bàn tiệc. Họ để người khác nói, còn mình quan sát. Vì người nói nhiều sẽ để lộ suy nghĩ, còn người biết lắng nghe sẽ thu được thông tin.
Có một câu của Lão Tử mà mình rất thích: “Biết người là trí, biết mình là sáng.” Nhưng thật ra, muốn biết người, trước hết phải giữ được mình. Giữ được sự tỉnh táo khi người khác đang mất kiểm soát. Giữ được cái đầu lạnh khi xung quanh toàn cảm xúc. Giữ được giới hạn của bản thân giữa một đám đông đang hô hào “uống hết mình”.
Đến một lúc nào đó, bạn sẽ nhận ra câu nói “uống đến nửa say thì giả vờ say” chưa bao giờ chỉ dành cho bàn nhậu. Nó còn là cách sống. Trong một thế giới đầy ồn ào, đừng để mình quá hưng phấn trước lời khen, cũng đừng quá suy sụp vì lời chê. Hãy luôn giữ lại cho mình một nửa tỉnh táo để nhìn người, nhìn đời và nhìn chính mình. Vì người thắng cuộc sau cùng không phải là người uống được nhiều nhất, mà là người chưa từng để cuộc đời chuốc say lý trí của mình.
Còn bạn thì sao? Bạn từng chứng kiến điều gì khiến mình nhận ra bản chất của một con người chỉ sau một bàn nhậu? Hãy kể câu chuyện của bạn ở phần bình luận nhé!
Có lần mình tò mò hỏi: “Anh uống giỏi thật hay giả vậy?”
Anh cười rồi nói một câu mà đến giờ mình vẫn nhớ: “Đi nhậu, uống đến nửa say thì giả vờ say. Để lại một nửa tỉnh táo mà quan sát thế giới.”
Lúc đó mình chỉ nghĩ anh nói vui.
Sau này va chạm nhiều hơn, mới thấy đó là một bài học về nhân tâm, chứ không phải về rượu.
Có những người khi men vào là bắt đầu kể hết bí mật công ty. Có người mang chuyện gia đình ra than thở. Có người vừa uống vài ly đã khoe tiền, khoe quan hệ, khoe dự án, khoe những điều lẽ ra nên giữ cho riêng mình. Cũng có người bình thường rất lịch sự, nhưng chỉ vài chén rượu là trở thành một con người hoàn toàn khác. Người xưa có câu: “Tửu hậu kiến chân ngôn.” Sau chén rượu, lời nói thường không còn được lý trí gọt giũa. Cái hiện ra nhiều khi không phải sự chân thành, mà là bản năng.
Mình từng có một tinh thần rất đáng học: đi nhiều để hiểu người, va chạm nhiều để hiểu đời. Có những cuộc gặp không giúp mình ký được hợp đồng nào, nhưng lại giúp mình đọc được tính cách của một con người. Và đôi khi, giá trị của buổi nhậu không nằm ở số ly đã uống, mà nằm ở những điều mình lặng lẽ quan sát được khi người khác bắt đầu mất kiểm soát.
Warren Buffett từng nói: “Phải mất hai mươi năm để xây dựng danh tiếng và chỉ năm phút để phá hủy nó.” Điều đáng tiếc là rất nhiều người đánh đổi hai mươi năm ấy chỉ vì vài giờ trên bàn nhậu. Họ tưởng mọi người sẽ quên, nhưng người đời nhớ rất lâu cách một người cư xử khi không còn đủ tỉnh táo.
Càng trưởng thành, mình càng thấy người bản lĩnh không phải là người uống được bao nhiêu, mà là người biết dừng đúng lúc. Họ không để men rượu điều khiển lời nói. Không để cảm xúc quyết định hành động. Không vì vài phút hưng phấn mà nói ra những điều đáng lẽ phải giữ cả đời. Bởi họ hiểu, có những mối quan hệ mất đi không phải vì công việc, mà vì một câu nói quá chén.
Mình cũng từng chứng kiến một anh giám đốc rất hay. Trong mọi cuộc nhậu, anh luôn là người cười nhiều nhất nhưng nói ít nhất. Khi người khác tranh nhau thể hiện, anh chỉ lặng lẽ lắng nghe. Khi mọi người bắt đầu chếnh choáng, anh lại là người tỉnh táo nhất để đưa từng người về nhà an toàn. Sau này mình mới hiểu, người thành công thường không cố trở thành trung tâm của bàn tiệc. Họ để người khác nói, còn mình quan sát. Vì người nói nhiều sẽ để lộ suy nghĩ, còn người biết lắng nghe sẽ thu được thông tin.
Có một câu của Lão Tử mà mình rất thích: “Biết người là trí, biết mình là sáng.” Nhưng thật ra, muốn biết người, trước hết phải giữ được mình. Giữ được sự tỉnh táo khi người khác đang mất kiểm soát. Giữ được cái đầu lạnh khi xung quanh toàn cảm xúc. Giữ được giới hạn của bản thân giữa một đám đông đang hô hào “uống hết mình”.
Đến một lúc nào đó, bạn sẽ nhận ra câu nói “uống đến nửa say thì giả vờ say” chưa bao giờ chỉ dành cho bàn nhậu. Nó còn là cách sống. Trong một thế giới đầy ồn ào, đừng để mình quá hưng phấn trước lời khen, cũng đừng quá suy sụp vì lời chê. Hãy luôn giữ lại cho mình một nửa tỉnh táo để nhìn người, nhìn đời và nhìn chính mình. Vì người thắng cuộc sau cùng không phải là người uống được nhiều nhất, mà là người chưa từng để cuộc đời chuốc say lý trí của mình.
Còn bạn thì sao? Bạn từng chứng kiến điều gì khiến mình nhận ra bản chất của một con người chỉ sau một bàn nhậu? Hãy kể câu chuyện của bạn ở phần bình luận nhé!

