Valentine’s day

Valentine’s day

Mình thích nhị nguyên phương Tây. Có ngày của mẹ thì sẽ có ngày của cha.

Có ngày cho các cặp yêu đương thì cũng có ngày cho kẻ cô đơn (ngày Valentine Đen-14/4).

Chính sự cân bằng này thì Nhị nguyên lại trở thành Minh triết.

Con người trở nên ôn hoà và yêu thương, chia sẻ với nhau hơn (ông nào phê phán phương Tây thiếu Minh triết thì vào đây gặp tôi).
Và đó là cái ta phải học, phải suy nghĩ.

Trong đời sống hàng ngày, ta hay bắt gặp các cặp vợ chồng già phương Tây nắm tay nhau đi dạo, nắm tay nhau khi đi du lịch (nhiều cặp còn đá đít nhau, đánh rắm thùm thụp).

Nhưng hiếm khi thấy các cặp vợ chồng già ở Việt Nam đi cùng nhau, nắm tay nhau.

Các cặp vợ chồng Việt Nam có xu hướng ghét bỏ nhau khi về già.

Họ hiếm khi trò chuyện, hiếm khi ngủ chung, và tất nhiên hiếm khi vui vẻ bên nhau.

Họ là hai thế giới biệt lập, bất chấp hồi yêu đương thề non, hẹn biển, biên thư đòi hái sao, kéo trăng cho nhau.
(Đđây là sự lừa đảo, bịp bợm trắng trợn nhất của người Việt. Nhưng vấn đề là họ không hổ thẹn tý nào về sau)

Bao lời yêu thương, thề thốt đi đâu mất khi về già.

Đáng lẽ lúc này người ta cần yêu thương nhau nhất thì lại quay ra ghét bỏ nhau.

Vì sao lại như vậy?

Để trả lời chúng ta phải dùng lý thuyết Phân tâm học của Freud.

Freud chia con người thành ba cấu thành, bao gồm Id (cái Nó), Ego (cái Tôi) và SuperEgo (cái Siêu tôi).

Cái Nó là hiện thân của dục vọng, các đòi hỏi bản năng.

Cái Tôi là bản ngã của mỗi con người, là sự giao thao, thoả hiệp, đấu tranh giữa cái Nó và cái Siêu tôi.

Cái Siêu Tôi là con người cao cả, lòng trắc ẩn, trí tuệ.

Cuộc đời con người chính là hành trình của cuộc đấu tranh giữa cái Nó và cái Siêu tôi, để hình thành nên cái Tôi.
(Về bản chất cái Tôi là kẻ phán xét. Nhưng nó lại được xây dựng nên bởi chính mẫu thuẫn giữa cái Nó và cái Siêu tôi)

Có kẻ tù tội, có kẻ làm giáo sư; có kẻ hạnh phúc, có kẻ bất hạnh.

Về quan điểm triết học, sẽ không có số phận mà chỉ có những lựa chọn.

Nếu bạn để dục vọng chi phối bạn sẽ bất hạnh. Nếu bạn để cái cao cả chi phối, bạn sẽ thành công và hạnh phúc.

Hành trình của phần lớn người Việt ta lại là một hành trình ngược.

Khi còn trẻ, đáng lẽ phải để cho những khát khao, sự cuồng nhiệt chi phối thì người Việt lại làm thơ tặng nhau.

Viết thư cho nhau thì dùng những lời lẽ đẹp đẽ, những ước vọng lớn lao như những con người từ cung trăng.
(Đọc Nhật ký Đặng Thuỳ Trâm vãi cả đái)

Gặp nhau thay vì lao vào nhau ôm ấp, sờ soạng thì họ lại dắt nhau đến Hội Thơ, đến buổi sinh hoạt đoàn…rồi ra bờ đê ngắm trăng sao.

Và tất nhiên thề non, hẹn biển.

Rồi một ngày đẹp trời (với cả tá ông thày bói toán) người ta làm lễ thành hôn.

Lúc này người ta lộ nguyên hình là kẻ bệnh hoạn.

Do cuộc sống yêu đương toàn là chuyện bịp bợm, tự huyễn (tức cái Siêu Tôi nhảy bổ lên) nên khi sống thật với nhau thì ngã ngửa.
Kẻ thì nghiện rượu, ngáy to; kẻ thì chưa đi chợ đã hết tiền; kẻ thì nhu nhược, bất tài; kẻ thì cả ngày đi họp chi bộ; kẻ thì bồ bịch, trác táng…

Cuộc sống đủ các thứ thô tục, động vật.

Thế là người ta ghét nhau.

Cái hành trình lộn ngược ấy đeo đuổi người ta hết cuộc đời.

Càng sống lâu người ta cành thô tục, tầm thường với nhau (hiện tượng lại giống).

Đáng lẽ càng sống lâu người ta cành phải trở nên cao cả, yêu thương nhau hơn thì người ta lại càng đối xử thậm tệ với nhau.
(Nghĩa là để cho Id-cái thú tính thắng thế)

Và tất nhiên người ta bất hạnh.

Vì thế ngày Valentine là ngày chúng ta phải suy nghĩ lại, phải quay ngược lại hành trình cho đúng; phải học cách yêu thương nhau khi về già.

Về bản chất, theo Freud, tuổi trẻ mà chìm đắm trong thơ hay các ước vọng quá lớn lao là hiện tượng rối loạn tâm thần.

Freud chia các bệnh về tinh thần làm hai dạng. Một là bệnh rối loạn thần kinh, hai là rối loạn tâm thần.
Rối loạn thần kinh là không nhận biết được thực tại (tức kẻ điên). Rối loạn tâm thần thì vẫn nhận biết thực tại, nhưng lại nhận thức nó ra một thực tại khác.

Mà làm thơ là biểu hiện rõ nét nhất.
(Thảo nào người Việt làm thơ nhiều thế. Có chị bán thịt lợn mới đây còn tự phong là “nhà thơ thế giới”)

Tuổi trẻ nên để những khát khao, những đam mê thực tế chiếm hữu.

Y phải có nhiều trải nghiệm, phải lao vào học tập, khao khát tri thức, khao khát yêu đương, khát khao làm tình, khát khao lựa chọn…

Y vừa phải có nhận thức thực tại, vừa phải dám có ước muốn khám phá bản thân, và cũng phải biết thư giãn, yêu chiều…

Y phải lao động, phải dám mơ ước nhưng không được viển vông, tô hồng.

Và để đi đúng đường thì y cần phải được giáo dục.

Giáo dục về bản chất là làm con người ta sống ở thực tại, thúc đẩy y và cũng uốn nắn y.

Biết yêu thương và kỷ luật. Đấy chính là thành tựu lớn nhất của giáo dục.

Bởi, hiện thân của con người là hiện thân của giáo dục.

Càng về già ta càng phải thể hiện giáo dục, chứ không phải hai kẻ xa lạ và giả vờ gọi nhau là “vợ chồng”.

Happy Valentine’s day!
 
:embarrassed: sáng giờ t mới thấy m là người đầu tiên viết 's
 
Top