Vẫn còn tà tâm

lucho

Người phá đò sông Đà
Nepal
@anrongdi
Những suy nghĩ sân si, dục vọng vẫn còn, dù chỉ 1 chút thoáng qua, tôi đã xua đuổi nó đi ngay. Nhưng lâu lâu bất chợt nó lại hiện về.
 
@anrongdi
Những suy nghĩ sân si, dục vọng vẫn còn, dù chỉ 1 chút thoáng qua, tôi đã xua đuổi nó đi ngay. Nhưng lâu lâu bất chợt nó lại hiện về.
cắt đi... kéo có 20 nghìn... thêm hai nghìn mua ớt tỏi chống viêm
 
Không được trốn tránh. Phải học cách đối diện, mà tâm không động. Ấy mới là tích đức.
mỗi khi con nứng hãy nghe khầy... lấy ớt xác vô chỗ nắng... tâm mới vững... không động dục:vozvn (12):
 
@anrongdi
Những suy nghĩ sân si, dục vọng vẫn còn, dù chỉ 1 chút thoáng qua, tôi đã xua đuổi nó đi ngay. Nhưng lâu lâu bất chợt nó lại hiện về.
Vẫn chưa giải bài oxy cho anh được, để tôi suy nghĩ nha.
 
@anrongdi
Những suy nghĩ sân si, dục vọng vẫn còn, dù chỉ 1 chút thoáng qua, tôi đã xua đuổi nó đi ngay. Nhưng lâu lâu bất chợt nó lại hiện về.
Do thói quen của mày thôi như con nghiện he6roin vậy nên mới có luân hồi chứ mày không có tham sân si thì be de tự mang mày về thờ rồi
 
nó khởi lên thì quán xét xem nó là thiện hay ác
tâm thiện là tâm không có tham-sân-si-mạn-nghi (ngũ triền cái)
dù một ý niệm nhỏ lảng vảng trong đầu khiến ta không an vui, chắc chắc nó có ẩn chứa triền cái, lúc này ta phải dùng chánh tư duy mà mổ xẻ nó ra, từ đó tác ý mà đuổi đi
ví dụ :
quán bất tịnh, khi có vọng tưởng về cô gái khoả thân, ta tác ý, bên ngoài thơm là do nước hoa mỹ phẩm, bên trong thì hôi thối, ruột gan tim phổi cứt đái máu mỡ,...

quán vô thường : ta biết ăn cái này là hại, là tà hạnh, ta phải dũng mãnh, trí tuệ thâud lý vô thường. Khi ấy ta tác ý, “dục như tảng đá, cảm giác này là vô thường, tí nó hết, rồi sẽ nhẹ nhõm”

sân hận được diệt trừ qua lòng yêu thương (chúng sinh vô minh), cảm nhận thọ khổ (thích ăn “cay”), tác ý (buông xuống đi) ,...
ta quán quen rồi, chánh tinh tiến luôn được tăng trưởng, nó quét tâm rất nhanh, ta nói “hôi thối” , “buông xuống đi” tự động nó đi
 
nó khởi lên thì quán xét xem nó là thiện hay ác
tâm thiện là tâm không có tham-sân-si-mạn-nghi (ngũ triền cái)
dù một ý niệm nhỏ lảng vảng trong đầu khiến ta không an vui, chắc chắc nó có ẩn chứa triền cái, lúc này ta phải dùng chánh tư duy mà mổ xẻ nó ra, từ đó tác ý mà đuổi đi
ví dụ :
quán bất tịnh, khi có vọng tưởng về cô gái khoả thân, ta tác ý, bên ngoài thơm là do nước hoa mỹ phẩm, bên trong thì hôi thối, ruột gan tim phổi cứt đái máu mỡ,...

quán vô thường : ta biết ăn cái này là hại, là tà hạnh, ta phải dũng mãnh, trí tuệ thâud lý vô thường. Khi ấy ta tác ý, “dục như tảng đá, cảm giác này là vô thường, tí nó hết, rồi sẽ nhẹ nhõm”

sân hận được diệt trừ qua lòng yêu thương (chúng sinh vô minh), cảm nhận thọ khổ (thích ăn “cay”), tác ý (buông xuống đi) ,...
ta quán quen rồi, chánh tinh tiến luôn được tăng trưởng, nó quét tâm rất nhanh, ta nói “hôi thối” , “buông xuống đi” tự động nó đi
Cảm ơn bạn
Tôi vẫn đang áp dụng. Không biết liệu tới bao giờ thì cái tâm này hoàn toàn trong sạch đây.
 
Cảm ơn bạn
Tôi vẫn đang áp dụng. Không biết liệu tới bao giờ thì cái tâm này hoàn toàn trong sạch đây.
cứ kiên trì, tin vui là không lâu đâu, giới luật là tự nguyện, là an vui, là hạnh phúc, không phải gông cùm
 

Có thể bạn quan tâm

Top