Cảnh báo lừa đảo‼️ Văn tự ngục - Ở vào thời đại nhiễu nhương, không biết chữ là một điều may

diet_bo_do

Chú bộ đội
Canada
“Ngục văn tự” (hay “văn tự ngục”) là những vụ án do văn tự mà ra.
thanh-cropped-1783429541771.jpg

Có thể nói, ngục văn tự là thành tựu của mấy nghìn năm văn hiến phương Đông, là biện pháp trị nước đệ nhất. Bậc đế vương sở dĩ có được thiên hạ vốn cậy ở thanh gươm yên ngựa chinh nam phạt bắc trải bao công sức gian nguy mới có; trong khi đó bọn hủ nho chỉ nằm khểnh ngâm hoa vịnh liễu chờ gặp thái bình có minh quân xuất thế. Thế mà bọn văn nhân kia thường ỷ mình có chút chữ nghĩa lận lưng, thường phét lác hứng đâu vịnh đấy, rồi buông tuồng luận bàn đàm tiếu chính sự khiến lòng dân xao động, thật là cái gai trong mắt bậc chăn dân, tội đáng muôn thác vậy. Bởi đó, trải bao triều đại, vua chúa các đời đều phải ra uy sấm sét trị tội ngạo mạn khi quân của bọn cuồng nho soi mói châm chọc triều đình.

Tháng 3 năm 1079, đời Tống Thần Tôn, có tên Tô Thức, hiệu Đông Pha, ỷ tài thi phú thường tỏ vẻ ngông cuồng, lấy làm tự đắc cái gì “ý tại ngôn ngoại”. Thời may có các bậc lương đống triều đình gom góp tất cả thi văn của họ Tô hơn bốn chồng dày cộm để chong đèn nghiền ngẫm, cuối cùng phát hiện ra trong bài thơ vịnh hai cây bách của họ Tô có hai chữ “Trập long”, nghĩa là rồng nấp, tội ấy thiệt to bằng trời. Rồng là biểu tượng của thiên tử chánh vì vương, hễ nhắc đến rồng là phải tung hô “Phi long tại thiên” (rồng bay lên trời); nay họ Tô dám viết rồng nấp, há chẳng phải dè bĩu cửu trùng, mưu đồ tạo phản ư? Lẽ ra tội ấy phải tru di cửu tộc, giết sạch tới gà chó trong nhà, may nhờ Thần Tôn là đấng minh quân, nên chỉ hạ chiếu giáng chức lưu đày ngàn dặm, còn bọn bạn bè thân thích họ hàng của Đông Pha khoảng hai mươi tên đều phải liên lụy. Hậu thế nhắc đến chuyện này thảy trợn mắt nghiến răng căm giận cuồng đồ: Tô Đông Pha là ai? Tống triều đệ nhất danh sĩ là cái thá gì mà dám động phạm oai rồng? Cho mi chết, để bỏ thói lung lăng xem thường luân lý!

Nhưng ngục văn tự phát triển cực thịnh hoàng kim là vào thời Minh Thái Tổ Chu Nguyên Chương. Thái Tổ vốn nhờ mưu sâu kế hiểm, bố láo khôn lường, nói dối lem lẻm, dung túng lưu manh, trải bao tân khổ đa đoan mới dựng nên nghiệp lớn gồm thâu thiên hạ. Nguyên một triều đình quần tụ anh hào thô bỉ cùng nhau chém tướng đoạt thành, đặt giàm giật dây, hết lòng cống hiến cho cách mạng thành công. Thế mà bọn văn nhân thi sĩ lại dám bêu riếu, khinh thường trên từ thiên tử dưới đến quan tướng đại thần đều một lũ vô học bất tài văn dốt vũ nát lũng đoạn giang san.

Thử hỏi vô học thì đã làm sao? Nếu đã quyền cao tất phải là bậc tôn quý, không được xem thường!

Vì lẽ đó, thuận theo lòng trời, vỗ an bá tánh, Thái Tổ bèn giáng chỉ cho phép vạch tội bọn văn nho. Quả nhiên một trường máu đổ đầu rơi đã diễn ra, thật là thống khoái:

Các tên giáo thụ Hàng Châu Hứa Nhất Khởi, giáo thụ Chiết Giang Lâm Nguyên Lượng, huấn đạo Bắc Bình Triệu Bá Ninh, huấn đạo Phúc Châu Lâm Bá Cảnh, học chính Phong Châu Mạnh Thanh, cùng phạm tội tày trời, ấy là trong biểu chương của chúng đều có chữ “Tác tắc”. Tác tắc, theo nghĩa tự bao đời trước là làm khuôn phép; nhưng kịp đến minh quân Thái Tổ, từ nhỏ xuất thân ti tiện chửa bao giờ liếc đọc thánh hiền ba trợn, thì ngài phán rằng chữ tắc kia đồng âm chữ tặc, vậy “tác tắc” cùng nghĩa như “tác tặc”, là làm giặc. Một đạo dụ anh minh liền giáng xuống, cả kẻ dâng biểu lẫn người viết hộ đều bị lôi ra chém, lành thay đạo trời!

Tên giáo thụ Hàng Châu Hứa Nhất Khởi dâng tấu mừng vua, trong có mấy chữ “Thể càn pháp khôn, tảo sức thái bình” (Thể chế như trời phép tắc như đất, trau chuốt làm đẹp cảnh thái bình). Thái Tổ đọc ngay ra vị, chữ “tảo sức” kia vốn thiệt đồng âm với “tảo thất”, “tảo thất thái bình” là mất con bà nó thái bình, là thiên hạ loạn lạc à? Lệnh truyền tùng xẻo ngay tên láo xược dám trù ẻo chế độ!

Tên Đức Tường làm một bài thơ tức cảnh tả ngày hè, có câu “Nhiệt thời vô xứ khá thừa lương” (trời oi bức không nơi hóng mát). Vua hỏi: “Ngươi nói không nơi hóng mát, có phải là phúng thích hình pháp của ta hà khắc không?”. Vậy là tên nhà thơ xuyên tạc chế độ kia liền bị chết thảm.

Có nhà sư Thủ Nhân ở Chiết Giang, nhân chuyện tiến lông chim trả mà làm bài tứ tuyệt “Phỉ Thúy”, đại để thương cho chim trả vì lông mà phải lụy. Thái Tổ đọc thấy cả giận, cho rằng Thủ Nhân có ý oán giận triều đình, lệnh truyền xử trảm không tha.

Lần nọ, Thái Tổ viếng cảnh chùa, thấy trên tường có bài thơ, trong có hai câu:

“Tất cánh hữu thu hoàn hữu tán

Phóng khoan tá tử hựu hà phương”


(Rốt lại có thu thì có phát

Rộng tay cho chút sá gì đâu)

biết ngay bọn này có ý châm biếm hình pháp hà khắc, ngài bèn ra lệnh chém sạch cả chùa không chừa một mống.

Đừng nói văn thần thi sĩ, nhà sư hay điếm thúi, ngay cả thánh hiền cũng bị Thái Tổ trị tội thẳng tay. Như Mạnh Tử kia, vốn được tôn làm bậc Á Thánh trong Văn miếu, trong thiên Lâu Ly hạ, y có viết như vầy:

Vua xem bề tôi như tay chân, thì bề tôi coi vua như lòng dạ; vua xem bề tôi như chó ngựa, thì bề tôi coi vua như dân thường; vua xem bề tôi như đất như cỏ thì bề tôi coi vua như giặc cướp, như kẻ thù.

Rõ là quân đại nghịch bất đạo! Vua đùng đùng lột chức Á Thánh, và cho liệng luôn bài vị Mạnh Tử ra khỏi Văn Miếu. Thật may cho Mạnh Tử là y đã chết từ đời tám hoánh, bằng không ắt bị xé xác làm trăm mảnh mới vừa tội!
 

Có thể bạn quan tâm

Top