Gia đình nợ nần, công việc bế tắt, bạn bè quay lưng, đau ốm đéo ai hỏi han một thân một mình ở nơi xa lạ. Khi nào tụi m full combo như t thì mới hiểu thế nào là tận cùng nổi đau đc
Tao cũng trải qua 4 năm đầy sóng gió, cơ hội đến đều không rõ ràng, mất mát quá nhiều, haizzzz tạm thời cứ thả trôi xem đời đưa mình đến bến đỗ nào thì bắt đầu tiếp ở đấy. Nhiều thằng cứ nói cố này cố kia nhưng thật sự biến cố đến đéo cố được nữa đâu, điểm tựa mất, vốn liếng mất. Tuổi thì ko còn trẻ nên sức bền đéo có để cố như hồi 25-27 được
Tao cũng trải qua 4 năm đầy sóng gió, cơ hội đến đều không rõ ràng, mất mát quá nhiều, haizzzz tạm thời cứ thả trôi xem đời đưa mình đến bến đỗ nào thì bắt đầu tiếp ở đấy. Nhiều thằng cứ nói cố này cố kia nhưng thật sự biến cố đến đéo cố được nữa đâu, điểm tựa mất, vốn liếng mất. Tuổi thì ko còn trẻ nên sức bền đéo có để cố như hồi 25-27 được
Gia đình nợ nần, công việc bế tắt, bạn bè quay lưng, đau ốm đéo ai hỏi han một thân một mình ở nơi xa lạ. Khi nào tụi m full combo như t thì mới hiểu thế nào là tận cùng nổi đau đc
T chưa biết tương lai thế nào, chỉ biết cố gắng, nỗ lực từng phút, hy vọng có thể thoát khỏi tình cảnh khốn nạn hiện h. Mấy tháng cuối năm ngoái, vì suy nghĩ nhiều mà t trầm cảm. Nhưng giờ nhìn lại thấy phí thời gian mấy tháng ấy thật, mình chìm trong tiêu cực, vẫn cứ dậm chân tại chỗ và cay nhất là vô tình bỏ lỡ một số cơ hội ngon ăn Giờ còn nhiều khó khăn, nhưng thôi cứ tiến lên đã.
Tao cũng đã trải qua quãng thời gian mới ra trường cách đây tầm chục năm. Khố rách áo ôm đéo có đồng nào lại dọn ra ở riêng, cái gì cũng tự mình làm ko có ai hỗ trợ. Tao đi lên từ bàn tay trắng lương có 2,3 tr/ tháng. Tao làm đủ mọi nghề để gọi là có cái ăn, những lúc như vậy nó dạy cho tao bài học phải chai lì với cuộc sống. Thằng nào lì lợm, ít nghĩ linh tinh, tập trung làm tốt những thứ đang làm, yêu cái khoảnh khắc hiện tại thì sẽ dành định hướng được cái bản ngã trong con người, chuyện của mình thì tập trung làm đừng quan tâm ai phán xét đánh giá.