"People have no sense of humor, they are so fucking serious about themselves." (Tạm dịch: Bọn nó đéo biết đùa, chúng làm như thể chúng là cái đéo gì đó vậy)
Câu trên là của một thằng cha nhà thơ người Mỹ, Charles Bukowski. Cha nội này tính cách rất bù bựa, đi lang thang khắp nước Mẽo, làm đủ nghề để kiếm sống. Khi đủ vài đồng để thuê một căn phòng với chút gì đó để lai rai, hắn đéo làm việc nữa. Hắn đóng cửa, kéo rèm và uống rượu trong bóng tối.
Trong tự sự của mình (My madness - Sự điên rồ của tôi), hắn bảo, thỉnh thoảng hắn cũng mò ra quán rượu để xem con người thế nào. Và hắn tìm người để đấm nhau.
Hắn lại bảo, hắn đấm nhau không phải vì thù ghét ai, mà để "giải phóng con thú ở trong mình". Nhưng hắn rất lấy làm lạ, đối thủ của hắn rất chi là hằn học, chỉ muốn giết hắn. Và hắn nói cái đoạn phía trên ấy: Bọn nó đéo biết đùa, chúng làm như thể chúng là cái đéo gì đó vậy.
Nay đi "ún diệu" về, mở Xàm ra thấy phả vào mặt nhiều sự nghiêm túc, căng cứng vcl. Vào đây đùa cợt tí đi nào.
"Tao là trò đùa của mày à?"
Câu trên là của một thằng cha nhà thơ người Mỹ, Charles Bukowski. Cha nội này tính cách rất bù bựa, đi lang thang khắp nước Mẽo, làm đủ nghề để kiếm sống. Khi đủ vài đồng để thuê một căn phòng với chút gì đó để lai rai, hắn đéo làm việc nữa. Hắn đóng cửa, kéo rèm và uống rượu trong bóng tối.
Trong tự sự của mình (My madness - Sự điên rồ của tôi), hắn bảo, thỉnh thoảng hắn cũng mò ra quán rượu để xem con người thế nào. Và hắn tìm người để đấm nhau.
Hắn lại bảo, hắn đấm nhau không phải vì thù ghét ai, mà để "giải phóng con thú ở trong mình". Nhưng hắn rất lấy làm lạ, đối thủ của hắn rất chi là hằn học, chỉ muốn giết hắn. Và hắn nói cái đoạn phía trên ấy: Bọn nó đéo biết đùa, chúng làm như thể chúng là cái đéo gì đó vậy.
Nay đi "ún diệu" về, mở Xàm ra thấy phả vào mặt nhiều sự nghiêm túc, căng cứng vcl. Vào đây đùa cợt tí đi nào.
"Tao là trò đùa của mày à?"


