Mr Ray
Già trâu
Tao vừa có 2 tháng, thông qua 1 ý tưởng dự án, khảo sát và tiếp xúc điển hình gần như đủ các lĩnh vực thì thấy, ngoài hàng tiêu dùng thiết yếu chỉ mới có xu hướng sụt giảm, thì tín dụng thắt chặt đã làm tê liệt toàn bộ các lĩnh vực sản xuất, thương mại, dịch vụ khác ngoài tiêu dùng thiết yếu.
Không phải vô tình mà cỗ máy in tiền cho đất nước là SG tăng trưởng 0.7% so với cùng kì. Mà cùng kì là cái đéo gì, là năm ngoái dịch, cả SG tê liệt ấy. Bọn mày xem chạy đua chưa, 1 đứa tay chân lành lặn mà chạy đua chỉ hơn 1 người khuyết tật bị liệt là 0.7%, thì chỉ có là trẻ tập đi hoặc già cà lết thôi, chứ từ 3 tuổi đến 80, 90 tuổi mà còn bước được thì không ai chỉ thắng đến mức đó cả.
Lý do thì xem tivi và các chuyên án kể từ FLC đến nay cũng đủ dữ liệu thống kê. Nên ở đây tao chỉ nói hệ luỵ.
Hệ luỵ thứ nhất là giải ngân đầu tư công thấp, rất thấp. Tiền là máu nuôi dưỡng cơ thể. Cơ thể tốt thì lưu thông điều hoà máu tốt. Đây tắc. Qui hoạch đường cao tốc nhưng không có qui hoạch mỏ nguyên vật liệu đáp ứng nhu cầu, dẫn đến bế tắc, thêm vào đó là luật môi trường mới giáng 1 cú búa tạ vào quá trình lẫn trữ lượng khai thác, làm chậm tiến trình đầu tư hàng năm trời.
Hệ luỵ thứ hai là mất cân đối đầu tư và quản lý công nợ. Nếu anh là một gia đình đi, tiền về cái thì lo trả nợ trước, đầu tư sau. Mình không trả nhẽ bắt con cháu trả? Nhưng đợt rồi thu ngân sách vượt dự toán 20%, nhưng ưu tiên của chính phủ lại không phải là trả nợ, mà là tăng đầu tư, thậm chí còn vay thêm nợ.
Hệ luỵ thứ ba là hàng vạn lao động từ FLC, THM, VTP, NOVA, và mới đây là THP bị đẩy ra ngoài do hệ sinh thái của các tập đoàn đó bị phá vỡ. Đi kèm theo đó là hàng trăm nhà đầu tư trong lĩnh vực BĐS, du lịch, nghỉ dưỡng mất khả năng xoay chuyển.
Chưa giải quyết hay tháo gỡ được gì, thì luật PCCC đóng biên khai thác và sản xuất y dịch covid, gọi là dịch PCCC cũng được. Anh em PCCC cứ gọi là cầm gậy đi khắp nơi xử phạt, tiếng kêu oán thán lên tận thủ tướng. Thủ tướng họp.
Giọt nước cuối cùng là nền sản xuất lệ thuộc TQ, TQ đóng biên cái, khóc mãi không mở, Nguyên vật liệu đầu vào thiếu nghiêm trọng, đầu ra thắt chặt tín dụng nên sức mua kém, không biết bán cho ai.
Đã thế, vừa rồi bộ trưởng chủ nhiệm VPCP còn thừa lệnh thủ tướng sức công văn số 1071/VPCP-TH ngày 22.02.203, chỉ đạo các bộ, ngành địa phương gửi văn bản cho TTg thì gửi trực tiếp P.TTg phụ trách, còn TTg chỉ là đồng kính gửi. Trong khi quy định pháp luật là thẩm quyền giải quyết của TTg, thì họ phải kính gửi TTg, thủ tướng giao ai là quyền ở anh cơ mà?
Đến bận như thời chiến, thông tin liên lạc kém như thời chiến, tao cũng chưa bao giờ thấy cố thủ tướng Phạm Văn Đồng sức công văn kiểu này.
Thế là thủ tướng … né à? Đâu có thể đứng mũi chịu sào theo kiểu đó được. Chưa nói phó cũ biếm và bệnh hết, phó mới thì mới toanh, việc còn chưa thạo. Không hiểu sẽ vật lộn với nền kinh tế thế nào.
Giờ khắp nơi đi đâu cũng thấy hàng tồn kho, kể cả tiền trong ngân hàng cũng tồn luôn. Lạ kì.
Đã thế ra đường đâu cũng thấy công an. Công an làm gì đông thế, trong khi xã hội đang yên đang lành, chỉ là thiếu tiền đầu tư và chậm thuế phí bảo hiểm các cái chưa nộp do chưa vay chưa bán được, ví lại xoay tiền nộp phạt PCCC thôi, gì mà căng!
Tao nghĩ thủ tướng cần:
1. Đề xuất quốc hội thông qua việc trì hoãn hiệu lực thực thi luật PCCC. Cháy chết vài người bất cẩn không là gì so với sự đình đốn của cả một quốc gia. Để càng lâu, ngân khố càng cạn kiệt cho việc cứu trợ trên tất cả các lĩnh vực. Doanh nghiệp đã quá kiệt quệ rồi, anh không động viên họ để khoan thư sức dân thì thôi, lại đè họ ra phạt không phải bởi họ làm sai, mà vì anh sửa luật, để được cái gì!
2. Lên kế hoạch giải phóng hàng tồn kho trên mọi lĩnh vực. Như gói ngân sách cho nhà ở xã hội, anh đi mua rẻ các nhà đầu tư chết lâm sàng, thì nhanh hơn ít nhất 5 năm so với lập dự án mới. Hiệu quả đầu tư lẫn hiệu quả xã hội không cần tính cũng thấy. Em báo cáo thật cả thủ tướng, giờ ngay đến hàng tiêu dùng thiết yếu như mì tôm cũng tồn kho hết đát ý, anh ạ. Mà tồn kho thì nợ lương, chậm lương, giảm lương bọn em ý anh.
Mà tao nói thật với anh em, ai có hàng tồn kho mà quí này không xả, thì quí 3 có xả cũng không ai mua nữa đâu. Kể cả các anh có mở ngày hội bán tống bán tháo, hay đại hạ giá toàn bộ các ngành hàng. Bởi tiền có lưu thông đâu mà mua.
3. Đảm bảo bình ổn thị trường tín dụng. Ít nhất là công bố từ 1.5 đến 2 năm không điều chỉnh lãi suất, để người cần vay còn tính được dòng tiền để vay, chứ vài tháng anh đổi một lần thì khác gỉ thằng Phét (FED) của đế quốc Mỹ đâu. Mà Mỹ giờ điêu đứng trong con giẫy chết của một Công-xoóc-xi-om rồi, anh theo nó làm gì. Mình là CHCN cơ mà. Phải lấy dân làm gốc, anh ạ.
Cứ tiếp diễn thế này thì thực làm và mạnh như VIN hay SUN cũng chết, đừng nói nhỏ lẻ.
Kính chúc thủ tướng khoẻ để xây dựng và bảo vệ đất nước, thực hiện di huấn của cụ Hồ đã dạy từ ngày thủ tướng chưa ra đời.
Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp hay không, dân tộc Việt Nam có bước tới đài vinh quang (giải phóng thành công hàng tồn kho, trả nợ công, tháo gỡ ách tắc tín dụng) để sánh vai với các cường quốc năm châu được hay không, chính là nhờ một phần lớn ở sự điều hành của thủ tướng.
Không phải vô tình mà cỗ máy in tiền cho đất nước là SG tăng trưởng 0.7% so với cùng kì. Mà cùng kì là cái đéo gì, là năm ngoái dịch, cả SG tê liệt ấy. Bọn mày xem chạy đua chưa, 1 đứa tay chân lành lặn mà chạy đua chỉ hơn 1 người khuyết tật bị liệt là 0.7%, thì chỉ có là trẻ tập đi hoặc già cà lết thôi, chứ từ 3 tuổi đến 80, 90 tuổi mà còn bước được thì không ai chỉ thắng đến mức đó cả.
Lý do thì xem tivi và các chuyên án kể từ FLC đến nay cũng đủ dữ liệu thống kê. Nên ở đây tao chỉ nói hệ luỵ.
Hệ luỵ thứ nhất là giải ngân đầu tư công thấp, rất thấp. Tiền là máu nuôi dưỡng cơ thể. Cơ thể tốt thì lưu thông điều hoà máu tốt. Đây tắc. Qui hoạch đường cao tốc nhưng không có qui hoạch mỏ nguyên vật liệu đáp ứng nhu cầu, dẫn đến bế tắc, thêm vào đó là luật môi trường mới giáng 1 cú búa tạ vào quá trình lẫn trữ lượng khai thác, làm chậm tiến trình đầu tư hàng năm trời.
Hệ luỵ thứ hai là mất cân đối đầu tư và quản lý công nợ. Nếu anh là một gia đình đi, tiền về cái thì lo trả nợ trước, đầu tư sau. Mình không trả nhẽ bắt con cháu trả? Nhưng đợt rồi thu ngân sách vượt dự toán 20%, nhưng ưu tiên của chính phủ lại không phải là trả nợ, mà là tăng đầu tư, thậm chí còn vay thêm nợ.
Hệ luỵ thứ ba là hàng vạn lao động từ FLC, THM, VTP, NOVA, và mới đây là THP bị đẩy ra ngoài do hệ sinh thái của các tập đoàn đó bị phá vỡ. Đi kèm theo đó là hàng trăm nhà đầu tư trong lĩnh vực BĐS, du lịch, nghỉ dưỡng mất khả năng xoay chuyển.
Chưa giải quyết hay tháo gỡ được gì, thì luật PCCC đóng biên khai thác và sản xuất y dịch covid, gọi là dịch PCCC cũng được. Anh em PCCC cứ gọi là cầm gậy đi khắp nơi xử phạt, tiếng kêu oán thán lên tận thủ tướng. Thủ tướng họp.
Giọt nước cuối cùng là nền sản xuất lệ thuộc TQ, TQ đóng biên cái, khóc mãi không mở, Nguyên vật liệu đầu vào thiếu nghiêm trọng, đầu ra thắt chặt tín dụng nên sức mua kém, không biết bán cho ai.
Đã thế, vừa rồi bộ trưởng chủ nhiệm VPCP còn thừa lệnh thủ tướng sức công văn số 1071/VPCP-TH ngày 22.02.203, chỉ đạo các bộ, ngành địa phương gửi văn bản cho TTg thì gửi trực tiếp P.TTg phụ trách, còn TTg chỉ là đồng kính gửi. Trong khi quy định pháp luật là thẩm quyền giải quyết của TTg, thì họ phải kính gửi TTg, thủ tướng giao ai là quyền ở anh cơ mà?
Đến bận như thời chiến, thông tin liên lạc kém như thời chiến, tao cũng chưa bao giờ thấy cố thủ tướng Phạm Văn Đồng sức công văn kiểu này.
Thế là thủ tướng … né à? Đâu có thể đứng mũi chịu sào theo kiểu đó được. Chưa nói phó cũ biếm và bệnh hết, phó mới thì mới toanh, việc còn chưa thạo. Không hiểu sẽ vật lộn với nền kinh tế thế nào.
Giờ khắp nơi đi đâu cũng thấy hàng tồn kho, kể cả tiền trong ngân hàng cũng tồn luôn. Lạ kì.
Đã thế ra đường đâu cũng thấy công an. Công an làm gì đông thế, trong khi xã hội đang yên đang lành, chỉ là thiếu tiền đầu tư và chậm thuế phí bảo hiểm các cái chưa nộp do chưa vay chưa bán được, ví lại xoay tiền nộp phạt PCCC thôi, gì mà căng!
Tao nghĩ thủ tướng cần:
1. Đề xuất quốc hội thông qua việc trì hoãn hiệu lực thực thi luật PCCC. Cháy chết vài người bất cẩn không là gì so với sự đình đốn của cả một quốc gia. Để càng lâu, ngân khố càng cạn kiệt cho việc cứu trợ trên tất cả các lĩnh vực. Doanh nghiệp đã quá kiệt quệ rồi, anh không động viên họ để khoan thư sức dân thì thôi, lại đè họ ra phạt không phải bởi họ làm sai, mà vì anh sửa luật, để được cái gì!
2. Lên kế hoạch giải phóng hàng tồn kho trên mọi lĩnh vực. Như gói ngân sách cho nhà ở xã hội, anh đi mua rẻ các nhà đầu tư chết lâm sàng, thì nhanh hơn ít nhất 5 năm so với lập dự án mới. Hiệu quả đầu tư lẫn hiệu quả xã hội không cần tính cũng thấy. Em báo cáo thật cả thủ tướng, giờ ngay đến hàng tiêu dùng thiết yếu như mì tôm cũng tồn kho hết đát ý, anh ạ. Mà tồn kho thì nợ lương, chậm lương, giảm lương bọn em ý anh.
Mà tao nói thật với anh em, ai có hàng tồn kho mà quí này không xả, thì quí 3 có xả cũng không ai mua nữa đâu. Kể cả các anh có mở ngày hội bán tống bán tháo, hay đại hạ giá toàn bộ các ngành hàng. Bởi tiền có lưu thông đâu mà mua.
3. Đảm bảo bình ổn thị trường tín dụng. Ít nhất là công bố từ 1.5 đến 2 năm không điều chỉnh lãi suất, để người cần vay còn tính được dòng tiền để vay, chứ vài tháng anh đổi một lần thì khác gỉ thằng Phét (FED) của đế quốc Mỹ đâu. Mà Mỹ giờ điêu đứng trong con giẫy chết của một Công-xoóc-xi-om rồi, anh theo nó làm gì. Mình là CHCN cơ mà. Phải lấy dân làm gốc, anh ạ.
Cứ tiếp diễn thế này thì thực làm và mạnh như VIN hay SUN cũng chết, đừng nói nhỏ lẻ.
Kính chúc thủ tướng khoẻ để xây dựng và bảo vệ đất nước, thực hiện di huấn của cụ Hồ đã dạy từ ngày thủ tướng chưa ra đời.
Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp hay không, dân tộc Việt Nam có bước tới đài vinh quang (giải phóng thành công hàng tồn kho, trả nợ công, tháo gỡ ách tắc tín dụng) để sánh vai với các cường quốc năm châu được hay không, chính là nhờ một phần lớn ở sự điều hành của thủ tướng.

