Hôm qua chia sẻ bài viết về chủ đề hơi "nhạy cảm" dẫn đến nhiều ý kiến trái chiều.
Nay tôi thử chia sẻ một sự thật khác về vài điểm khác nhau giữa ĐN và HN từ trải nghiệm cá nhân.
Qua đó thấy được là vì sao người ở HN có nhiều tiền hơn và vì sao nhiều người "có đủ tiền" đã chọn vào ĐN sinh sống.
Đây chỉ là một góc nhìn cá nhân trên một vài yếu tố, mọi người có bình luận vui lòng viết theo hướng tích cực nha.
Thời gian vừa qua tôi có việc cá nhân phải ra HN khá thường xuyên bằng máy bay.
Sân bay Nội Bài cách trung tâm HN tầm 40km, trong khi sân bay Đà Nẵng nằm ngay trung tâm.
Để đi máy bay ở HN, thường người ta phải đi taxi với giá cước tầm 250-300k 1 chuyến 1 chiều, trong khi ở ĐN thì sân bay nằm ngay trung tâm TP, đi từ sb vào trung tâm chưa tới 100k taxi, chưa kể có thể đi bằng xe ôm còn rẻ hơn nữa, thậm chí còn có thể đi bộ.
Tức là chỉ cần đặt chân tới HN người ta đã phải chi tiêu nhiều hơn, từ đó dòng tiền chu chuyển ở đây sẽ nhiều hơn, kinh tế sẽ đương nhiên phát triển hơn.
Nhưng đó cũng là một mặt trái khiến nhiều người sẽ thấy thích ĐN hơn.
Ở HN sẽ phải dành ít nhất 1 tiếng di chuyển ra sân bay và thường họ sẽ dành khoảng 2-3 tiếng để đi sớm hơn, nếu không sẽ dễ bị trễ giờ do kẹt xe, ở ĐN đôi khi chỉ cần 15-20 phút để di chuyển mà không lo trễ giờ.
Ở ĐN hầu hết quán ăn hay cf đều có trà đá miễn phí cho khách, còn ở HN hầu hết phải mua.
Thêm 1 lần nữa người ta phải tiêu tiền và dòng tiền lại nhiều hơn.
Một chị bán xôi ở phố Phương Mai vào giờ cao điểm một buổi sáng có thể bán lượng xôi có khi bằng cả cả 1 tuần, thậm chí có khi bằng cả 1 tháng của một bà bán xôi ở ĐN bán được.
Đơn giản vì ở đó tập trung các bệnh viện và trường Đại học lớn nhất cả nước.
Lượng sinh viên, công nhân viên, người nhà bệnh nhân ở đó quá nhiều, và họ ở đó để tiêu tiền. Họ không chỉ ăn, mua đồ dùng cá nhân nhu yếu phẩm, mà còn sử dụng nhiều dịch vụ khác với lượng tiền có thể nói là khổng lồ.
Đây cũng là một mặt trái khác của HN, quá đông đúc, ồn ào, bon chen, bụi bặm.
Một góc nhỏ mặt phố hay trong ngõ ở HN đều có thể giúp người ta kiếm được khoản tiền đủ nuôi sống cả nhà, thậm chí có của ăn của để, thì đương nhiên giá của nó không thể rẻ.
Nếu bán đi để đến một nơi khác như ĐN thì đương nhiên người dân địa phương sẽ thấy sao mà họ giàu thế.
Nhưng thường người ta sẽ không bán nhà HN để vào ĐN sinh sống, mà là họ có dòng tiền lớn, nên việc làm ăn cũng sẽ dễ dàng hơn, họ có tiền thật ngoài tài sản rồi mới chọn một nơi có những thứ mà HN không có để sinh sống, và ĐN cũng chỉ là một trong số nhiều lựa chọn chứ không phải là số 1 đâu các mẹ ạ.
Do đó những người chuyển đến ĐN sống thường là những người giàu đến để tiêu tiền, chứ người đang phải làm ăn người ta vẫn ở lại HN để kiếm tiền.
Đó là 3 trong số những gì tôi quan sát được để có thể thấy vì sao "dân HN" giàu thế và vì sao họ lại chọn những nơi như ĐN để sống.
Vì đơn giản là họ có tiền, và ở ĐN họ có được những thứ mà ở HN họ không thể mua được bằng tiền.
Nay tôi thử chia sẻ một sự thật khác về vài điểm khác nhau giữa ĐN và HN từ trải nghiệm cá nhân.
Qua đó thấy được là vì sao người ở HN có nhiều tiền hơn và vì sao nhiều người "có đủ tiền" đã chọn vào ĐN sinh sống.
Đây chỉ là một góc nhìn cá nhân trên một vài yếu tố, mọi người có bình luận vui lòng viết theo hướng tích cực nha.
Thời gian vừa qua tôi có việc cá nhân phải ra HN khá thường xuyên bằng máy bay.
Sân bay Nội Bài cách trung tâm HN tầm 40km, trong khi sân bay Đà Nẵng nằm ngay trung tâm.
Để đi máy bay ở HN, thường người ta phải đi taxi với giá cước tầm 250-300k 1 chuyến 1 chiều, trong khi ở ĐN thì sân bay nằm ngay trung tâm TP, đi từ sb vào trung tâm chưa tới 100k taxi, chưa kể có thể đi bằng xe ôm còn rẻ hơn nữa, thậm chí còn có thể đi bộ.
Tức là chỉ cần đặt chân tới HN người ta đã phải chi tiêu nhiều hơn, từ đó dòng tiền chu chuyển ở đây sẽ nhiều hơn, kinh tế sẽ đương nhiên phát triển hơn.
Nhưng đó cũng là một mặt trái khiến nhiều người sẽ thấy thích ĐN hơn.
Ở HN sẽ phải dành ít nhất 1 tiếng di chuyển ra sân bay và thường họ sẽ dành khoảng 2-3 tiếng để đi sớm hơn, nếu không sẽ dễ bị trễ giờ do kẹt xe, ở ĐN đôi khi chỉ cần 15-20 phút để di chuyển mà không lo trễ giờ.
Ở ĐN hầu hết quán ăn hay cf đều có trà đá miễn phí cho khách, còn ở HN hầu hết phải mua.
Thêm 1 lần nữa người ta phải tiêu tiền và dòng tiền lại nhiều hơn.
Một chị bán xôi ở phố Phương Mai vào giờ cao điểm một buổi sáng có thể bán lượng xôi có khi bằng cả cả 1 tuần, thậm chí có khi bằng cả 1 tháng của một bà bán xôi ở ĐN bán được.
Đơn giản vì ở đó tập trung các bệnh viện và trường Đại học lớn nhất cả nước.
Lượng sinh viên, công nhân viên, người nhà bệnh nhân ở đó quá nhiều, và họ ở đó để tiêu tiền. Họ không chỉ ăn, mua đồ dùng cá nhân nhu yếu phẩm, mà còn sử dụng nhiều dịch vụ khác với lượng tiền có thể nói là khổng lồ.
Đây cũng là một mặt trái khác của HN, quá đông đúc, ồn ào, bon chen, bụi bặm.
Một góc nhỏ mặt phố hay trong ngõ ở HN đều có thể giúp người ta kiếm được khoản tiền đủ nuôi sống cả nhà, thậm chí có của ăn của để, thì đương nhiên giá của nó không thể rẻ.
Nếu bán đi để đến một nơi khác như ĐN thì đương nhiên người dân địa phương sẽ thấy sao mà họ giàu thế.
Nhưng thường người ta sẽ không bán nhà HN để vào ĐN sinh sống, mà là họ có dòng tiền lớn, nên việc làm ăn cũng sẽ dễ dàng hơn, họ có tiền thật ngoài tài sản rồi mới chọn một nơi có những thứ mà HN không có để sinh sống, và ĐN cũng chỉ là một trong số nhiều lựa chọn chứ không phải là số 1 đâu các mẹ ạ.
Do đó những người chuyển đến ĐN sống thường là những người giàu đến để tiêu tiền, chứ người đang phải làm ăn người ta vẫn ở lại HN để kiếm tiền.
Đó là 3 trong số những gì tôi quan sát được để có thể thấy vì sao "dân HN" giàu thế và vì sao họ lại chọn những nơi như ĐN để sống.
Vì đơn giản là họ có tiền, và ở ĐN họ có được những thứ mà ở HN họ không thể mua được bằng tiền.

