Vì sao môn văn ở VN không giới hạn số lượng từ như các nước phát triển hơn

Bài văn 0 điểm của một thí sinh thi đại học tại tỉnh Tứ Xuyên, TQ - đề bài là "Sự công bằng kiểu Trung Quốc", theo trang khampha

Bài làm
Khi nhìn thấy đề bài, tôi đột nhiên muốn cười phá lên. Vâng, đúng vậy, tôi muốn bật cười, như thể tôi có thể nhìn thấy khuôn mặt dữ tợn xám xịt của vị giám khảo khi nhìn thấy bài thi này.

Báo chí nước nhà cho biết, giá bất động sản Trung Quốc đã tăng vọt gấp 20 lần trong thập niên vừa qua. Khi mà tất cả những thanh niên có hoài bão không thể ngóc đầu lên được vì bị giá nhà đè bẹp, vậy công bằng ở đâu?

Mức lương tháng của những người bình thường chỉ đủ để mua nửa mét vuông bất động sản mỗi tháng, trong khi bất cứ chiếc đồng hồ nào của “Đại ca Đồng hồ” (chỉ quan chức Dương Đạt Tài đeo đồng hồ hàng hiệu khi đi kiểm tra hiện trường một vụ tai nạn) cũng trị giá hàng chục ngàn tệ, và “Đại ca Đồng hồ” thậm chí còn tuyên bố rằng mình sở hữu hàng chục đồng hồ như thế.

Đại ca Đồng hồ còn nói rằng ông ấy có rất nhiều căn hộ ở Bắc Kinh. Thế nên mắt tôi gần như bật ra khỏi tròng khi đọc đề bài thi này. Thật may là sau đó xuất hiện một “Đại tẩu Nhà đất”, người mà bằng những hành động của mình đã nói với “Đại ca Đồng hồ” rằng: Ngươi chẳng là cái thá gì cả, đồ trẻ ranh!

Rốt cuộc trên báo chí tràn ngập tin tức cho biết “Đại tẩu Nhà đất” có hàng chục căn hộ ở Bắc Kinh, cộng thêm 4 cuốn sổ đăng ký nhà. Những cuốn sổ đó là thật, và bà ấy có 4 số chứng minh nhân dân khác nhau (4 nhân thân hợp lệ khác nhau).

Lần này, tròng mắt của tôi mới thật sự rơi ra, mò mẫm cả nửa ngày trời mới khảm lại được. Vậy mà, các bộ ngành liên quan lại im lặng không lên tiếng, không có ai phải gánh chịu trách nhiệm và cũng không có một ai bị dính líu trong chuyện này. Đột nhiên, tôi đã thấy được “sự công bằng”.

Khi “Phú nhị đại” (tức “thế hệ giàu có thứ hai” của Trung Quốc, bao gồm con cái của những ông chủ tập đoàn lớn hoặc quan chức chính phủ) chạy những chiếc xe đua hạng sang cầm theo những bó hoa tán gái ở công viên, khi tiếng xe đua vang ầm lên và những làn khói từ trong bô xe tạt mạnh vào mặt tôi, tôi đang nghĩ, sao bố tôi lại không phải là Lý Cương nhỉ? Loại tư tưởng tiêu cực này mặc sức tràn ra khiến tôi uể oải nhụt chí.

Nhưng ngay chính lúc này sự tích người bạn học tên Quách Mỹ Mỹ lại kịp thời nhắc nhở tôi, khi mà bố ruột không thể dựa dẫm được nữa, thật ra còn có một loại người gọi là “bố nuôi”, nhưng đáng tiếc là những ông bố nuôi ấy chỉ thu nhận con gái nuôi chứ không nhận con trai nuôi.

Khi hội chữ thập đỏ Trung Quốc mập mờ nói không rõ ràng về những khoản chi cho việc chăm sóc những người tàn tật, khi Quách Mỹ Mỹ khoe khoang những món đồ xa sỉ trên thân, khi có người chất vấn Quách Mỹ Mỹ, cô nói với mọi người rằng, cô còn có những món đồ xa xỉ hơn thế nữa.

Thế là, lãnh đạo hội chữ thập đỏ vội vàng bày tỏ thái độ: “Chẳng ai từng nói như vậy cả!”. Người bạn Quách Mỹ Mỹ đã dùng hành động thực tế để bảo vệ lợi ích của bản thân mình, phô bày phẩm chất cao quý của một thế hệ thanh niên mới. Cô ấy đã dùng đôi chân trắng muốt của mình một lần lại một lần nữa đứng trên bục nhận thưởng chí cao vô thượng của hội chữ Thập đỏ.

Công bằng ư? Tôi vẫn mãi luôn khao khát một cuộc đời “công bằng”, nơi mọi người đều bình đẳng, nơi luật pháp là tối thượng, nơi nhân viên quản lý đô thị không đánh đập dân thường, nơi hiệu trưởng không vào khách sạn với nữ sinh, nơi bác sĩ chỉ tập trung chữa trị cho bệnh nhân.

Nhưng tôi sinh ra trong xã hội này, hít thở bầu không khí ô nhiễm cao độ, ăn những loại thực phẩm có thể giết chết tôi bất cứ lúc nào. Nhìn vị giám đốc công ty thuốc lá quốc doanh thu về bạc triệu, tôi đã thử hỏi rằng, bạn có thấy công bằng hay không?

Liệu bạn có tin rằng giấc mộng Trung Hoa sẽ trở thành hiện thực? Không kể bạn có tin hay không, dù sao đi nữa thì tôi tin rồi. Khi hơn mười ngàn con lợn chết bị vứt xuống sông Hoàng Phố, tôi nhận ra rằng nếu tôi không tin vào “sự công bằng” này, tôi rồi cũng sẽ có kết cục như chúng.

Tôi vẫn mong chờ một cuộc đời “công bằng”, nơi các quan chức trung thực và làm việc thật sự, nơi các doanh nhân kinh doanh có lương tâm, nơi giá nhà không cao ngất ngưởng đến lố bịch, nơi con người sống trong hạnh phúc và mãn nguyện.

Còn vài phút nữa thôi phải nộp bài thi này rồi, tôi biết rõ rằng bài viết của tôi sẽ động chạm đến trái tim nhỏ bé đó của vị giám khảo. Em xin cho thầy một đề nghị, thầy cứ cho em điểm 0 vậy.

Em không sợ đâu, sữa bột Sanlu có độc còn không giết chết em thì một điểm 0 nào có hề hấn gì. Xin đừng do dự, hãy ngoạc bút vào ô điểm, rồi giám khảo có thể đi đánh mạt chược…”.
Bài này thì do đụng chạm cả nền chính trị nên bị dập mày ợ

đéo biết điểm 0 này liệu có thật không hay là bị bịa ra nữa nhỉ

Vụ này thật, tao có đọc qua rồi, k chỉ bị 0đ mà bị cấm thi đại học 5 năm luôn thì phải
Thần tượng của giới trẻ TQ suốt năm đó và năm sau:vozvn (19):
 
Như tao học bên đó thì giả sử câu hỏi "Phụ nữ có nên tham gia chính trị?", thì ủng hộ quan điểm nào cũng có nhiều bài dc 90/100 điểm, miễn là viết sao người chấm cũng phải gật gù vì viết logic, dẫn chứng tốt, kể cả nếu người chấm có quan điểm ngược lại
chắc thế, ở môi trường phổ thông có thể nó không trù dập nhưng mà lên đến cấp ĐH, tao tin rằng quan điểm phụ nữ không nên làm chính trị mà được phát biểu ra công chúng thì chắc chắn sẽ bị bọn nó nhảy vào cắn xé.

Tao thấy là về cơ bản ở trường lớp nào nó cũng có sự định hướng cả chứ không phải không, kể cả bên nước ngoài vì tao có tiếp xúc nhiều rồi tao biết, nhất là môi trường đại học, chúng nó rất uốn nắn đường lối tư tưởng luôn chứ đéo tự do tư tưởng như mình nghĩ đâu.

Nó khác nhau ở mức độ thôi. Mà tao cũng không muốn so sánh,

Tao muốn cái tuyệt đối là có không hay sự uốn nắn về tư duy, tư tưởng thôi, còn so sánh chả để làm gì.
 
Học đòi chủ thớt, tao xin tóm tắt lại như sau: Một thằng có lối trình bày dài dòng rau muống, ở VN thì không sao nhưng sang Tây Tàu bị đánh trượt hoặc kết quả thấp do bên đó giới hạn số lượng từ khi làm bài. Thay vì thay đổi bản thân, cu cậu quay sang thắc mắc, tại sao đề thi văn ở VN không giới hạn số lượng từ đi, để nó đỡ phải khổ. =)).
Nguyên nhân cho sự tụt hậu của GD VN thì có nhiều, nhưng nhân bài này tao nói đến một nguyên nhân khá cơ bản: Đó là quan niệm của xã hội, như thằng chủ thớt học tây học tàu nhưng vẫn vin vào lý do đề thi thì chứng tỏ não trạng vẫn có vấn đề, chưa mở mang được. Ngoài ra, như đợt Olympic vừa rồi, rất nhiều vận động viên đến từ các trường đại học. Thực ra với cường độ tập luyện và thi đấu như thế thì các em đéo có thời gian học hay thi đâu. Nhưng ở một xã hội tôn trọng sự khác biệt thì mỗi người đều có năng khiếu riêng (thuyết đa trí tuệ), do đó, các em thi đấu thể thao tốt thì việc học đại học và qua môn là bình thường (chứ không dè bỉu: tứ chi phát triển, phải học tại chức hay bị tị nạnh này nọ) ;)).
 
Đây tao ví dụ cho chúng mày đề thi viết luận năm 2019 của Singapore, chọn 1 trong 12 câu

  1. How far should countries have relations with others whose human rights record is poor?
  2. To what extent should income equality be a goal in your society?
  3. ‘Science is the only answer to global hunger’. Discuss.
  4. Consider the view that social media has more influence than politicians.
  5. To what extent is artificial intelligence replacing the role of humans?
  6. ‘A leader’s responsibility should always be to his or her own country, not other nations.’ Discuss.
  7. ‘Religion is an important part of the lives of young people today.’ Consider whether this is true in your society.
  8. Does violence in the visual media portray reality or encourage the unacceptable?
  9. Is globalisation to be welcomed or feared today?
  10. Should both parents take equal responsibility for raising their children?
  11. Assess the importance of food within Singaporean culture.
  12. Can fiction teach us anything meaningful about the real world?

Toàn chủ đề mở

Có 1 cái hay nữa tao rất thích trong cách chấm bài của người ta, là thằng nào thích lạm dụng những từ đồng nghĩa thuộc loại khủng, ít thấy ít dùng, sẽ bị trừ điểm, chắc là người ta cũng ghét bọn thể hiện quá đà
 
Sửa lần cuối:
Học đòi chủ thớt, tao xin tóm tắt lại như sau: Một thằng có lối trình bày dài dòng rau muống, ở VN thì không sao nhưng sang Tây Tàu bị đánh trượt hoặc kết quả thấp do bên đó giới hạn số lượng từ khi làm bài. Thay vì thay đổi bản thân, cu cậu quay sang thắc mắc, tại sao đề thi văn ở VN không giới hạn số lượng từ đi, để nó đỡ phải khổ. =)).
Nguyên nhân cho sự tụt hậu của GD VN thì có nhiều, nhưng nhân bài này tao nói đến một nguyên nhân khá cơ bản: Đó là quan niệm của xã hội, như thằng chủ thớt học tây học tàu nhưng vẫn vin vào lý do đề thi thì chứng tỏ não trạng vẫn có vấn đề, chưa mở mang được. Ngoài ra, như đợt Olympic vừa rồi, rất nhiều vận động viên đến từ các trường đại học. Thực ra với cường độ tập luyện và thi đấu như thế thì các em đéo có thời gian học hay thi đâu. Nhưng ở một xã hội tôn trọng sự khác biệt thì mỗi người đều có năng khiếu riêng (thuyết đa trí tuệ), do đó, các em thi đấu thể thao tốt thì việc học đại học và qua môn là bình thường (chứ không dè bỉu: tứ chi phát triển, phải học tại chức hay bị tị nạnh này nọ) ;)).
Hờ, mày đang phủ nhận vai trò của cả 1 chính sách giáo dục, ở đây là cách ra đề và cách chấm điểm, và đổ tội cho quan niệm xã hội. Quan niệm xã hội nước nào cũng có, thế nên mới phải có chính sách giáo dục tốt để uốn nắn nó lại. Chứ cứ để yên quan niệm đấy mà k có giáo dục can thiệp thì khác gì đợt dịch này cứ trông chờ vào ý thức người dân thay vì có chính sách tốt và chấp pháp nghiêm.

Và tao cũng k hiểu đoạn đầu mày đang nói về cái gì, vì cả topic này tao phản đối ý tưởng viết văn dài dòng, lan man, thay vào đó, ngoài việc viết đủ ý thì học sinh phải được dạy viết ngắn gọn, từ ngữ rõ ràng, bớt trừu tượng.

Và xin thưa với mày trình bày văn vở rườm rà thì trừ khi bố mẹ siêu giàu, còn k thì chẳng thằng nào ra dc nước ngoài mà học, lúc thi tuyển nó đánh rớt từ vòng gửi xe
 
Bài văn 0 điểm của một thí sinh thi đại học tại tỉnh Tứ Xuyên, TQ - đề bài là "Sự công bằng kiểu Trung Quốc", theo trang khampha

Bài làm
Khi nhìn thấy đề bài, tôi đột nhiên muốn cười phá lên. Vâng, đúng vậy, tôi muốn bật cười, như thể tôi có thể nhìn thấy khuôn mặt dữ tợn xám xịt của vị giám khảo khi nhìn thấy bài thi này.

Báo chí nước nhà cho biết, giá bất động sản Trung Quốc đã tăng vọt gấp 20 lần trong thập niên vừa qua. Khi mà tất cả những thanh niên có hoài bão không thể ngóc đầu lên được vì bị giá nhà đè bẹp, vậy công bằng ở đâu?

Mức lương tháng của những người bình thường chỉ đủ để mua nửa mét vuông bất động sản mỗi tháng, trong khi bất cứ chiếc đồng hồ nào của “Đại ca Đồng hồ” (chỉ quan chức Dương Đạt Tài đeo đồng hồ hàng hiệu khi đi kiểm tra hiện trường một vụ tai nạn) cũng trị giá hàng chục ngàn tệ, và “Đại ca Đồng hồ” thậm chí còn tuyên bố rằng mình sở hữu hàng chục đồng hồ như thế.

Đại ca Đồng hồ còn nói rằng ông ấy có rất nhiều căn hộ ở Bắc Kinh. Thế nên mắt tôi gần như bật ra khỏi tròng khi đọc đề bài thi này. Thật may là sau đó xuất hiện một “Đại tẩu Nhà đất”, người mà bằng những hành động của mình đã nói với “Đại ca Đồng hồ” rằng: Ngươi chẳng là cái thá gì cả, đồ trẻ ranh!

Rốt cuộc trên báo chí tràn ngập tin tức cho biết “Đại tẩu Nhà đất” có hàng chục căn hộ ở Bắc Kinh, cộng thêm 4 cuốn sổ đăng ký nhà. Những cuốn sổ đó là thật, và bà ấy có 4 số chứng minh nhân dân khác nhau (4 nhân thân hợp lệ khác nhau).

Lần này, tròng mắt của tôi mới thật sự rơi ra, mò mẫm cả nửa ngày trời mới khảm lại được. Vậy mà, các bộ ngành liên quan lại im lặng không lên tiếng, không có ai phải gánh chịu trách nhiệm và cũng không có một ai bị dính líu trong chuyện này. Đột nhiên, tôi đã thấy được “sự công bằng”.

Khi “Phú nhị đại” (tức “thế hệ giàu có thứ hai” của Trung Quốc, bao gồm con cái của những ông chủ tập đoàn lớn hoặc quan chức chính phủ) chạy những chiếc xe đua hạng sang cầm theo những bó hoa tán gái ở công viên, khi tiếng xe đua vang ầm lên và những làn khói từ trong bô xe tạt mạnh vào mặt tôi, tôi đang nghĩ, sao bố tôi lại không phải là Lý Cương nhỉ? Loại tư tưởng tiêu cực này mặc sức tràn ra khiến tôi uể oải nhụt chí.

Nhưng ngay chính lúc này sự tích người bạn học tên Quách Mỹ Mỹ lại kịp thời nhắc nhở tôi, khi mà bố ruột không thể dựa dẫm được nữa, thật ra còn có một loại người gọi là “bố nuôi”, nhưng đáng tiếc là những ông bố nuôi ấy chỉ thu nhận con gái nuôi chứ không nhận con trai nuôi.

Khi hội chữ thập đỏ Trung Quốc mập mờ nói không rõ ràng về những khoản chi cho việc chăm sóc những người tàn tật, khi Quách Mỹ Mỹ khoe khoang những món đồ xa sỉ trên thân, khi có người chất vấn Quách Mỹ Mỹ, cô nói với mọi người rằng, cô còn có những món đồ xa xỉ hơn thế nữa.

Thế là, lãnh đạo hội chữ thập đỏ vội vàng bày tỏ thái độ: “Chẳng ai từng nói như vậy cả!”. Người bạn Quách Mỹ Mỹ đã dùng hành động thực tế để bảo vệ lợi ích của bản thân mình, phô bày phẩm chất cao quý của một thế hệ thanh niên mới. Cô ấy đã dùng đôi chân trắng muốt của mình một lần lại một lần nữa đứng trên bục nhận thưởng chí cao vô thượng của hội chữ Thập đỏ.

Công bằng ư? Tôi vẫn mãi luôn khao khát một cuộc đời “công bằng”, nơi mọi người đều bình đẳng, nơi luật pháp là tối thượng, nơi nhân viên quản lý đô thị không đánh đập dân thường, nơi hiệu trưởng không vào khách sạn với nữ sinh, nơi bác sĩ chỉ tập trung chữa trị cho bệnh nhân.

Nhưng tôi sinh ra trong xã hội này, hít thở bầu không khí ô nhiễm cao độ, ăn những loại thực phẩm có thể giết chết tôi bất cứ lúc nào. Nhìn vị giám đốc công ty thuốc lá quốc doanh thu về bạc triệu, tôi đã thử hỏi rằng, bạn có thấy công bằng hay không?

Liệu bạn có tin rằng giấc mộng Trung Hoa sẽ trở thành hiện thực? Không kể bạn có tin hay không, dù sao đi nữa thì tôi tin rồi. Khi hơn mười ngàn con lợn chết bị vứt xuống sông Hoàng Phố, tôi nhận ra rằng nếu tôi không tin vào “sự công bằng” này, tôi rồi cũng sẽ có kết cục như chúng.

Tôi vẫn mong chờ một cuộc đời “công bằng”, nơi các quan chức trung thực và làm việc thật sự, nơi các doanh nhân kinh doanh có lương tâm, nơi giá nhà không cao ngất ngưởng đến lố bịch, nơi con người sống trong hạnh phúc và mãn nguyện.

Còn vài phút nữa thôi phải nộp bài thi này rồi, tôi biết rõ rằng bài viết của tôi sẽ động chạm đến trái tim nhỏ bé đó của vị giám khảo. Em xin cho thầy một đề nghị, thầy cứ cho em điểm 0 vậy.

Em không sợ đâu, sữa bột Sanlu có độc còn không giết chết em thì một điểm 0 nào có hề hấn gì. Xin đừng do dự, hãy ngoạc bút vào ô điểm, rồi giám khảo có thể đi đánh mạt chược…”.
Tao mới google được bản gốc tiếng Trung, hehe có thứ để đọc trước khi đi ngủ ..,,
 
Zới trình độ học thuật như kao thì hiểu như vầy :
Ae quan lại quen ní nuận nên văn chương phải lắm chữ, nghĩa. Kứ phải zối như lông Lồn và quăn quẹo như lông buồi =)) =)) =))
 
Như tiêu đề, đến hàng xóm TQ còn giới hạn số chữ khi thi đại học môn văn, còn như hệ thống bên Anh, Mỹ hay châu Âu xưa giờ cũng bắt học sinh viết ngắn gọn, súc tích khi hành văn (viết luận A level hệ thống của Anh dc viết tối đa 1200 chữ, SAT cũng giới hạn). Phải chăng bộ GD thích sự rườm rà, lan man, khi mà các cháu điểm văn cao cháu nào cũng 8-9 trang giấy, thậm chí 13-14? Có khi nào nó đã và đang đào tạo nên những con người nói thì lắm, thì hay nhưng nội dung đích thực chẳng được mấy, không vào hoặc tránh né trọng điểm vấn đề.

Tao nghĩ văn cấp 3 thi tốt nghiệp chỉ nên giới hạn số chữ ở 2000, thậm chí 1500. Nó giảm sự bất lợi cho những người viết chậm, cũng như bắt con người ta phải thông minh hơn, nghĩ nhiều hơn khi viết ra, chứ không phải có gì là tuôn ra đấy. Nó giúp tạo ra thế hệ đọc 1 bài diễn văn, diễn thuyết 15p với giá trị 10-12p thay vì đọc 1 bài 1h đồng hồ mà nội dung thực chỉ có 5p, còn lại là lãng phí thời gian.

Và tao thấy môn viết văn (k phải văn học nhé) ở nước ngoài có 1 bài hay là bài tóm tắt. Nó cho mày 1 bài đọc dài, nhưng sau đó bắt tóm gọn nội dung lại, bài đọc 1000 chữ thì tóm gọn về tối đa 250 chữ chẳng hạn, đã thế còn phải dùng từ khác đi để luyện cho học sinh tránh bắt chước từ ngữ hay đạo văn. Thằng nào nghĩ giống tao sẽ thấy riêng bài này thôi có tác dụng cực lớn, đi suốt cuộc đời, có lợi cho cả công việc sau này nữa.

Ngoài ra, kể cả TQ thi ĐH cũng bắt học sinh viết nghị luận xã hội (các nước bên Tây thì làm từ lâu rồi) nhưng vì sao VN vẫn chủ yếu là phân tích văn học? Ý đồ gì? Hay là muốn làm thui chột khả năng tranh luận, suy nghĩ logic về các vấn đề xã hội ở VN? Để dễ dắt mũi, ảnh hưởng dư luận? À quan trọng hơn là vấn đề xã hội để mà nghị luận thì mỗi năm đều có quá nhiều chủ đề, khó học tủ hơn, nên cũng phần nào công bằng hơn.
Bọn Tây viết luận văn nhiều , chứng minh quan điểm cụ thể, súc tích, trọng tâm, còn chúng ta viết văn vở nhiều, đi lòng vòng mà chẳng hiểu viết j.
Vấn đề m nêu ra đúng quá. Tới mức bây giờ bọn lều báo viết báo mà tiêu đề nó còn đéo liên quan nội dung bài báo mà
 
Đành là văn chấm theo ý là đúng rồi. Nhưng đợt tao thi đh môn văn được 8.75 chính tao cũng bất ngờ. Ý thì vẫn thế. Nên tao đoán có thể được cộng điểm do viết thêm: nguyên nhân hình thành gió....
 
vì kinh tộc là bọn óc Lồn
sĩ diện ảo
nền văn học đéo đc ai công nhận
 
Mày post lên cho ta đọc với
Đây nè mày
 

Có thể bạn quan tâm

Top