Ignatz
Địt Bùng Đạo Tổ
Anh nhớ có 1 triết gia nổi tiếng, Engels thì phải, bảo rằng nếu có ngủ một giấc vài trăm năm tỉnh dậy thì thế giới đại loại nó cũng thế này thôi. Nghĩa là các trung tâm quyền lực vẫn là Moskva, Bắc Kinh, Washington DC, London, Paris,... Bọn mòi mọi vẫn mòi mọi như xưa, chả khác mọe gì. Vì vấn đề sâu xa của sự thịnh vượng là văn hóa chứ không phải thể chế hay địa lý hay cái gì cả.
Một bộ phim thú vị cũng theo ý tưởng này là Cloud Atlas. Các nhân vật có thể sống xuyên qua nhiều thời đại và các thành phố có thể khác đi, hiện đại hơn, nhưng về cơ bản thì con người vẫn chỉ có 2 loại: làm công và làm chủ.
Anh cho là về bóng đá thì chuyện cũng sẽ thế thôi. Giả dụ ta có ngủ một giấc 300 năm tỉnh dậy thì vòng tứ kết vẫn loanh quanh chỉ có Anh Đức Pháp Ý Tây Ban Nha Brazil Argentina và thêm vài nhân tố lạ nào đó.
Cái gốc của mọi vấn đề luôn là văn hóa. Brazil luôn mạnh vì họ có một thứ văn hóa bóng đá không ai bằng được, đó là một quốc gia mà bóng đá là tôn giáo. Các nước châu Âu mạnh vì họ có một thứ văn hóa bóng đá được xây dựng từ khoa học và kinh tế. Mọi nỗ lực của các quốc gia khác có thể đem lại một vài khoảnh khắc ăn may sáng chói nào đó, nhờ những toan tính nào đó của các ông lớn nên mới đi sâu hơn đôi chút, nhưng kết thúc thì vẫn thua thôi.
Tại sao các cầu thủ châu Phi chỉ thành công khi đá ở châu Âu? Tại sao 1 huấn luyện viên bị đội Nam Định sa thải mà lại thành công ở cúp thế giới? Đó là do văn hóa. Cây táo trồng ở đất Bắc có thể ngọt nhưng đem vào Nam thì lại chua.
Vậy nên Mao Trạch Đông mới phát động cách mạng văn hóa khi nhận ra được điều anh vừa nói ở trên.
Một bộ phim thú vị cũng theo ý tưởng này là Cloud Atlas. Các nhân vật có thể sống xuyên qua nhiều thời đại và các thành phố có thể khác đi, hiện đại hơn, nhưng về cơ bản thì con người vẫn chỉ có 2 loại: làm công và làm chủ.
Anh cho là về bóng đá thì chuyện cũng sẽ thế thôi. Giả dụ ta có ngủ một giấc 300 năm tỉnh dậy thì vòng tứ kết vẫn loanh quanh chỉ có Anh Đức Pháp Ý Tây Ban Nha Brazil Argentina và thêm vài nhân tố lạ nào đó.
Cái gốc của mọi vấn đề luôn là văn hóa. Brazil luôn mạnh vì họ có một thứ văn hóa bóng đá không ai bằng được, đó là một quốc gia mà bóng đá là tôn giáo. Các nước châu Âu mạnh vì họ có một thứ văn hóa bóng đá được xây dựng từ khoa học và kinh tế. Mọi nỗ lực của các quốc gia khác có thể đem lại một vài khoảnh khắc ăn may sáng chói nào đó, nhờ những toan tính nào đó của các ông lớn nên mới đi sâu hơn đôi chút, nhưng kết thúc thì vẫn thua thôi.
Tại sao các cầu thủ châu Phi chỉ thành công khi đá ở châu Âu? Tại sao 1 huấn luyện viên bị đội Nam Định sa thải mà lại thành công ở cúp thế giới? Đó là do văn hóa. Cây táo trồng ở đất Bắc có thể ngọt nhưng đem vào Nam thì lại chua.
Vậy nên Mao Trạch Đông mới phát động cách mạng văn hóa khi nhận ra được điều anh vừa nói ở trên.
))