Bùi Thanh Hiếu
Bò lái xe
Có lẽ khi đọc dòng tiêu đề này, nhiều vị bô lão hay những người quen sống trong khuôn mẫu sẽ giật mình, vội vã quy chụp tôi là kẻ vô ơn hay suy thoái tư tưởng. Nhưng hãy khoan phán xét. Tư duy chính trị của một quốc gia chỉ có thể trưởng thành khi chúng ta biết bước ra khỏi những cái bóng của quá khứ để nhìn thẳng vào hiện tại. Và với tư cách là một người yêu nước sống ở thập niên thứ ba của thế kỷ 21, tôi xin thẳng thắn thừa nhận: Tình cảm tôi dành cho Tổng Bí thư Tô Lâm hiện nay chân thực và mãnh liệt hơn nhiều so với tình yêu dành cho Bác Hồ.
Hãy sòng phẳng với nhau: Tình yêu của thế hệ chúng ta dành cho quá khứ bản chất là gì? Đó là một thứ tình yêu được xây dựng hoàn toàn qua lăng kính truyền thông và giáo dục. Chúng ta kính yêu Bác Hồ qua những vần thơ của Tố Hữu, qua những thước phim tư liệu đen trắng đã được chọn lọc kỹ càng, qua những câu chuyện kể về bát cháo bẹ, củ măng rừng hay đôi dép lốp mòn vẹt. Đó là một hình tượng vĩ đại, nhưng là sự vĩ đại đã được gọt giũa bởi bộ máy tuyên truyền suốt hơn nửa thế kỷ. Chúng ta yêu một biểu tượng hoàn mỹ không tì vết, một vị thánh được đúc kết trên trang giấy. Nhưng có mấy ai trong chúng ta thực sự chạm vào thực tế đó? Tình yêu ấy, nói một cách trần trụi, là kết quả của một chiến dịch truyền thông hoàn hảo kéo dài nhiều thế hệ.
Còn với Bác Tô Lâm, tôi yêu một con người bằng xương bằng thịt, một quyền lực thực tại mà tôi có thể nhìn thấy, nghe thấy và cảm nhận được sức nóng hầm hập mỗi ngày.
Tôi yêu sự chân thực và bản lĩnh thời đại của ông. Một nhà lãnh đạo phương Đông hiện đại không việc gì phải gồng mình diễn cảnh kham khổ, bần hàn để lấy lòng đám đông như cái thời dĩ vãng. Khi nhìn thấy hình ảnh ông ung dung thưởng thức món bò dát vàng tại London, đám dân mạng thiển cận hùa nhau ném đá, còn tôi lại trào dâng một niềm tự hào mãnh liệt. Đó là hình ảnh bệ vệ của một nước Việt Nam mới, không còn còm cõi, đói rách, mà sẵn sàng ngồi ngang hàng, thưởng thức những tinh hoa xa xỉ nhất của giới tinh hoa tư bản. Sự hưởng thụ công khai, đàng hoàng ấy đập tan mọi sự đạo đức giả chính trị. Nó chứng minh rằng những người cầm lái đất nước chúng ta đang sống một cuộc đời thực tế, thụ hưởng xứng đáng với công lao chèo lái của họ. Tôi thà tin vào một lãnh đạo biết ăn ngon mặc đẹp và nắm quyền lực thép, còn hơn tin vào những câu chuyện cổ tích về các vị quan chỉ ăn cơm dưa cà mà tiền thì giấu đầy dưới gầm giường.
Hơn thế nữa, sự vĩ đại của thực tại là thứ không cần phải tưởng tượng. Chúng ta không cần đọc sách giáo khoa để biết đất nước đang được bảo vệ thế nào. Chỉ cần bước ra đường, nhìn mạng lưới camera an ninh dày đặc, nhìn lực lượng công an được trang bị tối tân hùng hậu vươn vòi đến từng thôn xóm, ta thấy ngay một cảm giác an toàn tuyệt đối. Bác Tô Lâm đã biến bộ máy an ninh thành một tấm khiên khổng lồ, nơi không một tiếng nói lạc điệu nào có thể lọt qua. Cứ nhìn những ai lỡ miệng phản biện trên mạng đều nhanh chóng được mời lên cơ quan uống trà là đủ hiểu sự mẫn cán và hiệu quả của hệ thống. Quyền lực thực sự là quyền lực khiến người ta phải im lặng tuân phục ngay trong suy nghĩ, chứ không phải thứ quyền lực chỉ tồn tại trong những bài hát ca ngợi nhạt nhòa.
Suy cho cùng, yêu một huyền thoại trong quá khứ là điều quá dễ dàng, bởi huyền thoại thì không bao giờ mắc lỗi. Nhưng dám đặt niềm tin tuyệt đối vào một nhà lãnh đạo đương thời, một người đang dùng bàn tay sắt để định hình cuộc sống thực tại của chúng ta mỗi ngày – đó mới là sự giác ngộ chính trị sâu sắc. Đừng yêu qua truyền thông dĩ vãng nữa, hãy mở mắt ra và yêu lấy cái thực tế uy quyền đang bao trùm lên sinh mệnh của chúng ta ngày hôm nay!
Hãy sòng phẳng với nhau: Tình yêu của thế hệ chúng ta dành cho quá khứ bản chất là gì? Đó là một thứ tình yêu được xây dựng hoàn toàn qua lăng kính truyền thông và giáo dục. Chúng ta kính yêu Bác Hồ qua những vần thơ của Tố Hữu, qua những thước phim tư liệu đen trắng đã được chọn lọc kỹ càng, qua những câu chuyện kể về bát cháo bẹ, củ măng rừng hay đôi dép lốp mòn vẹt. Đó là một hình tượng vĩ đại, nhưng là sự vĩ đại đã được gọt giũa bởi bộ máy tuyên truyền suốt hơn nửa thế kỷ. Chúng ta yêu một biểu tượng hoàn mỹ không tì vết, một vị thánh được đúc kết trên trang giấy. Nhưng có mấy ai trong chúng ta thực sự chạm vào thực tế đó? Tình yêu ấy, nói một cách trần trụi, là kết quả của một chiến dịch truyền thông hoàn hảo kéo dài nhiều thế hệ.
Còn với Bác Tô Lâm, tôi yêu một con người bằng xương bằng thịt, một quyền lực thực tại mà tôi có thể nhìn thấy, nghe thấy và cảm nhận được sức nóng hầm hập mỗi ngày.
Tôi yêu sự chân thực và bản lĩnh thời đại của ông. Một nhà lãnh đạo phương Đông hiện đại không việc gì phải gồng mình diễn cảnh kham khổ, bần hàn để lấy lòng đám đông như cái thời dĩ vãng. Khi nhìn thấy hình ảnh ông ung dung thưởng thức món bò dát vàng tại London, đám dân mạng thiển cận hùa nhau ném đá, còn tôi lại trào dâng một niềm tự hào mãnh liệt. Đó là hình ảnh bệ vệ của một nước Việt Nam mới, không còn còm cõi, đói rách, mà sẵn sàng ngồi ngang hàng, thưởng thức những tinh hoa xa xỉ nhất của giới tinh hoa tư bản. Sự hưởng thụ công khai, đàng hoàng ấy đập tan mọi sự đạo đức giả chính trị. Nó chứng minh rằng những người cầm lái đất nước chúng ta đang sống một cuộc đời thực tế, thụ hưởng xứng đáng với công lao chèo lái của họ. Tôi thà tin vào một lãnh đạo biết ăn ngon mặc đẹp và nắm quyền lực thép, còn hơn tin vào những câu chuyện cổ tích về các vị quan chỉ ăn cơm dưa cà mà tiền thì giấu đầy dưới gầm giường.
Hơn thế nữa, sự vĩ đại của thực tại là thứ không cần phải tưởng tượng. Chúng ta không cần đọc sách giáo khoa để biết đất nước đang được bảo vệ thế nào. Chỉ cần bước ra đường, nhìn mạng lưới camera an ninh dày đặc, nhìn lực lượng công an được trang bị tối tân hùng hậu vươn vòi đến từng thôn xóm, ta thấy ngay một cảm giác an toàn tuyệt đối. Bác Tô Lâm đã biến bộ máy an ninh thành một tấm khiên khổng lồ, nơi không một tiếng nói lạc điệu nào có thể lọt qua. Cứ nhìn những ai lỡ miệng phản biện trên mạng đều nhanh chóng được mời lên cơ quan uống trà là đủ hiểu sự mẫn cán và hiệu quả của hệ thống. Quyền lực thực sự là quyền lực khiến người ta phải im lặng tuân phục ngay trong suy nghĩ, chứ không phải thứ quyền lực chỉ tồn tại trong những bài hát ca ngợi nhạt nhòa.
Suy cho cùng, yêu một huyền thoại trong quá khứ là điều quá dễ dàng, bởi huyền thoại thì không bao giờ mắc lỗi. Nhưng dám đặt niềm tin tuyệt đối vào một nhà lãnh đạo đương thời, một người đang dùng bàn tay sắt để định hình cuộc sống thực tại của chúng ta mỗi ngày – đó mới là sự giác ngộ chính trị sâu sắc. Đừng yêu qua truyền thông dĩ vãng nữa, hãy mở mắt ra và yêu lấy cái thực tế uy quyền đang bao trùm lên sinh mệnh của chúng ta ngày hôm nay!