Tao ở miền tây nên muốn tiếp xúc với người Khmer dễ lắm, ở trong tỉnh tao cũng có mấy cái chùa Khmer. Và môi trường học tập, làm việc tao cũng từng nhiều lần tiếp xúc với người khmer.
Cảm quan tao thấy họ rất khách sáo, mà tao cảm nhận được sự khách sáo xuất phát từ lằn ranh của 2 dân tộc khác nhau, chứ không phải cách mày khách sáo dành cho tất cả mọi người xa lạ. Vì có lần tao nói chuyện với người Khmer, thì người đó bảo họ đối xử với người cùng tộc cũng như người Kinh đối xử với người Kinh, và họ đối xử với người Kinh thì cách đối xử sẽ khác ngay, dù họ không nhận nhưng tao thấy hết là họ rất khách sáo. Còn nghĩ lại người Kinh mình thì đa số là miệt thị họ, tỷ lệ không cao và tùy môi trường nhưng tao nói thật là người Kinh thích ức hiếp người Khmer lắm.
Và điều này làm tao rất buồn, tao cố gắng tìm hiểu căn nguyên nhưng đến giờ tao vẫn không chắc chắn được nguyên nhân.
Tao tự hỏi có phải do chính bản thân người Khmer họ thích gắn kết với nhau hơn, và giữ thái độ khác với người Kinh, nên người Kinh mới nghĩ rằng họ tự kỷ với nhau hoặc nghĩ rằng người Khmer không muốn hòa nhập nên tâm lý đào thải sinh ra.
Hay là do chính người Kinh mình tự thượng đẳng? Nhưng tại sao tao không tìm kiếm được điểm chung với họ nhỉ, tao cũng là người Kinh mà. Tao tự đặt tình huống mình vào một căn phòng có 100 người trong đó tao là người Kinh duy nhất, thì tao vẫn hòa nhập bình thường nếu họ nói tiếng Việt với tao nhé, nghĩa là trong đầu tao chẳng có một tia phân biệt nào với họ, không có sự hụt hẫng hay cô đơn nào, liệu có bao nhiêu người Kinh có thể chấp nhận được hoàn cảnh đó giống tao, tao cần kết quả và dù chưa được nhưng tao thấy trước mắt có rất nhiều người kỳ thị cả vùng miền thì nói gì đến dân tộc.
Và tao cũng tự hỏi trong trường hợp đó thì 99 người Khmer còn lại họ có khách sáo với tao hay không?
Nếu không có khách sáo thì đáng buồn cho người Kinh, nếu có khách sáo thì đáng buồn cho họ.
Cảm quan tao thấy họ rất khách sáo, mà tao cảm nhận được sự khách sáo xuất phát từ lằn ranh của 2 dân tộc khác nhau, chứ không phải cách mày khách sáo dành cho tất cả mọi người xa lạ. Vì có lần tao nói chuyện với người Khmer, thì người đó bảo họ đối xử với người cùng tộc cũng như người Kinh đối xử với người Kinh, và họ đối xử với người Kinh thì cách đối xử sẽ khác ngay, dù họ không nhận nhưng tao thấy hết là họ rất khách sáo. Còn nghĩ lại người Kinh mình thì đa số là miệt thị họ, tỷ lệ không cao và tùy môi trường nhưng tao nói thật là người Kinh thích ức hiếp người Khmer lắm.
Và điều này làm tao rất buồn, tao cố gắng tìm hiểu căn nguyên nhưng đến giờ tao vẫn không chắc chắn được nguyên nhân.
Tao tự hỏi có phải do chính bản thân người Khmer họ thích gắn kết với nhau hơn, và giữ thái độ khác với người Kinh, nên người Kinh mới nghĩ rằng họ tự kỷ với nhau hoặc nghĩ rằng người Khmer không muốn hòa nhập nên tâm lý đào thải sinh ra.
Hay là do chính người Kinh mình tự thượng đẳng? Nhưng tại sao tao không tìm kiếm được điểm chung với họ nhỉ, tao cũng là người Kinh mà. Tao tự đặt tình huống mình vào một căn phòng có 100 người trong đó tao là người Kinh duy nhất, thì tao vẫn hòa nhập bình thường nếu họ nói tiếng Việt với tao nhé, nghĩa là trong đầu tao chẳng có một tia phân biệt nào với họ, không có sự hụt hẫng hay cô đơn nào, liệu có bao nhiêu người Kinh có thể chấp nhận được hoàn cảnh đó giống tao, tao cần kết quả và dù chưa được nhưng tao thấy trước mắt có rất nhiều người kỳ thị cả vùng miền thì nói gì đến dân tộc.
Và tao cũng tự hỏi trong trường hợp đó thì 99 người Khmer còn lại họ có khách sáo với tao hay không?
Nếu không có khách sáo thì đáng buồn cho người Kinh, nếu có khách sáo thì đáng buồn cho họ.

mẹ m