Sao mày lại trừ đi mấy cái đấy, mấy cái đấy nếu công nhân cty nc ngoài VD như Nhật thì vẫn đc lĩnh mà, đâu có bị trừ đi nhỉ, t chưa hiểu lắm
Về bản chất, mối quan hệ giữa Grab và tài xế phù hợp hơn khi nhìn dưới góc độ đối tác kinh doanh, thay vì quan hệ người sử dụng lao động – người lao động.
Nếu coi tài xế như một “doanh nghiệp siêu nhỏ”, thì chính người tài xế đồng thời đóng nhiều vai trò: chủ sở hữu phương tiện, người vận hành, người lao động và người chịu toàn bộ chi phí kinh doanh.
Vì vậy, con số tài xế nhìn thấy sau một ngày chạy xe không được gọi ngay là “lương”. Nó gần với doanh thu của một hộ kinh doanh hơn.
Muốn so sánh đúng với một người làm thuê trong nhà máy, tài xế phải lấy doanh thu thực nhận rồi trừ đầy đủ các chi phí:
- nhiên liệu hoặc điện;
- khấu hao phương tiện;
- bảo dưỡng, sửa chữa, lốp, dầu;
- bảo hiểm, thuế và các chi phí liên quan;
- BHXH/BHYT tự đóng;
- ngày nghỉ, ngày ốm, nghỉ phép không có thu nhập;
- các khoản phúc lợi mà người lao động thông thường có thể được doanh nghiệp chi trả như thưởng, quà lễ/Tết, đào tạo, đồng phục hoặc các chế độ khác.
Phần còn lại sau tất cả các khoản đó mới gần với “thu nhập ròng” hay mức lương thực sự của tài xế.
Đây cũng là lý do có thể xuất hiện cảm giác rằng chạy Grab kiếm 15–20 triệu đồng/tháng thì cao hơn đáng kể so với đi làm tại KCN. Nhưng nếu 15–20 triệu đó thực chất là doanh thu sau phí nền tảng mà chưa tính đủ chi phí sở hữu và vận hành phương tiện, cũng chưa tự trích lập các khoản an sinh và phúc lợi cho bản thân, thì việc so trực tiếp với mức lương của một công nhân là không tương đương.
Một doanh nghiệp khi trả cho một người lao động mức lương danh nghĩa X thường còn phải gánh thêm nhiều khoản ngoài X: bảo hiểm bắt buộc, ngày nghỉ có lương, chi phí tuyển dụng – đào tạo, công cụ làm việc, phúc lợi và các nghĩa vụ liên quan. Vì vậy tổng chi phí lao động của doanh nghiệp luôn cao hơn mức lương người lao động thực nhận.