Thích thì tìm cách thôi chứ mắc gì phải chống cho mệt, chống cự là bụng bự. Bà cô t hồi trẻ quen ông tây, cưới chồng qua nước ngoài ở. Hơn chục năm trước về nước chơi thì t mới biết nhớ mặt vì thời gian và thay đổi quá nhiều, nở nang phổng phao trắng mịn tóc nhuộm hạt dẻ trang điểm ngon lành ẳm theo thằng con một hai tuổi gì đó, mà đứa nhỏ nó có tật vừa bú vừa bóp zú mẹ nó mới chịu nín.
Trưa đó bả nằm võng cho con bú nên ngủ quên, áo thun cổ rộng nên chỉ kéo cổ áo xuống cho đứa nhỏ bú, mà nó củng thiếp thiếp ngủ gật rồi, t đi ngang qua kéo nhẹ đầu đứa nhỏ qua một bên. Kê miệng vô cái núm đen thui nút nhẹ, sữa lỏng le lạc nhách như nước ốc dở ẹc chứ có ngon như sữa bò đâu. Tay kia thì t luồn vô dưới lai áo bả mà nắn bóp, gặp cái áo ngực có gọng cứng ghét vl, nhưng loại ren ngoài demi cup độn nhẹ quen thuộc nên t biết cách hack loại này, nếu không khéo đụng vô cái gọng cứng là bả tỉnh lại. T phải giỡ áo bả lên, kéo nhẹ từ phần trên cup xuống và lận nó ra ngoài, thì thấy có gì cứng cứng, thì ra là bả chuyên môn nhét tiền sau lớp vải trong áo ngực. Lúc này thì t mới xoa nắn da thịt được, bả thì vẫn ngủ khò chắc tưởng đứa con nó phá. Xe xe đầu ti một chút rồi t trả zú bên này cho đứa nhỏ, t qua bên kia vừa bú vừa xóc lọ. Thấy bú lâu quá làm zú ra sữa liên tục sợ bả tỉnh lại nên t đứng dậy cạ cạ cây hàng vô ngực bả rồi bóp chặt để nó xịt nhẹ nhẹ lên ngực bả rồi chây chây nó ra. Sau đó kéo áo ngực bên này lên lại, phủ áo xuống như ban đầu, kéo một bên cổ áo xuống đặt tư thế đứa nhỏ như cũ rồi chuồn êm.
Lát chiều bả dậy, cổ áo ướt nhem vì sữa rỉ ra nhiều quá, sau 3 tháng thì mới tiễn bả ra sân bay tân sơn nhứt. Trong 3 tháng đó t chỉ bú được có 1 lần, nhưng thời gian đó toàn được sục đồ ngon, quần ren lụa mượt vcl, áo ngực toàn victoria mềm mịn, chứ méo như mấy bà dì áo thì đau cứng, quần toàn mùi chua mà còn rách đít.