Vitalinh là ai? cô ta có quan hệ gì với tủ lạnh?

Vinh1987

Cái lồn nhăn nheo
bài bê bên voz
VTALINH tự Vũ Thị Ái Linh. Trước đi làm gà móng đỏ ở Q.3 lấy nghệ danh là Linh Ngọc Trinh.
Trong một lần Tủ Lạnh ghé vào SG vì công việc, chính là lúc dự định đặt chủ sở Voz tại đây. Mà công việc liên quan tới mấy cái vấn đề giấy phép hay bên thứ ba thì phải bôi trơn xxx (các thím hiểu chứ). Chuyện gì đến cũng đến, đối tác và nhà tài trợ của Voz sau chén chú chén anh ... quyết định đi massage để giải ngố. Thế là anh em họ đũng đỉnh chạy qua quận 3. Cứ như có duyên hay gì ấy, Tủ lại cặp với Linh.
Trong căn phòng nhỏ rộng 4x4m nhỏ chật hẹp chỉ có 2 người. Linh trẻ lắm, khuôn mặt ưa nhìn, làn da trắng như tuyết, dáng người cân đối, đôi gò bông to tròn vừa tay như tôn lên dáng em. Nhưng đó không phải điều độc nhất, mà điểm đặc biệt chính là đôi mắt của Linh - nó sâu lắng và long lanh chút kiều diễm, đâu đó toát lên hơi lạnh u sầu mang chút tang thương huyền bí - ẩn sau nụ cười công nghiệp kia. Ánh mắt của Tủ như đắm chìm vào cơ thể của Linh. Tủ mặc kệ thế gian, từ từ thả lỏng hưởng thụ mặc cho Linh làm gì thì làm. Sắp tới đoạn cao trào, Linh bỗng bật khóc.
Tủ như linh cảm điều gì đó liên bật dậy, vuốt mái tóc đen dài óng ánh kia:
- Này cô gái, cớ sao em lại khóc? Có điều gì sao không nói cùng anh ?
- Em . . . em thật sự không thể tiếp tục làm công việc này nữa anh ạ, nó thật sự dơ bẩn - Linh nấc lên vài tiếng
"Dơ bẩn" mà vẫn làm ? Tủ thắc mắc:
- Vậy tại sao em còn làm công việc này, sao không chọn một công việc sạch sẻ khác mà làm đi?
- Em là sinh viên mới ra trường, vì yêu cái đẹp nên em quyết định theo ngành hội hoa. 6 tháng trước, em được nhận vào công ty XXX. Nhờ sự nổ lực của bạn thân, và có một chút sự ưu ái của sếp, mà em đã leo lên vị trí trưởng phòng. Tưởng chừng cuộc đời mãi là màu hồng, sống một cuộc sống êm đêm với công việc ưa thích. Nhưng không, đồng nghiệp bắt đầu ghen ghét và đố kỵ vì sự thăng tiến của em đã thông đồng đẩy em qua bộ phận khác, rồi từ từ đẩy ra khỏi công ty. Cuộc đời em lúc này cũng đã sang trang, tiền cũng vơi dần, chi phí gửi về quê cũng không còn nhiều như trước. Gia đình em cũng khốn khó nên em cũng chẳng dám kể chuyện em thất nghiệp về cho nhà, bố mẹ tần tảo nuôi các em nhỏ ăn học, em thì đã mất tất cả chỉ trong vài tháng, giờ thì không thể tìm nổi một công việc tử tế, phải sống với vài đồng ít ỏi còn lại trong thẻ ngân hàng. Rồi cuối tháng tiền điện, tiền nhà, hóa đơn mạng internet khiến em thực sự hoang mang và tuyệt vọng. Cuối cùng em chỉ còn cách chọn nghề làm gái ... - Kể đến đây, 2 hàng lệ bắt đầu tuông xuống trên đôi mắt u sầu băng giá kia, cứ như sẽ hóa thành ngọc ngà vậy.
Gạt bỏ tất cả ham muốn trên người, Tủ bẻn lẻn lấy áo khoác lên người em. Hít hở thật sâu nén tất cả liêm sỉ còn xót lại thỏ thẻ:
-Anh nuôi em! Em về với anh nhé !
Linh ngạc nhiên, một con người xa lạ, chỉ là quan hệ đồng tiền - thể xác. Chỉ vì một câu nói mà đã sẵn sàng rướt mình về.
- Em đừng hiểu nhầm, anh chỉ muốn tạo công ăn việc làm cho em, giúp em thoát khỏi cái hố sâu hỗn lỗn này thôi. Em học tin ở trường chắc biết gõ máy tính chứ ?
- Vâng em biết? Tại sao anh lại hỏi thế ? - Linh bỡ ngỡ
- Anh là lãnh tụ của một diễn đàn đầu hàng công nghệ VN, em học hội họa chắc cũng có tư duy nhỉ - Nói đến đây, tủ liền móc trong túi ra cuốn sách "300 bài code thiếu nhi" tặng cho Linh.
Vừa mở trang đầu, Linh như tiếp thu một nguồn năng lượng tinh hoa tràn vào cơ thể mình, cơ thể Linh ưng đỏ, đôi mắt đảo liên tục. Có vẻ Linh đã tìm được chân trời mới,niềm vui mới cho cuộc đời mình. Linh lại khóc. Nhưng không còn những giọt lệ băng giá, mà là giọt nước mắt hân hoan đón nhận niềm vui. "À hóa ra đây là định mệnh của đời mình" - Linh thầm nghĩ.
- Anh... anh nói thật chứ ? - Linh không quên câu chuyện, quay sang hỏi Tủ
- Từ bé tới giờ anh chưa lừa ai bao giờ, kể cả em - Tủ đắc ý.
Cảm động trước tình cảm sâu đậm của Tủ, Linh ôm trao nụ hôn đây đê mê ngấu nghiến, có chút ngại ngùng tuổi mới lớn. 2 cơ thể hòa quyện vào nhau làm một, cả vũ trụ này như đang cảm ứng cùng 2 cơ thể trần trụi kia.
- Máu? đây là lần đầu của em? - Tủ trợn mắt nhìn Linh
- Đây là ngày đầu em đi làm, thưa anh - Linh e lệ tránh ánh mắt đầy nam tính kia, khuôn mặt ửng hồng, 2 tay che mặt xấu hổ.
Tủ cười khà khà và cả 2 chơi nhau tới bến cả đêm không biết mệt. Mệt quá éo viết nữa.
Từ đó ta có mod vtalinh, đã đồng hành cùng Tủ qua mọi thăng trầm, dù Voz đã từng xảy ra nhiều biến cố, nhưng Linh quyết mãi không rời xa Tủ. Mấy ai biết được đằng sau sự trung thành tuyệt đối ấy là câu chuyện cảm động trên?


wsRO4.md.jpg
 
Sửa lần cuối:

Có thể bạn quan tâm

Top