Bác tao là một trong số ít người may mắn còn sống ở thành cổ Quảng trị, bác tao là nhân chứng sống về chuyện này, vì điều kiện hầm hào chật chội nóng nực, các hầm tăng xê hầu hết là dành cho người còn sống trú ẩn nên xác chết của đồng đội và quân bên kia các ông ý không thể chôn cất được nên chỉ có lựa rồi mang xác ra sông mà vứt thoy, ông nào sang hơn thì được mấy cái hào không dùng ném xuống rồi chôn, vì để ở trên nó bốc mùi thối rữa với nóng nực mùa hè nên là phải chôn sớm.
Tựu chung lại là chôn càng nhanh càng tốt, ném xuống sông càng sớm càng tốt, đéo ai có thời gian mà làm trò gì thêm.