Tao nghĩ mày không hèn đâu. Đang yêu, đang coi người đó là gia đình gần 10 năm, bị đòi ly hôn mà níu kéo là phản ứng rất người. Nhưng càng níu trong hoảng loạn thì càng dễ làm đối phương thấy ngột ngạt hơn.
Theo tao, vấn đề ở đây đừng nhìn đơn giản kiểu thằng kia hơn mày chuyện địt nhau, đẹp trai hơn, giàu hơn hay ga lăng hơn. Phần lớn những ca kiểu này, người vợ rung động không hẳn vì thằng kia “ngon” hơn chồng, mà vì ở cạnh nó, con mái có cảm giác được lắng nghe, được khen, được quan tâm, được trân trọng, được thấy mình vẫn có giá trị.
Mày có thể là người lo cho gia đình, gánh kế hoạch, gánh trách nhiệm, lo hai bên nội ngoại. Nhưng nếu trong đời sống hằng ngày mày ít nói lời ghi nhận, hay nóng, hay khó chịu, hay làm con vợ cảm thấy ở cạnh mày là bị soi xét, thì lâu dần tình cảm sẽ mòn. Khi đó chỉ cần một thằng đồng nghiệp biết nói mấy câu đúng lúc, biết tỏ ra quan tâm, là nó rất dễ rung động.
Nhưng nói vậy không có nghĩa mọi lỗi là của mày. Vợ mày rung động thằng khác, rồi bị phát hiện lại nhất quyết đòi ly hôn, thì nó cũng phải chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Muốn cứu hôn nhân thì không thể chỉ một mình mày sửa, còn nó đứng ngoài phán xét.
Giờ tao nghĩ mày nên bình tĩnh lại trước. Đừng năn nỉ. Không bao giờ được năn nỉ, được thể hiện tâm lý yếu đuối. Hẹn một buổi nói chuyện đàng hoàng, không chửi, không tra khảo, không van xin. Nói thẳng: “Anh còn muốn giữ gia đình, nhưng anh cần hiểu thật sự em đã tổn thương ở đâu, và em còn muốn cùng anh sửa không. Nếu còn, hai đứa cần đặt lại ranh giới với thằng kia. Nếu em đã quyết ly hôn, anh sẽ tôn trọng, nhưng anh cần một cuộc nói chuyện tử tế để kết thúc cho rõ ràng.”
Mày cũng nên hỏi những câu cụ thể: “Ở cạnh anh, điều gì làm em mệt nhất?”, “Từ lúc nào em bắt đầu thấy không còn được yêu thương?”, “Anh đã làm gì khiến em thấy không được trân trọng?”, “Nếu tiếp tục, em có sẵn sàng cắt mối quan hệ mập mờ với thằng kia và cùng xây lại không?”
Và nếu nó thật sự còn muốn giữ hôn nhân, thì không thể vừa nói muốn sửa, vừa tiếp tục gặp thằng kia mỗi ngày như cũ. Cảm xúc đã phát sinh ở môi trường làm việc thì phải có ranh giới rất rõ: chấm dứt nhắn tin riêng, không đi ăn riêng, không tâm sự riêng, không tạo cơ hội ở riêng với nhau.
Nếu cùng công ty mà vẫn phải va chạm liên tục, thì nên tính chuyện chuyển team, đổi bộ phận, hoặc thậm chí chuyển chỗ làm nếu cần. Không phải vì mày có quyền ép vợ nghỉ việc, mà vì người muốn xây lại niềm tin phải tự chứng minh bằng hành động. Niềm tin sau một vụ như vậy không thể khôi phục chỉ bằng câu “em không còn gì với người đó nữa” trong khi ngày nào cũng gặp nhau.
Nhưng quyết định này phải đến từ sự tự nguyện và trách nhiệm của con vợ mày. Nếu mày ép, nó sẽ càng thấy ngột ngạt. Nếu nó thật sự muốn cứu gia đình, nó sẽ hiểu rằng cắt nguồn gây rung động là việc tối thiểu phải làm.
Sau buổi đó, hãy nhớ lời của huyền thoại nào đó "hãy nhìn những gì nó làm chứ đừng nghe những gì nó nói" . Nếu nó còn muốn sửa, hai người cùng sửa. Nếu nó chỉ muốn đi, thì mày đau nhưng không được tự hạ thấp mình, không bao giờ được năn nỉ một con vợ đã muốn bỏ đi. Một cuộc hôn nhân cần hai người giữ, một mình mày không thể, chỉ vô ích và thêm đau khổ.