Di Di
Thanh niên Ngõ chợ
Trên đời này ngoại trừ sinh mệnh con người là không thể xoay chuyển thì không có việc gì là không có cách.
Đêm rất muộn, đúng giờ người đi , thắp một nén nhang, trải những yêu thương rồi ôm lại trong nỗi cô đơn. Những giọt nước mắt trào trong vô thức. Phản xạ mà rơi. Phản xạ mà khóc, tan nát mà nấc lên. Tôi nhớ người!
Họ nói, nỗi đau giống như một ly rượu , nếu ngay lúc đó mà uống cạn thì những ngày sau sẽ không phải đau khổ nữa. Tôi lại không uống, nhấp một ngụm để những ngày tháng sau đó, như dao găm vào tim, khiến mình nấc lên từng cơn, không thể thở được, lồng ngực như bị ai bóp chặt, chỉ ước gì trái tim lúc đó sẽ nổ tung để mọi thứ tan vào hư không.
Cuộc đời có lẽ là lời nói dối vĩ đại nhất, tôi bất lực nhìn người rời tay tôi, đành phải mỉm cười để người yên lòng mà nhắm mắt. Người chết là hết, chả ai đau quá vài lần, mồ cũng xanh cỏ dại. Chả ai nhớ đến vài lần, chỉ trừ khi nỗi cô đơn đánh úp. Tôi nín đau thương, tiễn người một đoạn cuối cùng, không có nước mắt, chỉ có niềm yêu thương... .
Nhân gian này, ai đó xuất hiện trong cuộc đời mình, nhất định có lý do.
Họ rời xa mình, nhất định là không thể đi cùng mà toại nguyện. Nên nếu chôn chân ở đau khổ, sẽ mãi mãi thấy cuộc đời đen tối. Nếu đi được tiếp, chắc chắn sẽ có hoa hồng.
Đêm rất khuya, cùng nhau nghe nhạc, cùng nhau say, cùng nhau cảm thấy dịu dàng , mà không biết có thể sáng suốt ở ngày mai không?
Nhân gian hai chữ lụy tình......
Lâu lắm mới say thế này
Đêm rất muộn, đúng giờ người đi , thắp một nén nhang, trải những yêu thương rồi ôm lại trong nỗi cô đơn. Những giọt nước mắt trào trong vô thức. Phản xạ mà rơi. Phản xạ mà khóc, tan nát mà nấc lên. Tôi nhớ người!
Họ nói, nỗi đau giống như một ly rượu , nếu ngay lúc đó mà uống cạn thì những ngày sau sẽ không phải đau khổ nữa. Tôi lại không uống, nhấp một ngụm để những ngày tháng sau đó, như dao găm vào tim, khiến mình nấc lên từng cơn, không thể thở được, lồng ngực như bị ai bóp chặt, chỉ ước gì trái tim lúc đó sẽ nổ tung để mọi thứ tan vào hư không.
Cuộc đời có lẽ là lời nói dối vĩ đại nhất, tôi bất lực nhìn người rời tay tôi, đành phải mỉm cười để người yên lòng mà nhắm mắt. Người chết là hết, chả ai đau quá vài lần, mồ cũng xanh cỏ dại. Chả ai nhớ đến vài lần, chỉ trừ khi nỗi cô đơn đánh úp. Tôi nín đau thương, tiễn người một đoạn cuối cùng, không có nước mắt, chỉ có niềm yêu thương... .
Nhân gian này, ai đó xuất hiện trong cuộc đời mình, nhất định có lý do.
Họ rời xa mình, nhất định là không thể đi cùng mà toại nguyện. Nên nếu chôn chân ở đau khổ, sẽ mãi mãi thấy cuộc đời đen tối. Nếu đi được tiếp, chắc chắn sẽ có hoa hồng.
Đêm rất khuya, cùng nhau nghe nhạc, cùng nhau say, cùng nhau cảm thấy dịu dàng , mà không biết có thể sáng suốt ở ngày mai không?
Nhân gian hai chữ lụy tình......
Lâu lắm mới say thế này
Sửa lần cuối: