Ganas
Đàn iem Duy Mạnh
Mấy nay sức khỏe suy giảm, nên t hay suy nghĩ.
Cuộc đời t lúc còn đi học thì sướng. Nhà không giàu nhưng cha,mẹ bảo bọc cho đầy đủ.
Lớn lên thì tánh khù khờ, mà cũng đi làm đủ nuôi thân được.
Giờ lớn rồi thì cũng không có bạn bè, người yêu gì. Lúc khoẻ mạnh thì cũng chấp nhận, thậm chí có phần thích việc ở một mình.
Nhưng lúc bệnh tật, nghĩ cảnh sau này cha, mẹ mất hết. Còn lại một thân, một mình, lúc đó chắc cô đơn lắm.
Suy nghĩ thấy cuộc đời một người bình thường sinh ra đầy đủ cha, mẹ. Rồi dần lớn lên, cha, mẹ mất dần. Bản thân thì sẽ lập gia đình, sanh con. Rồi lại tới lượt mình và vợ mất đi, con mình lại lập gia đình. Cứ thế cái vòng lặp cuộc đời cứ trôi.
Nhiều khi cảm thấy may vì có cái chết. Nhưng đôi lúc lại thấy buồn vì cái chết sẽ mang những người thân yêu của t đi.
Cuộc đời t lúc còn đi học thì sướng. Nhà không giàu nhưng cha,mẹ bảo bọc cho đầy đủ.
Lớn lên thì tánh khù khờ, mà cũng đi làm đủ nuôi thân được.
Giờ lớn rồi thì cũng không có bạn bè, người yêu gì. Lúc khoẻ mạnh thì cũng chấp nhận, thậm chí có phần thích việc ở một mình.
Nhưng lúc bệnh tật, nghĩ cảnh sau này cha, mẹ mất hết. Còn lại một thân, một mình, lúc đó chắc cô đơn lắm.
Suy nghĩ thấy cuộc đời một người bình thường sinh ra đầy đủ cha, mẹ. Rồi dần lớn lên, cha, mẹ mất dần. Bản thân thì sẽ lập gia đình, sanh con. Rồi lại tới lượt mình và vợ mất đi, con mình lại lập gia đình. Cứ thế cái vòng lặp cuộc đời cứ trôi.
Nhiều khi cảm thấy may vì có cái chết. Nhưng đôi lúc lại thấy buồn vì cái chết sẽ mang những người thân yêu của t đi.